Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- siêu hề giáng thúng
- Bại Tướng
- Chương 37: Vậy chú tới hôn em đi.
Khương Miểu sững sờ.
Phó Thời Dục nói muốn hôn cậu.
Phó Thời Dục thế mà lại muốn hôn cậu cơ đấy.
Cậu vẫn luôn cho rằng Phó Thời Dục chẳng có chút ham muốn nào giữa Alpha và Omega đối với mình cả. Tuyến thể của cậu phát dục không hoàn thiện, pheromone cũng rất yếu ớt. Hai người ngày nào cũng ngủ chung, trừ những lúc trong kỳ mẫn cảm Phó Thời Dục có chút ý đồ rục rịch với tuyến thể của cậu ra, thì bình thường dường như chú ấy hoàn toàn không xem cậu là một Omega trưởng thành.
Cậu không ngờ tới việc Phó Thời Dục lại muốn hôn môi mình. Không phải kiểu chạm nhẹ nhàng lên trán như lúc nãy, mà là "hôn môi", kiểu môi chạm môi thật sự ấy.
Khương Miểu có chút hoảng lo/ạn, hàng mi cứ chớp liên tục không ngừng.
Phó Thời Dục nói: "Đừng lo lắng, nếu em không muốn, tôi sẽ không miễn cưỡng em đâu."
"Em……"
(shgt’s note: bắt đầu từ đây mình đổi xưng hô nhe, tại vì người ta hun moi rồiii)
Trong lòng Khương Miểu vừa kinh ngạc, vừa hoảng hốt luống cuống, lại có chút mờ mịt, nhưng mà hình như không có ý bài xích.
Khi Phó Thời Dục hỏi bao giờ mới có thể hôn môi cậu, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cậu là: thôi xong rồi, cậu không biết hôn môi.
Từ nhỏ đến lớn chẳng có ai dạy Khương Miểu hôn môi thế nào cả, mấy cảnh trên phim ảnh cậu cũng nhìn không rõ hai người họ hôn nhau kiểu gì. Tiếng chuông cảnh báo vang lên trong lòng Khương Miểu, nếu lần đầu tiên hôn mà cậu thể hiện quá tệ, chắc chắn Phó Thời Dục sẽ cười nhạo cậu cho xem.
Do dự mãi, Khương Miểu quyết định nói thật với Phó Thời Dục. Thà mất mặt bây giờ còn hơn là để mất mặt lúc đang hôn.
"Nhưng mà em... em không biết hôn môi đâu……"
Phó Thời Dục ngẩn người một lát rồi bật cười.
Khương Miểu thẹn quá hóa gi/ận: "Em biết ngay là chú sẽ cười nhạo em mà!"
Phó Thời Dục khẽ hắng giọng, nén lại nụ cười rồi nói: "Tôi không có cười nhạo em đâu, bảo bối."
"Rõ ràng là chú cười rồi còn gì."
"Chỉ là cười thôi, không phải cười nhạo."
"Em chẳng tin đâu, hừ."
Hai người đứng trên cầu thang, một cao một thấp, Khương Miểu vừa vặn có thể nhìn thẳng vào mắt Phó Thời Dục. Cậu trừng mắt nhìn hắn, trong lòng chẳng tự tin chút nào, tầm mắt chậm rãi hạ xuống, nhỏ giọng nói: "Em chưa từng yêu đương, chưa từng nắm tay Alpha nào, cũng chưa từng ngủ chung giường với ai cả. Đừng nói là hôn môi, hồi nhỏ có bạn nam muốn hôn vào má em một cái thôi là anh trai đã ngăn lại rồi. Chú là Alpha đầu tiên của em, có lẽ cũng là người cuối cùng, nắm tay, ôm, ngủ chung giường…… mấy việc này em đều làm cùng chú hết, nên chú không được cười nhạo em."
Theo lời Khương Miểu nói, sắc mặt Phó Thời Dục dần trở nên nghiêm nghị. Khương Miểu nói xong thì ngẩng đầu lên, Phó Thời Dục nhìn cậu, ánh mắt sau lớp kính trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.
"Những việc em vừa nói tôi cũng chưa từng làm với ai khác cả, nên tôi sẽ không cười nhạo em, cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó."
"Em không biết hôn môi cũng không sao ạ?"
"Hôn môi nên là chuyện xảy ra tự nhiên, không phải một cuộc thi kỹ thuật."
Khương Miểu ngẫm nghĩ một lát, rũ mi mắt xuống, hít một hơi thật sâu rồi bảo: "Vậy chú tới hôn em đi."
Không khí bỗng chốc trở nên cực kỳ yên tĩnh. Khương Miểu nhắm mắt lại, cố gắng làm cho mình trông bình tĩnh một chút, nhưng hàng mi r/un r/ẩy vẫn tiết lộ sự căng thẳng trong lòng.
Nụ hôn mong đợi mãi vẫn chưa tới, ánh mắt Phó Thời Dục nóng rực như một ngọn đèn treo ngay trước mặt. Khương Miểu càng lúc càng rối bời, ngay khi cậu sắp không nhịn được mà mở mắt ra, một nụ hôn thật nhẹ rơi xuống chóp mũi cậu.
Như một sợi lông vũ lướt qua, tim Khương Miểu khẽ run lên, ngay sau đó, Phó Thời Dục tháo kính ra, nâng mặt cậu lên, một nụ hôn khác chính thức đặt xuống môi cậu.
Vẫn là sự cẩn thận, trân trọng ấy khi chạm vào nhau, cánh môi kề sát, pheromone của Khương Miểu tràn ra từ tuyến thể, biến không khí xung quanh thành hương mật đường ngọt lịm nồng nàn. Phó Thời Dục không hôn cậu mãnh liệt hay nồng ch/áy như trên phim ảnh, mà chỉ lặng lẽ và dịu dàng, nhẹ nhàng ngậm lấy cánh môi cậu, tựa hồ cậu là đóa hoa kiều diễm và mong manh nhất thế gian.
Hốc mắt Khương Miểu nóng lên, bỗng dưng muốn khóc.
Cậu vốn dĩ hay khóc nhè, vui cũng khóc mà buồn cũng khóc. Nhưng cảm xúc hiện tại đã vượt xa mọi nhận thức trước đây của cậu, nó không hẳn là vui, cũng chẳng phải buồn, càng không phải sợ hãi hay gì khác, mà là một sự rung động kỳ diệu chưa từng được trải nghiệm.
Tim cậu đang đ/ập, đ/ập rất nhanh.
Thậm chí cậu còn chẳng biết Phó Thời Dục đã hôn mình bao lâu, lúc rời đi, Phó Thời Dục lại khẽ hôn thêm một cái lên làn môi cậu như để quyến luyến hay vỗ về.
Khương Miểu mở mắt ra, vành mắt đỏ hoe.
Phó Thời Dục còn chưa kịp đeo kính vào, đôi mắt thâm thúy lúc này đang nhìn cậu, hàng mi đen nhánh nồng đậm như lông quạ.
Chẳng biết có phải là ảo giác của Khương Miểu hay không, mà khi bốn mắt nhìn nhau, môi Phó Thời Dục khẽ động đậy, dường như chú ấy vẫn còn muốn hôn cậu nữa.
Nhưng cuối cùng chú ấy vẫn không hôn tiếp. Phó Thời Dục nâng lấy mặt cậu, giúp cậu lau đi vệt nước ẩm ướt nơi khóe mắt, thấp giọng hỏi: "Sao em lại khóc?"
Khương Miểu lắc đầu, dời mắt đi chỗ khác rồi bảo: "Em không có khóc."
Phó Thời Dục nhìn cậu một lát, hơi cúi người xuống, đặt một nụ hôn lên đôi mắt cậu.
"Tôi lại cứ tưởng là tôi b/ắt n/ạt em."
Tim Khương Miểu bỗng chốc hẫng mất một nhịp, rồi sau đó lại càng đ/ập liên hồi kịch liệt hơn, nhanh đến mức cậu muốn lấy tay che ng/ực lại để ngăn cái thứ không tiền đồ bên trong khỏi nhảy ra ngoài.
Chẳng biết Phó Thời Dục có nghe thấy tiếng tim mình đ/ập không, Khương Miểu hoảng lo/ạn ngẩng đầu lên, tầm mắt lại chạm nhau, Phó Thời Dục vẫn đang nhìn cậu chăm chú.
"Em không có, em..."
"Tôi biết rồi." Phó Thời Dục dường như nhìn thấu tâm tư của Khương Miểu, khẽ mỉm cười nhạt, "Em không có khẩn trương."
Khương Miểu vội vàng nói leo theo: "Em vốn dĩ có khẩn trương đâu."
Lời thì nói thế thật, nhưng làn da cậu nóng bừng, chẳng cần nghĩ cũng biết mặt mình đang đỏ đến mức nào rồi.
Cậu chắc chắn là Omega không tiền đồ nhất thế giới, mới bị hôn một cái thôi mà đã muốn n/ổ tung rồi, cậu không phải là chuối, cậu là cà chua mới đúng.
"Gâu! Gâu gâu!"
Ngọt Ngào chẳng biết nãy giờ chơi ở phòng nào, nghe thấy tiếng của Khương Miểu và Phó Thời Dục liền mừng rỡ chạy từ trên lầu xuống.
Sự xuất hiện của chú cún nhỏ đã giải c/ứu Khương Miểu khỏi tình cảnh lúng túng trong tích tắc, cậu vội vàng quay người lại, ngồi thụp xuống bế Ngọt Ngào lên.
"Suýt chút nữa thì quên mất là có nhóc ở trong nhà."
Ngọt Ngào: "Gâu!"
Khương Miểu vốn dĩ định về phòng, giờ đang bế cún nên lại muốn chơi với nó. Phó Thời Dục nhìn ra ý định của cậu liền bảo: "Đưa cặp sách đây tôi cầm cho, em dẫn nó đi chơi đi."
Khương Miểu ngẫm nghĩ một chút rồi đưa cặp sách cho Phó Thời Dục: "Vâng, em dẫn nó ra sân chơi một lát ạ."
"Được."
Phó Thời Dục lên lầu mang cặp sách đi cất giúp Khương Miểu, còn Khương Miểu bế cún như được đại xá, co giò chạy biến đi ngay.
Ngọt Ngào dĩ nhiên không biết chuyện gì đang xảy ra, nó cứ tưởng Khương Miểu vội vàng dẫn mình đi chơi nên phấn khích sủa gâu gâu rồi dụi vào vai cậu. Chạy ra đến giữa sân, Khương Miểu dừng lại, cơn gió lạnh thổi qua làm mặt cậu cuối cùng cũng bớt nóng hơn một chút.
"Phù!"
Cậu thở phào một cái, thả chú cún xuống rồi vò vò mặt mình, lẩm bẩm: "Trời ạ, muốn lấy mạng mà." Thật không nhìn ra Phó Thời Dục lại là một kẻ cuồ/ng hôn như vậy, hôn môi chưa đủ còn hôn trán, hôn mũi, hôn mắt, tí nữa là nuốt chửng cậu luôn rồi!
Khương Miểu càng nghĩ càng ngượng, hai tay bịt ch/ặt mặt mình, ngồi thụp xuống nói với Ngọt Ngào: "Mày biết không, ba mày còn giống cún hơn cả mày nữa!"
Ngọt Ngào chạy vòng quanh tại chỗ: "Gâu gâu!"
"Chú ấy đúng là đồ cún con! Chỉ có cún mới thích li /ếm mặt người ta thôi! À không, chú ấy không li /ếm, nhưng chú ấy vẫn là đồ cún."
Ngọt Ngào: "Gâu!"
"Hừ, Alpha đều là đồ đáng gh/ét hết."
Khương Miểu ngồi xổm trên đất, vùi đầu vào đầu gối, một lúc lâu sau mới từ từ bình tĩnh lại.
Ngọt Ngào đã chạy ra xa chơi đùa. Dạo này trời trở lạnh, chú Hà có dặn buổi tối không nên chơi ngoài trời quá lâu. Khương Miểu đứng dậy, vỗ vỗ má lần cuối rồi gọi lớn về phía xa: "Ngọt Ngào! Về nhà thôi!"
Ngọt Ngào không tình nguyện sủa gâu gâu, Khương Miểu dọa: "Trời tối rồi, ngoài kia có chó sói xám chuyên ăn thịt cún con đấy!"
Chẳng mấy chốc, từ trong bóng đêm xa xăm, một bóng hình nhỏ nhắn trắng muốt chạy lộc cộc về phía Khương Miểu, hai chân trước bấu vào chân cậu, ra sức nhảy nhót đòi bế.
Khương Miểu cúi người bế Ngọt Ngào lên, trêu: "Đồ nhát gan."
Ngọt Ngào: "Gâu gâu!"
Một người một cún quay lưng đi về phía tòa nhà. Khi đến gần, Khương Miểu phát hiện sau cửa sổ sát đất có một người đang đứng, là Phó Thời Dục.
Hóa ra nãy giờ Phó Thời Dục vẫn luôn đứng đó nhìn hai đứa.
Khương Miểu không tự chủ được mà bước chậm lại, thấy Phó Thời Dục quay người nhìn về phía mình, chỉ cần ánh mắt giao nhau là mặt Khương Miểu lại bắt đầu nóng ran.
"Đỏ mặt cái gì chứ, mất mặt quá đi." Khương Miểu nhỏ giọng tự m/ắng một câu, muốn che mặt lại nhưng tay đang bận bế Ngọt Ngào nên không rảnh rang được.
Sau khi vào nhà, Phó Thời Dục từ bên cửa sổ đi ra phòng khách đợi họ. Khương Miểu giao Ngọt Ngào cho Phó Thời Dục, còn mình đi lấy khăn giúp nó lau chân.
Phó Thời Dục hỏi: "Ngoài trời lạnh không?"
Khương Miểu lắc đầu: "Giờ thì vẫn chưa lạnh lắm ạ."
"Ngày mai có mưa, sắp tới sẽ hạ nhiệt độ đấy. Cuối tuần đi tìm Khương Ngôn nhớ mang theo hai chiếc áo khoác dày nhé."
"Dạ."
"Trong ký túc xá của cậu ấy có chăn lông vũ loại dày không? Nếu không thì để mai tôi bảo người gửi qua đó hai bộ."
"Có mà. Anh trai em có phải là kẻ ngốc không biết nóng lạnh đâu. Với cả giờ đã cần dùng đến chăn lông vũ dày đâu, ở nhà mình cũng chỉ đang đắp chăn bình thường thôi mà."
Khương Miểu lau chân cho Ngọt Ngào xong, Phó Thời Dục thả chú cún xuống đất rồi nói: "Ở nhà có tôi ngủ cùng, thân nhiệt Alpha cao hơn một chút nên dĩ nhiên em sẽ không thấy lạnh."
Lời này đúng là không sai. Trên người Phó Thời Dục lúc nào cũng hầm hập nóng, càng về cuối thu Khương Miểu càng thích ôm chú ấy ngủ.
Phó Thời Dục lại hỏi: "Thứ Bảy em qua đó, Chủ nhật có về không?"
Khương Miểu gật đầu: "Vâng."
"Thứ Bảy tôi đưa em đi."
"Chú làm gì vậy? Em đi đến trường ở với anh trai một ngày chứ có phải đi xa nhà đâu."
Phó Thời Dục mím môi, không trả lời.
Khương Miểu bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, cậu nhìn thẳng vào mắt Phó Thời Dục hỏi: "Có phải chú không nỡ xa em dù chỉ một ngày không?"
Phó Thời Dục vẫn không đáp, dáng vẻ nhìn như đang ngầm thừa nhận.
Khương Miểu lí nhí: "Hừ, không nỡ thì cứ nói là không nỡ, có gì mà không dám nói cơ chứ."
Phó Thời Dục bảo: "Em là Omega của tôi, dĩ nhiên tôi muốn em luôn ở bên cạnh mình."
Khương Miểu không chút do dự vạch trần: "Đồ cứng miệng."
"..."
Phó Thời Dục hiếm khi bị á khẩu như vậy, hắn nhìn Khương Miểu, muốn nói lại thôi. Một lúc lâu sau mới thở dài một tiếng: "Alpha cũng cần sĩ diện chứ."
13
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook