Hoàng cung kỳ lạ

Hoàng cung kỳ lạ

Chương 15

14/09/2026 17:08

Bên gối vẫn còn lưu lại món quà nàng tặng.

M/ộ Dung Túc không sai người đi đuổi theo.

Lão chỉ không hiểu hiện tại là cô đ/ộc, hay là đ/au đớn.

Họ đã nhìn thấu lẫn nhau.

M/ộ Dung Túc biết nàng định mệnh phải rời đi, Mai An Thanh biết lão định mệnh sẽ mềm lòng mà để nàng rời đi.

Vì thế lúc nàng hạ th/uốc đã nương tay, khiến lão không lâu sau liền tỉnh lại.

Đêm tịch liêu, trăng lại tròn, lại lạnh lẽo đến thế.

Nước mắt lão từ sống mũi trượt xuống, vắt qua con mắt còn lại.

Giống như nước mắt của Mai An Thanh đã nhỏ vào mắt lão.

Nhói đ/au khôn cùng.

Lão lặp đi lặp lại dư vị của nỗi đ/au này.

Nhưng chỉ một đêm này thôi.

Đêm nay qua đi, lão sẽ sống như thường lệ, lão làm được, và cũng bắt buộc phải làm được.

Trên đời này có những thứ lão không nỡ buông bỏ lại vừa chán gh/ét, nhìn người khác vứt bỏ đi, chẳng phải cũng rất tốt sao?

Ta bắt đầu cuộc sống nữ hiệp phiêu bạt giang hồ của mình.

Tiện thể viết vài dòng du ký, gửi về cung cho hai người tôn quý nhất thiên hạ kia xem.

Đi đến Tây Nam, ta chạm mặt tên người ngoài hành tinh kia.

Hắn phe phẩy chiếc quạt, chặn đường ta: "Này, hoàng huynh ta nói Tây Nam hung hiểm, bảo ta đi cùng ngươi, ngươi đừng có mà không biết tốt x/ấu."

Ta tung một cước, vỗ vỗ ngựk mình: "Dọa ch*t ta rồi, ban ngày ban mặt mà gặp q/uỷ."

"An Thanh! Ngươi đi/ên rồi! Ngươi còn dám đ/á ta!"

Mai An Thanh đã ch*t, tên thật của ta là An Thanh, dứt khoát đổi lại luôn.

Ta xoay người bỏ đi.

M/ộ Dung Thành gào thét đuổi theo, tức gi/ận hỏi: "Ta nói chuyện với ngươi, ngươi không nghe thấy à?"

Ta nghiêm túc đáp: "Người ta bảo, q/uỷ gọi tên người, tuyệt đối không được đáp lại, cũng không được quay đầu."

M/ộ Dung Thành: "...Ngươi nói thật đi, có phải do cái miệng của ngươi đ/ộc quá nên mới bị tống cổ ra ngoài không?"

"Đã biết rồi thì đừng bám theo ta nữa." Ta cười với hắn, tiếp tục lên đường.

M/ộ Dung Thành vẫn cứ bám theo.

Hắn nhất quyết muốn đi cùng, ta cũng hết cách, dọc đường có người trò chuyện cũng tốt.

Hắn luôn có vô vàn câu hỏi, hỏi mãi, cuối cùng đều hỏi đến chuyện tại sao ta lại bỏ trốn.

Ta trả lời qua quýt: "Ta chỉ muốn ra ngoài ngắm nhìn non sông gấm vóc thôi."

Hắn truy vấn: "Ngươi còn quay về không?"

Ta liếc hắn: "Ngươi hỏi cái này làm gì?"

M/ộ Dung Thành tâm tư đơn thuần, tuôn ra hết sạch: "Hoàng huynh và Hoàng tẩu của ta bị ngươi hại thảm lắm, hai người mỗi lần đều tranh nhau đọc du ký của ngươi."

"Nhất là hoàng huynh ta, không còn vào hậu cung nữa, rảnh rỗi là lại nhìn trăng thở dài, rất muốn gặp lại ngươi đấy."

"Ta không tin ngươi tốt đến thế, ta cứ phải đến xem ngươi xem sao."

Nghe hắn kể, ta nhớ lại đêm Trung thu năm ấy.

Ngỡ như kiếp trước.

Ta tiếp tục tiến về phía trước, hắn thì ở phía sau không ngừng truy vấn: "Ngươi nói gì đi chứ, rốt cuộc là có quay về không?"

Ta không trả lời.

Có lẽ sẽ không bao giờ quay về.

Cũng có thể vì nỗi nhớ nhung mà bất cứ lúc nào cũng có thể quay về.

Chỉ cần ta muốn.

Chỉ cần ta được tự do.

"Nghe nói phía Tây Nam này có một vị sống thần tiên biết đằng vân giá vũ, ngươi không muốn xem thử à?" Ta chuyển chủ đề, hỏi.

Nghe vậy, hắn hăng hái chạy tới: "Nhất định phải đi xem, đi thôi!"

Ta bật cười, cùng làn gió mát ung dung tiến bước.

M/ộ Dung Túc, đừng nhớ ta quá, cuộc đời của chúng ta vẫn chưa viết đến hồi kết đâu.

Hãy chờ đợi ngày chúng ta tái ngộ, trước lúc đó, ta hứa sẽ hạnh phúc tận hưởng cuộc đời của riêng mình.

NGOẠI TRUYỆN (Trường H/ận)

Họ sẽ gặp lại nhau chứ?

Nàng sẽ quay lại lần nữa chứ?

Câu hỏi này khiến lão đ/au đầu.

Lão luôn nhớ về khoảnh khắc lão yêu nàng, nàng nắm lấy tay lão, cười khúc khích kéo lão chạy: "Yên tâm, người cứ bám sát ta, ta sẽ luôn nắm tay người chạy, người ngã ta sẽ đỡ người."

Không đúng, không phải khoảnh khắc này.

Là lúc họ chạy bộ xong, cùng nằm liệt trên đất, nhìn những đám mây trắng trên trời.

Cũng không đúng.

Phải là buổi tối khi họ cùng chơi cờ caro và cờ nhảy do nàng tự sáng tạo, Mai An Thanh thua phải vẽ râu lên mặt, hai người cùng cười phá lên.

Đều không đúng.

Lão không thể x/ác định được nữa.

Nếu nàng không bao giờ quay lại nữa thì sao? Ký ức của lão cũng sẽ trở nên hỗn lo/ạn theo thời gian chứ?

M/ộ Dung Túc vuốt ve những cuốn sách nàng để lại.

Thở dài một tiếng thật dài.

NGOẠI TRUYỆN 2 (Con đường của nàng)

Làm Hoàng hậu tất nhiên là một chuyện tốt.

Chỉ là.

Thôi bỏ đi, nàng chẳng có con đường nào để đi, đến cả chữ 'chỉ là' cũng không nói ra được.

Họ đều có con đường riêng của mình.

M/ộ Dung Túc và nàng là cùng một loại người.

Họ không buông bỏ được quyền thế, quyền lực khiến người ta mê đắm, cũng khiến nàng x/ác định rằng, dù đây có phải là con đường nàng muốn đi hay không, thì vẫn phải tiếp tục đi tiếp.

Người có thể buông bỏ tất nhiên là giỏi, nhưng người có thể kiên trì đi tiếp, cũng giỏi không kém.

Vệ Thanh Hà tìm đủ mọi cách để có một đứa con, củng cố địa vị của mình.

Người trong cung cũng dần dần không thể tranh sủng được nữa, sau khi nhìn thấu thế cục thì đối với nàng vô cùng cung kính, ngay cả Thái hậu cũng không dám tùy tiện trách ph/ạt nàng nữa.

Nàng ở bên con, người hầu mang đến cuốn du ký mới nhất mà Mai An Thanh gửi tới.

"Bồ t/át giả độ chúng sinh, thần tiên thật ăn th!t hại đời." Vệ Thanh Hà khẽ đọc thành tiếng, không nhịn được cầm lên đọc một cách tỉ mỉ.

Đêm xuống, M/ộ Dung Túc đến tẩm cung của nàng.

"Nàng đọc xong chưa?" M/ộ Dung Túc hỏi.

Vệ Thanh Hà đang đọc đến đoạn Mai An Thanh và M/ộ Dung Thành phá hủy ngôi miếu thần tiên giả tạo, c/ứu sống thần y Ngọc Quan Chân, khi bị tên thần tiên giả ra lệnh truy sát, nàng chẳng thèm nghĩ ngợi liền bảo M/ộ Dung Túc im miệng.

M/ộ Dung Túc tính khí tốt, kiên nhẫn đợi.

Vệ Thanh Hà một hơi đọc đến cuối.

Cuối cùng họ c/ứu được bách tính, vạch trần bộ mặt thật của tên thần tiên, còn giúp thần y mở lại y quán.

Nàng thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên: "Đọc xong rồi."

M/ộ Dung Túc vẻ mặt nghiêm túc: "Họ có lẽ sắp quay về rồi."

"Sao người biết?"

"Thanh Thanh viết trong du ký, nàng ấy muốn ăn bánh trung thu nhân th!t xào đậu ván."

Vệ Thanh Hà vô cùng chấn động.

"...Hai người các người có từng ăn thứ gì người thường ăn không vậy?"

Trước đây nàng lại đi tranh sủng với loại người như thế này???

Cái sự sủng ái này, ai thích tranh thì tranh đi.

(HẾT)

Danh sách chương

3 chương
14/09/2026 17:08
0
14/09/2026 17:08
0
14/09/2026 17:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Mẹ chồng ở nhà hồi môn của tôi suốt 9 năm, vừa nghe bố mẹ tôi muốn đến dưỡng già, bà lập tức trở mặt: "Đừng hòng!" Tôi đã đưa ra một quyết định ngay đêm đó.

Chương 7

5 phút

Con gái về nhà bảo tôi hôm qua đã ly hôn! Đứa trẻ một tuổi được phán cho nó, nhưng câu đầu tiên nó nói khi về đến nhà là...

Chương 14

7 phút

Đêm giao thừa, mẹ chồng đập nát bát đũa! Ở tuổi 38, ngay trước mặt con trai, tôi nói với chồng: Chúng ta ly hôn đi!

Chương 15

10 phút

Đi công tác về sớm, tôi lén ôm vợ đang ngủ trưa, cô ấy hoảng hốt đẩy ra: Chồng em tối mới về

Chương 6

14 phút

Vợ về nhà đòi ly hôn, tôi gật đầu đồng ý. Bước ra khỏi cục dân chính, cô ấy hỏi: Anh không hối hận chút nào sao?

Chương 8

15 phút

Tàn đêm đón rạng đông

Chương 13

16 phút

Ba mươi triệu và anh

Chương 9

17 phút

Vợ tôi thường đưa đồng nghiệp nữ về nhà ngủ qua đêm, nửa đêm tôi giả vờ ngủ thì thấy cô ta lén lút đẩy cửa phòng

Chương 6

17 phút
Bình luận
Báo chương xấu