Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hứa Châu Niên gầm lên một tiếng đầy bực tức và x/ấu hổ, người phụ nữ kia lập tức co rúm vào góc tường run bần bật.
Tim tôi như bị búa tạ đ/ập mạnh, chợt nhớ đến người dì nhỏ từng bị bạo hành gia đình đến t/àn t/ật cả đời.
"Bốp!" Người đàn ông hiền lành bỗng trợn mắt trắng dã, t/át người phụ nữ một cái rầm.
"Mày lại lên cơn đi/ên à?!"
Nói xong lão lôi người phụ nữ vào phòng trong, Hứa Lệ Lệ cười tủm tỉm kéo tay tôi ra suối nước nóng đầu làng: "Chị dâu ơi, mông chị to thế này chắc đẻ được lắm con trai đấy!"
Cô ta nhìn chằm chằm vào người tôi cười khúc khích, khiến người khác phải nổi da gà.
Tôi hỏi: "Sao cứ phải đẻ con trai?"
"Bởi vì..." Hứa Lệ Lệ nheo mắt cười, "Chỉ có con trai mới được đi học đại học, làng Phượng Hoàng chúng em mới duy trì được. Không thế thì sao gọi là làng Phượng Hoàng?"
"Chị nghe câu "từ khe núi bay ra phượng hoàng vàng" bao giờ chưa?"
Hứa Lệ Lệ cười rồi lặn xuống nước, chớp mắt đã biến mất tăm hơi.
Bồn tắm suối nước nóng rộng lớn giữa núi chỉ còn lại mình tôi.
Xung quanh vang lên tiếng bước chân xào xạc, từng đợt từng đợt vây lấy tôi.
Chớp mắt, mấy gã đàn ông vạm vỡ cởi trần hiện ra trước mặt, nụ cười tham lam đ/ộc á/c dán ch/ặt vào người tôi. Đúng là mấy kẻ sáng nay đứng xem ở đầu làng.
"Đmm, đúng là hàng tuyển đấy, thằng Niên nó nỡ đem về thật à? Đậu má đứa nào cũng có phần nhá!"
"Hê hê, có gì mà không nỡ? Gái đẹp mấy chơi mãi cũng chán. Miễn là đẻ được thêm mấy con phượng hoàng vàng cho làng Phượng Hoàng, họ Hứa nhà nó được ghi công vào gia phả đấy!"
"Chuẩn đét! Con nào do đàn bà làng này đẻ ra, kém nhất cũng đậu Đại học Chiết Giang. Đúng là phượng hoàng đẻ trứng vàng!"
"Để tao vào trước! Chắc chắn thụ th/ai thằng tao, đứa nào tranh tao đ/ập ch*t!"
Bọn chúng cãi nhau ỏm tỏi tranh quyền "thưởng thức" tôi.
Tôi giả vờ sợ hãi co rúm người: "Các... các anh định làm gì?! Bạn trai tôi sẽ không tha cho các anh đâu!"
Vẻ mặt kinh hãi của tôi dường như là liều th/uốc kí/ch th/ích. Mấy gã nhìn nhau rồi đồng loạt bước xuống suối nước với nụ cười dê xồm. Cũng là lúc họ bước vào phạm vi tấn công của tôi.
"Bạn trai mày là thằng Hứa Châu Niên? Hừ, mày là con thứ tám nó dụ về đấy! Nhờ cái mặt đẹp với bằng đại học, thằng chả chơi gái còn nhiều hơn bọn tao!"
"Nhưng mà mẹ nó cũng từng bị bọn tao chơi rồi, mày yên phận đi! Đã vào làng Phượng Hoàng thì đừng hòng thoát!"
"Cả đời ở đây mà đẻ lứa phượng hoàng vàng tiếp theo, đó là cách duy nhất đàn bà như mày có ích!"
Bọn đàn ông cười nhạo xông tới: "Ngoan nào, lát nữa anh dẫn em đi ăn cơm."
Tôi cúi đầu lẩm bẩm: "Được thôi, tôi cũng đang đói bụng đây..."
"Mày nói cái gì?"
Rào rào!
Tôi đứng phắt dậy từ suối nước, chiếc đuôi rắn dài tám mét quẫy đ/ập dưới làn nước bốc khói.
Chương 11
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Chương 10: Địa ngục trần gian
Chương 25
Chương 6
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook