Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Cưng à, em về rồi sao không nói với anh một tiếng?" "Mà sao lại còn chặn WeChat của anh thế?"
Tôi tại sao lại chặn hắn, chẳng lẽ trong lòng hắn không tự hiểu lấy một chút à?
Năm đó tôi đã nói rất rõ ràng với hắn: hắn đóng kịch cùng tôi, tôi trả tiền cho hắn. Bùi Lệ tuy là thiếu gia nhà giàu, nhưng vì quá ăn chơi trác táng nên nhà họ Bùi c/ắt sạch viện trợ. Tiền để hắn đi bao gái, tận hưởng cuộc sống xa hoa đều là nhờ đóng kịch với tôi mà có.
Cái gã này đáng gh/ét cực kỳ, từ nhỏ đã rêu rao là tôi thích hắn. Hắn vừa cầm tiền của tôi, vừa đi khắp nơi trong giới nói rằng tôi yêu hắn đến mức không thể tự thoát ra được. Hắn bảo tôi không có hắn thì sẽ ch*t, kết hôn với Thẩm Hoài Xuyên chẳng qua là vì nhà họ Bùi không đồng ý cho hắn cưới tôi, nên tôi mới cố tình lấy Thẩm Hoài Xuyên để chọc tức hắn.
Hắn còn đem đống tin nhắn "liếm cẩu" mà tôi gửi lúc diễn kịch đi rêu rao khắp nơi, khiến Thẩm Hoài Xuyên trở thành trò cười "mọc sừng" trong giới.
Năm đó tôi vẫn luôn nhẫn nhịn hắn, sau khi không cần phải chạy theo kịch bản nữa, tôi lập tức xóa WeChat của hắn ngay, không ngờ là vẫn quên chưa chặn số điện thoại.
Thấy tôi không trả lời, hắn bắt đầu gọi điện cuồ/ng nhiệt. Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười lười nhác của Bùi Lệ: "Em về Kinh Thành thật rồi à? Anh cứ tưởng em bốc hơi rồi chứ, có phải vì không nỡ xa anh không?"
Tôi: "Không nỡ xa cái đại gia nhà anh ấy."
Bùi Lệ ngớ người: "Em nói cái gì?"
Tôi: "Cái đồ óc bã đậu, cút xa ra cho khuất mắt bà!"
Cúp máy xong, tôi lập tức cho số hắn vào danh sách đen. Đúng là đồ ám quẻ.
Đi chợ về, từ xa tôi đã thấy một bóng người cao ráo mặc vest đứng trước cửa biệt thự. Là Thẩm Hoài Xuyên. Tôi hớn hở chạy tới, ôm chầm lấy anh từ phía sau:
"Ông xã!"
Giây tiếp theo, người đàn ông lên tiếng bằng tông giọng đắc ý:
"Liễu Oanh Oanh, quả nhiên em vẫn không quên được anh."
Tôi gi/ật b/ắn mình, cái giọng điệu rẻ tiền này là của Bùi Lệ! Tôi lập tức buông tay ra.
Điều tôi không ngờ tới là Thẩm Hoài Xuyên đã về từ lúc nào không hay. Anh đang dắt tay Thẩm Phấn Phấn đứng trong sân, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này rõ mồn một.
Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Hoài Xuyên không nói một lời nào.
Thẩm Phấn Phấn bĩu môi: "Mẹ ơi, ba vì muốn về sớm nấu cơm với mẹ mà hủy luôn cả cuộc họp chiều nay đấy."
"Ba còn m/ua bao nhiêu là túi xách với trang sức tặng mẹ nữa."
"Cái cảnh này không dành cho trẻ con như con rồi. Mẹ ơi, mẹ tự cầu phúc cho mình đi nhé."
Phấn Phấn nói xong liền ba chân bốn cẳng chạy tót vào nhà.
Bùi Lệ hừ lạnh đầy kh/inh miệt, nhìn Thẩm Hoài Xuyên với ánh mắt khiêu khích, rồi vươn tay định quàng lấy vai tôi.
Chương 18
Chương 13
Chương 17
Chương 19
Chương 19
Chương 9
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook