Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Đồng Niên
- Cẩm Lý Xung Hỷ
- Chương 19: Ân điển của thần
Tôi biết anh trai đang bất bình thay mình, tuy tôi không biết nhiều về lịch sử của thần ở Ngự Quan Du, nhưng nhìn vào đức tin của ba mẹ, và người dân ở đó trong giấc mơ. Tôi nghĩ ngài ấy là biểu tượng không thể thay thế, khiến họ tôn thờ và thành kính xưng thần với Ngài ấy. Tôi trấn an anh trai mình
“Anh hai, đừng tức gi/ận với hắn ta. Tô gia không đủ phước phần để giữ ngọc Ngư Âm, chúng ta lấy về là được rồi”
Châu Vinh cũng có vẻ bất ngờ khi miếng ngọc này của Tô gia, hắn nói
“Tô gia các vị có bảo bối tốt vậy, cũng không mang ra cho Châu gia chúng tôi xem thử trước, Tô tổng, ông cũng thật là”
Giọng như tiếc lại như trách móc. Tô Giang Quy nghe Châu Vinh nói vậy, cũng buồn bực nhìn con trai mình, rồi đáp lời.
“Lai lịch vật này không rõ ràng, tôi chỉ nghe chỉ điểm của ơn trên thôi. Châu tổng hiểu cho nhé”
“600 triệu”
“700 triệu”
“1 tỷ”
Rất nhiều người đấu giá, khiến giá trị miếng ngọc tăng lên gấp bội, tôi nhìn Thần Thần. Tay anh ấy nắm ch/ặt tay tôi, bảo tôi bình tĩnh
“3 tỷ!” Thần Thần ra giá
“3 tỷ 500 triệu” Châu Vinh hô theo.
Lão đầu thối này muốn tranh ngọc với mình à. Tôi vận đầu óc của mình, bỗng hiểu ra ý định của tên này. Tôi nhắc nhở Thần Thần
“Châu gia muốn lấy vận số của anh. Vì miếng ngọc này là vật của Thần trao cho Lý Ngưng, mà anh đang chia sẻ vận khí của mình cho em. Lão tham lam này, vì anh không bắt tay làm ăn nên hắn nên hắn không có đầu mối để dẫn lũ quỹ đi cư/ớp của nhà anh đó”
“4 tỷ” Thần Thần tiếp tục nâng giá
Cho đến khi Thần Thần ra giá đến 50 tỷ, Châu Vinh vẫn không chịu buông xuống, hắn nâng giá lên 60 tỷ. Nên này là đang ép Thần Thần ra giá cao hay thật sự muốn tranh ngọc với anh ấy chứ nhỉ.
“100 tỷ!” Thần Thần nhàn nhạt tiếp tục ra giá. Châu Vinh có lẽ không ngờ anh ấy sẽ theo đến cùng như vậy, đã bắt đầu lưỡng lự rồi. Thần Thần quay sang ông ta, nhẹ giọng nói
“Thứ không phải của mình, Châu tổng đừng cố chấp theo nữa. Lô hàng ở M/a Á còn cần Châu tổng để tâm hơn đấy”
Tôi mỉm cười nhìn Thần Thần, rồi quay lại nhìn Châu Vinh, lè lưỡi trêu ông ta. Không biết có làm ổng gi/ận quá hóa đi/ên không mà ổng cho lũ quỹ phá lớp kính đang bảo vệ miếng ngọc. Tôi chỉ thấy vài cái bóng đen lao đầu vào bảo vật trên kia, lớp kính bị khí đen quấn ch/ặt vặn vẹo, nứt toác, vang lên một tiếng rồi vỡ nát. Tôi nhanh chóng làm phép đá/nh lũ q/uỷ, chạy nhanh chân chạy lên cầm ch/ặt miếng ngọc trong tay, những miếng thủy tinh sắc nhọn trên mặt bàn cứa vào tay tôi khiến đôi bàn tay đầy m/áu. Thần Thần lo lắng hô to
“Tiểu Ngư!”
Tôi giữ ch/ặt miếng ngọc trong tay, niệm phép, lũ quỹ không muốn tha liên tục tấn công. Nhưng từ tay tôi, miếng ngọc đột nhiên phát sáng, hào quang ấy mạnh mẽ đến nổi bao bọc lấy cả thân thể của tôi rồi hóa thành một con cá chép vàng sống động, uốn lượn ôm trọn tôi vào thân mình của nó. Tôi nhìn thấy nó thổi một bọt khí vào lũ quỹ, khiến chúng la hét thảm thiết đ/au đớn rồi hóa hư không.
Lão Châu Vinh phun ra ngụm m/áu, tiếng la to của Châu Hiểu Vân kéo chú ý của mọi người về hướng cô ta. Chỉ còn Thần Thần, anh trai nhanh chóng chạy lên sân khấu. Thần Thần nhìn anh trai đang ôm ch/ặt tôi vào lòng, tôi thở hổ/n h/ển, nhìn thần cá chép thật sự hiển linh trước mắt, nó quẩy đuôi một cái rồi bay thẳng vào người tôi. Tôi cảm nhận được một nguồn năng lượng to lớn đang chảy trong cơ thể này, len lõi từng ngóc ngánh như muốn phá tan từng mạch m/áu chật hẹp. Có lẽ không chịu được nguồn sức mạnh khổng lồ này, tôi cũng phun một ngụm m/áu rồi ngất đi. Không thể xem được hiện trường hoản lo/ạn lúc đó. Chỉ có đôi bàn tay của tôi là vẫn đang cầm ch/ặt ngọc Ngư Âm không buông lơi.
Chắc Thần Thần cũng thấy được cảnh tượng của thần cá chép lúc nãy nhỉ? Đẹp quá đi mất, Đó là thần, mà tôi chỉ là yêu quái. Cấp bậc không ngang nhau, nhưng vì có cơ thể của Lý Ngưng nên Ngài ấy vẫn chọn tôi sao?
Lúc tôi tỉnh lại, bản thân đã nằm trên giường ở b/ệnh viện. Thần Thần ngồi trên xe lăn ở b/ệnh cạnh nắm ch/ặt cánh tay của tôi. Tay còn lại nắm ch/ặt ngọc Ngư Âm, nhìn nó chăm chú. Nghe thấy động tĩnh, ảnh liền kéo người đến gần tôi, giọng trìu mền
“Tiểu Ngư, em tỉnh rồi. Anh lo lắm biết không?”
“Xin lỗi, Thần Thần”
Thì ra tôi đã ngất 3 ngày rồi cơ đấy. Mọi người hỗn lo/ạn đưa tôi đến b/ệnh viện. Bác sĩ muốn xử lí vết thương trên tay nhưng tôi cầm lấy ngọc quá ch/ặt, không chịu buông. Mãi đến khi Thần Thần ôm lấy tôi, nói rằng anh sẽ thay tôi giữ ngọc Ngư Âm thật kĩ, sẽ bảo vệ nó bình an vô sự, tôi mới buông nó ra, để bác sĩ kiểm tra cho mình.
“Anh nhìn thấy chứ? Hình như vị ở Ngự Quan Du là một thần Cẩm Lý, không biết là thần thú của thần ở đó hay thật là thần nữa. Dù sao ngài ấy cũng chọn em rồi. Sau này em có thể bảo vệ Thần Thần bình an rồi”
“Nếu vậy em chữa lành đôi chân này của tôi đi, như vậy, em sẽ không tranh tôi đi vào những chỗ nguy hiểm nữa. Em có biết tôi đã lo lắng thế nào không? Không phải tôi đã nói làm gì cũng nhìn tôi trước sao? Em có biết tôi đã h/oảng s/ợ như thế nào khi thấy em nằm đó toàn là m/áu hay không?”
Thần Thần đang gi/ận, đó là những gì tôi nhận thấy. Nhưng không phải gi/ận tôi, mà anh ấy đang gi/ận bản thân vô năng của mình, là vì không thể bảo vệ được tôi sao? Tôi nghĩ, nếu người nằm đó, người nôn m/áu đến hôn mê không phải tôi mà là Thần Thần, tôi sẽ… đ/au lòng lắm. Lòng ng/ực tôi nhói lên từng hồi.
“Em xin lỗi, em chỉ muốn… bảo vệ miếng ngọc”
Thần Thần nâng người ngồi lên giường của tôi, đưa tay lau đi những giọt nước mắt đang rơi trên má tôi. Lại hôn hôn vài cái, anh thủ thỉ
“Tiểu Ngư, tôi yêu em. Rất yêu em có biết không? Tôi không muốn nhìn thấy em bị thương, thấy em rất gần mà như ngày càng xa tôi. Tôi rất sợ cảm giác vô lực lúc này, nên là…. Em tuyệt đối không được rời khỏi tầm mắt của tôi. Đừng làm những hành động nguy hiểm đó nữa, được không?”
Nhìn Thần Thần đỏ mắt, nước mắt trực trào rồi rơi trên mu bàn tay của tôi. Điều đó khiến tôi không hiểu vì sao Thần Thần lại lo lắng như vậy, anh ấy cũng biết tôi không phải con người mà nhỉ. Cứ như thể một nổi ám ảnh nào đó đang ăn sau vào tâm trí của anh. Như thể anh đã thích tôi từ rất lâu, lại đ/au đớn mất đi tôi trong một khoảnh khắc.
Bỗng nhiên, một đoạn kí ức xuất hiện trong đầu tôi, khung cảnh mờ ảo, một thiếu niên với trang phục trắng tinh tế, đứng ở đầu cầu, tà áo bay trong làn gió dưới bầu trời xám xịt u ám, giọng nói đầy lạnh lùng quyết đoán với Thần Thần phía sau
“Giúp ta giữ đền, bảo vệ tượng bạch ngọc. Yên tâm, tượng còn ta còn, ta sẽ trở lại ngay thôi”
“Không được, Ngài không thể đi được”
Thần Thần nắm ch/ặt lấy tay thiếu niên, giọng nói phản kháng có chút yếu ớt, có lẽ vì biết chính anh cũng không thể ngăn cản được sứ mệnh của cậu ấy
“Ta phải đi, Hoắc Thần, tôi nhất định sẽ bảo vệ Ngự Quan Du an toàn, ngươi và tất cả người dân ở đây cần ta”
Cảnh cuối cùng mà tôi thấy được, chính là Thần Thần nửa sống nửa ch*t, nằm thoi thóp trên vũng m/áu trong đền, trong ng/ực là mảnh ngọc vụn vỡ tan tành không còn nguyên vẹn.
Chương 10
Chương 11
8
8
9 - END
Ngoại truyện 3: Tiền Truyện
Chương 220: Trong Bóng Tối
Bình luận
Bình luận Facebook