Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Sư tôn, lạnh quá..."
Sư tôn ôm ta thật ch/ặt, y như thuở nhỏ. "Về sau, không được tùy tiện giao Sương Tuyết cho người ngoài."
Ánh sáng trắng khi nãy chính là Sương Tuyết. Giờ đây, nó đã khiến cho yêu vật kia trọng thương, rồi lại quay về trong lòng ta, quấn quýt hơn mọi ngày.
"Bắt lấy nó, mang về!"
Tiểu sư đệ Sở Kh/inh Thủy hăng hái lấy ra Khóa Trói Tiên tiến về phía yêu vật: "Vâng, sư tôn!"
Thật đúng là nỗi nhục! Không bắt được yêu vật đã đành, còn suýt làm hỏng thanh danh lẫy lừng cả đời của Sư tôn. Ta nằm trên giường giả ch*t, không dám gặp người nữa.
Sư đệ bưng th/uốc bắc vào: "Sư huynh, hôm nay huynh thấy thế nào?"
"Chóng mặt hoa mắt, xươ/ng cốt đ/au nhức, có lẽ cần nghỉ thêm vài ngày. Thanh Đan Phong gần đây giao hết cho sư đệ."
Sao lại im lặng? Giờ cứ mỗi lần hắn đột nhiên im lặng là tim ta lại đ/ập lo/ạn.
Hắn ấp úng mở lời, giọng đầy áy náy: "Đều tại ta vô dụng, không những khiến sư huynh gặp nạn mà còn để sổng mất yêu vật đó."
"Không sao, không sao." Thực ra ta đã khỏe từ lâu. Khoan đã... yêu vật đó chạy rồi? Rõ ràng đã bị Sương Tuyết làm cho trọng thương, sao còn trốn thoát được?
Nhìn sư đệ mặt mày ủ rũ, con yêu vật này quả thật quá xảo quyệt, dám lừa cả thiên tài tương lai của giới tu chân.
"Kể từ hôm nay, ta sẽ lên hậu sơn tĩnh tọa, suy nghĩ lỗi lầm. Đợi khi trở về, ta sẽ lại thăm sư huynh."
"Cứ đi đi, nhớ sớm về. À, mang theo th/uốc bắc, mỗi ngày hai thang."
Sở Kh/inh Thủy mắt long lanh gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, sư huynh nhớ đợi ta."
Đã lâu không gặp sư tôn, không biết người có ăn uống đúng giờ không? Dù người tự ăn, ta cũng chẳng yên tâm. Trong sách viết, Sư tôn bị hạ đ/ộc nên mới đ/á/nh không lại Sở Kh/inh Thủy. Mười mấy năm qua, mỗi bữa ăn ta đều nếm trước, không hề có đ/ộc. Vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu?
Sương Tuyết bỗng rung động, ta bật dậy như cá vượt vũ môn.
Có yêu khí!
Thanh Đan Phong linh khí dồi dào, đây là lần đầu tiên sau mười năm xuất hiện yêu vật. Ta chạy đến trước phòng Sư tôn, yêu khí càng lúc càng nồng. Lẽ nào mục tiêu của nó là Sư tôn?
"Sương Tuyết, phá!"
Ta thôi thúc Sương Tuyết phá vỡ kết giới. Trong phòng, yêu khí ngút trời.
Có hai Sư tôn?
Chính là Huyễn Yêu đã chạy thoát lần trước, lại hóa thành Sư tôn. Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, cử chỉ càng giống y đúc, chẳng lẽ có ai chỉ điểm?
"Hắn là Huyễn Yêu, ra tay đi!"
Một Sư tôn lấy ra mảnh vải trên người ta thuở nhỏ, lên tiếng trước. "Đây là thứ Sư tôn dùng để đắp cho ta khi nhặt được ta. Xem ra ngươi là giả!" Ki/ếm chưa rời vỏ đã chỉ về phía kẻ kia.
Ta cùng "Sư tôn" liên thủ đối phó hắn. Hai người chiêu thức giống hệt nhau, không chút khác biệt. Sương Tuyết ra khỏi vỏ, nhắm thẳng kẻ trước mặt. Hắn mặt lạnh như tiền, ánh mắt nhìn ta lại chất chứa bi thương.
Mũi ki/ếm xoay chuyển, người vừa cùng ta xuất chiêu không ngờ ta đột ngột phản bội, sắc mặt vỡ vụn, chẳng giống Sư tôn chút nào.
"Coi chừng!"
Sương Tuyết bị đ/á/nh bật, yêu vật này còn có chiêu sau để đ/á/nh lén, nhân lúc hỗn lo/ạn liền bỏ chạy. Chỉ nghe Sư tôn khẽ rên, đỡ giùm ta mũi kim tẩm đ/ộc.
"Sư tôn, người thế nào rồi?"
Lẽ nào Sư tôn vẫn bị trúng đ/ộc? Ta canh giữ bao lâu nay rốt cuộc vẫn không thay đổi được sao?
Sư tôn dùng tay lau khô nước mắt ta, giữa lúc nguy cấp vẫn cười được. "Lần trước ngươi khóc là lúc ta ra ngoài không dẫn ngươi theo. Sau khi trở về, ngươi học theo vẻ lạnh lùng của ta, không chịu thân thiết với ta nữa."
Bởi vì ta sợ... sợ người bỏ rơi ta, sợ người rơi khỏi thần đàn, sợ người trở thành m/a đầu bị thiên hạ truy lùng.
Sư tôn là người thân thiết nhất của ta. Ta sẽ không để bất cứ ai làm hại người.
Bình luận
Bình luận Facebook