Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Hệ thống ác nữ
- Chương 1
Tôi là một hệ thống nữ phụ đ/ộc á/c đã trói buộc với vật chủ.
Nhưng vật chủ của tôi lại là một cô nàng bánh bèo chính hiệu.
Đến cả việc ch/ửi người cô ấy cũng không biết.
Cô ấy chỉ có thể đứng trước gương, lóng ngóng bắt chước theo những bài học tôi đưa ra.
Nào là trợn mắt hung dữ, nào là nói chuyện mỉa mai, nào là giả vờ ngã để h/ãm h/ại người ta.
Tôi vừa uống trà sữa vừa cổ vũ cho cô ấy.
Nam chính tình cờ bắt gặp, vẻ mặt đ/au lòng đỡ cô ấy dậy:
"Đừng tập nữa, em muốn ch/ửi ai, tôi ch/ửi thay em!"
??
Cư/ớp việc của tôi hả??
01
Tôi là một hệ thống nữ phụ đ/ộc á/c không có tình cảm, mã nhân viên 777.
Nhiệm vụ của tôi là đào tạo vật chủ thành một nữ phụ đ/ộc á/c hoàn hảo, hội tụ đủ các yếu tố của trà xanh, bạch liên hoa và tâm cơ.
Có thể khiến nam chính mê mẩn đến đi/ên đảo, khiến nữ chính đ/au khổ đến mức sống không bằng ch*t.
Giờ phút này, tôi đang vắt chéo chân, hút sùm sụp ly chè xoài bưởi đ/á.
Tiến hành "đào tạo đ/ộc á/c" định kỳ hàng ngày cho cô vật chủ mềm yếu như một viên kẹo bông của mình.
"Ánh mắt! Ánh mắt phải hung dữ hơn nữa!"
Tôi vừa gõ vào bảng điều khiển hệ thống, vừa cảm thấy bất lực.
"Đúng rồi, hãy tưởng tượng trước mặt cô là con trà xanh đã cư/ớp mất người đàn ông của cô lại còn vu khống cô đạo văn, cô có muốn x/é x/ác nó ra không?"
Trong gương, vật chủ của tôi là Tô Tô, một cô gái đến cả việc giẫm ch*t kiến cũng phải niệm ba lần chú vãng sinh.
Đang cố gắng trợn to đôi mắt ướt át của mình.
Nhưng vì trời sinh có đôi mắt nai, long lanh như nước, nên dù có trợn mắt hồi lâu.
Người trong gương lại trông càng thêm tủi thân.
Đuôi mắt còn ửng đỏ vì phản ứng sinh lý.
Chẳng những không có chút hung dữ nào.
Mà ngược lại trông giống như giây tiếp theo sẽ bật khóc đến nơi, vừa tủi thân vừa đáng thương.
"Vật chủ, cô là đang đi ăn vạ, không phải đi đá/nh nhau."
Tôi thở dài, mở giáo trình ra.
"Học theo tôi này, khóe miệng phải thế này, nửa cười nửa không, mang theo ba phần mỉa mai, ba phần lạnh lùng, và bốn phần thờ ơ."
Tô Tô mím môi, cố gắng cử động khóe miệng theo giáo trình.
Kết quả là, hai lúm đồng tiền đáng yêu trên má lại hiện ra trước.
Kết hợp với khuôn mặt trắng trẻo ngoan ngoãn kia.
Trông chẳng khác nào một chú chuột hamster nhỏ vụng tr/ộm ăn kẹo mà sợ bị phát hiện.
"Tiểu Thất... như vậy có đúng không?"
Tô Tô không chắc chắn hỏi, giọng nói ngọt ngào như kẹo bông vừa mới ra lò.
"Tớ cảm thấy mặt mình sắp bị chuột rút rồi."
...
đ/ộc á/c?
Không, là đáng yêu đến mức phạm quy.
Tôi tuyệt vọng che mặt lại.
Nghĩ đến bản thân là một hệ thống kim bài, những vật chủ tôi từng dẫn dắt ai mà chẳng đấu đ/á trong hậu cung sôi nổi.
Trên thương trường thì ch/ém gi*t không chừa lại mảnh giáp nào.
Sao đến lượt Tô Tô, lại thành một đống sắt vụn thế này?
"Thôi bỏ đi, chúng ta đổi cái khác."
Tôi hít sâu một hơi, mở giáo trình tiếp theo.
"Kỹ năng thứ hai của nữ phụ đ/ộc á/c: Mỉa mai. Nào, đọc theo tôi: 'Ôi, cái váy của chị đẹp thật đấy, chỉ là chất liệu hơi kém, trông cứ như cái giẻ lau bàn nhà em vậy'."
Tô Tô hắng giọng, đối diện với gương, dùng giọng nói ngọt ngào của mình.
Đọc lại từng chữ một:
"Ôi, chị... cái váy này... đẹp thật đấy..."
Cô ấy khựng lại.
Khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng lên, nín nhịn hồi lâu.
Mới nhỏ giọng, mang theo mười hai vạn phần xin lỗi nói nốt nửa câu sau:
"...giống như... giẻ lau nhà em vậy."
Nói xong, chính cô ấy cũng không chịu nổi nữa, cúi chào người trong gương:
"Xin lỗi! Em không nói chị! Em nói bậy thôi!"
Tôi: "..."
Tôi suýt chút nữa phun cả ngụm chè xoài bưởi ra ngoài.
02
Đây chính là vật chủ mà tôi đã trói buộc được ba tháng, Tô Tô.
Cô ấy có một khuôn mặt ngây thơ vô số tội, đôi mắt như chứa nước của nai con, giọng nói khi nói chuyện thì mềm mại ngọt ngào.
Đến cả cô dì ở căng tin cho thêm cô một miếng th!t kho, cô cũng có thể đỏ mặt cảm ơn hồi lâu.
Bảo cô ấy đi làm nữ phụ đ/ộc á/c?
Còn khó hơn bảo lợn leo cây.
"Tiểu Thất, tớ thực sự không làm được."
Tô Tô ủ rũ ngồi đó, ôm lấy đầu gối:
"Tớ không ch/ửi được. Nói x/ấu người khác, tớ sẽ không ngủ được cả đêm mất."
Nhìn bộ dạng đáng thương này của cô ấy, tôi thở dài.
Nhưng không còn cách nào khác.
Tôi tiếp tục lên tiếng:
"Vật chủ Tô Tô, nhiệm vụ đầu tiên của cô: Tại buổi tiệc chào đón tân sinh viên ba ngày sau, 'vô tình' làm đổ rư/ợu vang đỏ lên chiếc váy trắng của hoa khôi Bạch Nguyệt, rồi xin lỗi nam chính Tạ Duật Hành bằng vẻ mặt lê hoa đái vũ, khiến anh ta nảy sinh ý muốn bảo vệ cô."
Im lặng ba giây.
Sau đó, một giọng nói yếu ớt vang lên:
"Tiểu... Tiểu Thất? Tớ... tớ không làm thế được không? Váy của Bạch Nguyệt trông có vẻ đắt lắm, hơn nữa... hơn nữa học trưởng Tạ Duật Hành dữ lắm."
Tôi hít sâu một hơi.
"Không được! Đây là nhiệm vụ! Không hoàn thành sẽ phải chịu hình ph/ạt điện gi/ật!"
Tôi hung dữ đe dọa.
"Ồ..."
Cô ấy tủi thân đáp lại, rồi nhỏ giọng hỏi:
"Vậy... điện gi/ật có đ/au không?"
Tôi: "..."
Tôi cảm thấy mình sắp tức ch*t rồi.
Vì tiền thưởng của mình, tôi nhịn.
Nhìn bộ dạng đáng thương này của cô ấy, tôi thở dài.
Uống cạn ngụm trà sữa cuối cùng, mở giáo trình tối thượng ra.
"Cái cuối cùng, giả vờ ngã để h/ãm h/ại. Đây là kỹ năng nhập môn của trà xanh cấp thấp, cô bắt buộc phải học! Cũng là th/ủ đo/ạn không thể thiếu của nữ phụ đ/ộc á/c chúng ta để đổ tội cho người khác. Nào, trọng tâm dồn về phía sau, đầu gối chùng xuống, ánh mắt phải khóa ch/ặt vị trí của nam chính, ngã về phía anh ta với vẻ mong manh dễ vỡ! Hiểu chưa?"
"...Ồ."
Tôi kiên nhẫn làm mẫu từng động tác cho cô ấy.
Tô Tô trải thảm tập yoga trên sàn ký túc xá, hít sâu một hơi, rồi... "bộp" một tiếng.
Ngã sấp mặt xuống đất cái rầm.
Nằm mãi không bò dậy nổi.
Tôi phun cả ngụm trà sữa ra ngoài.
Trời xanh ơi, đất dày ơi, đây là vị thần tiên nào đã phân cho tôi một vật chủ thế này!
Đây đâu phải là nữ phụ đ/ộc á/c, đây rõ ràng là đến để trả th/ù tôi thì có!
Chắc chắn là có kẻ gh/en tị với thành tích của tôi nên đã lén lút đi tố cáo rồi!
Nhìn thấy buổi tiệc chào đón tân sinh viên sắp đến, mà khả năng làm việc của Tô Tô vẫn dậm chân tại chỗ ở cổng làng tân thủ.
Tôi lo lắng đi vòng quanh, cuối cùng hạ lệnh:
"Đến khu rừng nhỏ phía sau thư viện, tập luyện trước bức tường! Khi nào ngã ra được vẻ đẹp mong manh thì mới được quay về!"
Bạn học Tô-đồ ngốc-Tô, ôm quyết tâm "không thể gây thêm phiền phức cho hệ thống nữa".
Đã thực sự đi.
Cô ấy tìm một bức tường, tưởng tượng bức tường đó là nam chính Tạ Duật Hành, rồi bắt đầu tập luyện.
"Học trưởng Tạ... xin lỗi... em không cố ý..."
Cô ấy đối diện với bức tường, lẩm bẩm lời thoại bằng giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, rồi đầu gối chùng xuống, chuẩn bị ngã về phía trước.
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 12
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook