Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hóa ra là đang quyến rũ mình thật à?
Vậy nên, trong đám cưới cậu ta khóc lóc thảm thiết như vậy, không phải vì luyến tiếc anh trai, mà là vì h/ận không được gả đi sao?!
Đầu óc tôi choáng váng.
Thế giới này cũng quá huyền huyễn rồi đi?!
Chấn động tôi ba trăm năm.
18
Tôi ôm tâm lý tò mò, r/un r/ẩy tay chân gửi đường link bài đăng cho cô bạn thân để cầu c/ứu.
Tôi: 【/đường link bài đăng】
Tôi: 【Ch*t ti/ệt, xong đời rồi!!】
Bạn thân: 【?】
Bạn thân: 【Cái gì xong đời?】
Tôi: 【Cậu mau xem bài đăng đi!】
Năm phút sau, bạn thân: 【Chủ thớt là Lục Tùy?】
Tôi: 【Đúng.】
Bạn thân: 【Sợ khóc rồi.】
Bạn thân: 【Chắc mình chưa tỉnh ngủ, đây là phim ngắn à? Kịch tính dữ dội quá. Từ khi xem phim ngắn, ngoài việc chỉ số IQ giảm đi một chút, thì mọi thứ đều khá vui vẻ ha ha.】
Bạn thân: 【Cậu chắc chắn đang đùa mình đúng không?】
Bạn thân: 【Nói gì đi, cậu nghiêm túc đấy à?】
Bạn thân: 【Đừng làm mình buồn cười nữa.】
Mười phút sau, bạn thân:
【Mình đã bảo Lục Tùy làm mấy trò lố lăng đó là để quyến rũ cậu mà, cậu cứ không tin mình.】
【Giờ còn làm gì được nữa?】
Tôi: 【ᗜ_ᗜ】
Bạn thân: 【Hì hì.】
đ/au khổ quá.
Như vậy có phải là quá vô đạo đức không?
19
Chạng vạng tối, tôi về đến biệt thự.
Đèn đang sáng.
Tôi có chút nghi hoặc.
Chẳng lẽ Giản Dục về sớm vậy sao?
Tôi đẩy cửa ra.
Lục Tùy xách theo một cái túi dứa, vẻ mặt đ/au thương định rời đi.
Tôi sững người:
【Cậu về rồi à?】
Lục Tùy thấy tôi, biểu cảm từ ngỡ ngàng chuyển sang buông xuôi:
【Nhưng lát nữa tôi sẽ đi thôi, không quay lại nữa đâu.】
Trời không chiều lòng người.
Khi Lục Tùy kéo cái túi dứa đi được hai mươi mét, trời đổ mưa tầm tã.
Nước mắt đ/au thương của Lục Tùy hòa cùng nước mưa rơi xuống.
Tôi hơi sốt ruột, cầm theo một chiếc ô định che cho cậu ta.
Cậu ta đẩy tôi ra ngay lập tức.
Giọng điệu dứt khoát: 【Hứa Tri Ninh, cứ như vậy đi, tôi sẽ không thích cậu nữa đâu.】
Chiếc ô rơi xuống đất.
Tôi lau nước mắt cho cậu ta: 【Vậy cậu định làm thế nào? Xuất ngoại à?】
Lục Tùy: 【!】
Một lát sau, Lục Tùy vẫn đang giãy giụa, trong mắt đong đầy nước mắt:
【Ninh Ninh, cưng chiều tôi thêm chút nữa có được không? Tất nhiên, tôi không có ý tranh giành với Giản Dục, tôi sẽ hiểu chuyện, sẽ không làm phiền hai người, tôi... tôi yêu cậu, nếu như cậu thích tôi thêm một chút thôi...】
Chiếc ô phía sau rơi xuống "bộp" một tiếng.
Lục Tùy ngẩng đầu lên, "bộp" một tiếng quỳ sụp xuống.
【Anh, là em quyến rũ chị ấy, muốn ch/ém muốn gi*t tùy anh, không liên quan đến chị ấy, xin đừng làm hại chị ấy.】
Giản Dục dường như đã biết trước điều này, cười lạnh một tiếng:
【Tất nhiên anh sẽ không trách Ninh Ninh, vì đó không phải là sự bao dung mà một người chồng hợp pháp nên có.】
Giản Dục bước từng bước về phía tôi:
【Ninh Ninh, em còn nhỏ, dù có phạm lỗi gì, anh đều có thể bao dung, nhưng em không nên đề cập đến chuyện ly hôn.】
Tôi kinh ngạc: 【Ly hôn?】
Ch*t rồi, thứ Hai cơ quan hành chính mới làm việc, tôi đã đặt lịch gửi đơn ly hôn vào email tối nay rồi.
Quên chưa hủy lệnh gửi!!
Lục Tùy mừng rỡ đi/ên cuồ/ng:
【Ly hôn?!】
【Tri Ninh, cậu muốn ly hôn sao?】
Giản Dục liếc cậu ta một cái:
【Anh đang nói chuyện với vợ hợp pháp của mình, không đến lượt loại tiểu tam không biết điều như cậu lên tiếng. Cút!】
Lục Tùy: 【?】
Lục Tùy đứng phắt dậy,
Mang theo sự tức gi/ận và vui mừng sau ba năm cần cù quyến rũ mới thành công:
【Anh gầm cái gì mà gầm?】
【Nếu chị dâu không thích tôi, tôi có cơ hội này sao? Nếu anh thấy tôi làm vậy là sai, anh ly hôn ngay đi, vậy chẳng phải tôi không cần làm tiểu tam nữa sao?】
【Vì Tri Ninh muốn ly hôn với anh, vậy thì anh mới là kẻ thứ ba đấy, thật nực cười, anh gào thét cái gì.】
Giản Dục: 【Cậu, cậu, biết người ta có gia đình còn cố tình bám lấy, đồ đê tiện!】
Lục Tùy: 【Tôi bám lấy? Tôi là chàng trai mới biết yêu, là anh bảo tôi xuất ngoại du học mới xứng với Tri Ninh, là anh giấu tôi đi cầu hôn, đính hôn, kết hôn với Tri Ninh.】
Giản Dục: 【Trước đây cậu chỉ là thằng nhóc tóc vàng, cậu nghĩ cậu xứng sao? Chỉ có tôi mới có thể mang lại cuộc sống tốt nhất cho Ninh Ninh.】
Lục Tùy: 【Anh đúng là làm hòa thượng đến đi/ên rồi, làm hòa thượng hai năm xong chạy về nhà thừa kế gia sản, rồi lại chạy đi cầu hôn một cách khó hiểu, chẳng phải là để đề phòng tôi sao?】
Giản Dục: 【Cậu dùng mọi th/ủ đo/ạn để tiếp cận, quyến rũ cô ấy, cậu nghĩ cậu vẻ vang lắm sao?】
Tôi bị hai người họ làm cho sợ ngây người.
Cả người rối bời trong mưa.
Tôi: 【Hai người đừng cãi nhau nữa.】
Hai người đang đối đầu bỗng nhiên dồn ánh mắt về phía tôi.
20
Tôi: ...
Tôi rụt cổ lại, cố gắng làm mình trở nên vô hình.
Giản Dục: 【Ninh Ninh, anh yêu em, đừng ly hôn có được không?】
Lục Tùy: 【Tôi không biết cậu là thật ngốc hay giả ngốc, tôi còn không bận tâm cậu có chồng, mà anh ta lại bận tâm cậu có người ngoài, ai yêu cậu hơn cậu không nhìn ra sao?】
Giản Dục chán gh/ét tránh xa cậu ta hai bước, ôm tôi vào lòng.
【Vợ ơi, cậu ta đi/ên rồi, chúng ta đừng quan tâm đến cậu ta nữa. Anh bảo dì Trương làm món em thích rồi, chúng ta đi ăn thôi.】
Lục Tùy đáng thương nhìn tôi:
【Ninh Ninh.】
Tôi chớp chớp mắt: 【Chuyện đã đến nước này rồi, đi ăn trước đã.】
Cái nhà này đã lo/ạn thành một nồi cháo rồi, tranh thủ lúc còn nóng mà húp thôi.
Một tháng sau,
Giản Dục phát hiện b/ệnh mộng du của mình cuối cùng đã khỏi.
Eo không đ/au, chân không nhức nữa.
Chúng tôi cuối cùng cũng đã ngủ chung giường.
Lục Tùy phát hiện ý thức của mình không thể xuyên vào người Giản Dục được nữa.
Người hâm m/ộ theo dõi bài đăng thấy chủ thớt không cập nhật suốt một tháng, cứ tưởng chủ thớt đã bị "xử" rồi.
Tôi lại mở trang cá nhân của chủ thớt đó ra.
Cậu ta dường như đã ẩn tất cả các bài đăng.
Chỉ còn lại một bài đăng người mới ban đầu.
【Tôi là "Anh không làm tiểu tam", gia nhập từ ngày 3 tháng 9】
Bài đăng cũ kỹ này cũng bùng n/ổ.
Một đống bình luận gần đây đổ xô vào:
【Chủ thớt sao lại xóa bài rồi?】
【Món ăn tinh thần của tôi biến đâu mất rồi?!】
【Nói gì đi bảo bối ơi!】
Người hâm m/ộ chân chính lo sốt vó.
Nhưng chẳng ích gì.
Cuối cùng, vào một ngày nọ, Lục Tùy đang hạnh phúc suốt một tháng qua chợt nhớ đến những người hâm m/ộ đang chờ đợi mình.
Đăng một bài:
【Đặc biệt thông báo tin vui, tôi xuất ngoại rồi.】
Bình luận 1: 【? Cậu bị sao vậy? Bị lưu đày thì có gì hay? Bị đá/nh đến ngốc rồi à?】
Chủ thớt: 【Tôi tiếp quản công ty ở nước ngoài rồi.】
Bình luận 3: 【? Rồi sao nữa?】
Chủ thớt: 【Chị ấy sẽ nhớ tôi.】
Bình luận 4: 【? Chỉ vậy thôi sao?】
Bình luận 5: 【Trời đất ơi, đúng là lụy tình, hết th/uốc chữa rồi.】
Bình luận 6: 【Trời đất ơi, đây là uy lực của vua li/ếm cẩu sao?】
Chủ thớt:
【Cảm ơn mọi người, tôi rất hạnh phúc (^v^)】
Bình luận 7: 【Ai hỏi thế?】
Bình luận 8: 【Mọi người không cần theo dõi nữa, cặp này "be" (kết thúc buồn) rồi, không phải do nam chính đề nghị cũng không phải nữ chính, mà là tôi đề nghị, tôi nghi ngờ chủ thớt bị b/ệnh t/âm th/ần.】
21
Đêm đến, Giản Dục ôm tôi, khẽ hỏi:
【Vợ ơi, em chỉ yêu mình anh thôi, đúng không?】
Tôi gật đầu, hôn anh một cái.
Điện thoại đột nhiên sáng lên.
【Anh ấy ngủ chưa?】
Chương 7
Chương 7
Chương 17
Chương 7
Chương 7
Chương 500: Tiếng Vang
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook