Phu quân yên tâm, chàng mới là nam chính

Phu quân yên tâm, chàng mới là nam chính

Chương 1

28/08/2026 22:12

Ngày phu quân đăng cơ, hắn treo đầu phụ thân ta lên tường thành.

Hắn đưa lưỡi đ/ao cho ta.

"A Nguyễn, nếu nàng h/ận trẫm, vậy thì gi*t trẫm đi."

Hắn nhắm mắt lại, dáng vẻ cam chịu cái ch*t.

Thế nhưng, ta lại nghe thấy giọng nói trong đầu hắn.

【Ký chủ, nữ chính đã mang th/ai, nàng ta không thể để đứa bé không có cha.】

【Khổ nhục kế diễn không tệ, nàng ta sắp sửa mềm lòng rồi.】

【Yên tâm, ngươi là nam chính, không ai có thể ch/ém đầu ngươi đâu.】

Ồ.

Không ch/ém được đầu sao?

Ta không tin.

Thế là, ta nhắm thẳng vào hạ bộ của hắn mà vung đ/ao.

01

Ngày Ân Kỳ đăng cơ, hắn nói muốn đưa ta đến một nơi.

Trên tường thành, gió lộng từng hồi.

Hắn ôm lấy ta từ phía sau, chỉ vào vạn dân đang phục dưới chân, giọng đầy khoái chí.

"A Nguyễn, đây là giang sơn trẫm đá/nh đổi vì nàng. Từ nay về sau, tất cả của trẫm đều chia sẻ cùng nàng."

Đáng lẽ ta phải cảm động.

Thế nhưng ánh mắt ta lại đóng đinh vào chính giữa tường thành.

Đó là một cái đầu lâu.

Lơ lửng trên xà nhà cao nhất, đung đưa theo gió.

Chẳng hiểu sao, m/áu trong người ta như bị rút cạn.

Ta lảo đảo lao tới, r/un r/ẩy vén lọn tóc rối dính đầy m/áu kia ra.

Là phụ thân ta.

Người mở to hai mắt, ch*t không nhắm mắt.

Ta k/inh h/oàng quay đầu lại.

Ân Kỳ lại đưa tay vén lọn tóc bị gió thổi rối của ta, nhìn ta đầy thâm tình.

"A Nguyễn, nàng hiểu cho trẫm, đúng không?

"Phụ thân nàng công cao át chủ, thế nhân chỉ biết Nguyễn tướng, không biết thiên tử."

Hắn thở dài một tiếng, giọng điệu mang theo vài phần bất lực.

"Nếu người không ch*t, ngai vàng này của trẫm, ngồi không vững."

Hắn nâng gương mặt ta lên, ngón cái vuốt ve gò má ta dịu dàng.

"Nàng yên tâm. Phụ thân là phụ thân, nàng là nàng.

"Trẫm sẽ phong nàng làm Hậu. Sau này, trẫm sẽ yêu nàng, che chở nàng cả đời."

Một luồng vị tanh ngọt trào lên cổ họng, ta cố nuốt ngược trở lại.

Cả đời phụ thân ta, r/un r/ẩy sợ hãi, bước đi trên băng mỏng, chưa từng có nửa phần vượt quyền.

Người luôn nói: "A Nguyễn, đời này cha không có chí lớn gì, chỉ mong con được tốt đẹp."

Hôm qua, người còn vỗ tay ta, lải nhải như một ông lão bình thường:

"Đợi ngày mai bệ hạ đăng cơ, cha sẽ dâng đơn từ quan.

"Triều đình này, cha ở đủ rồi. Sau này cha chẳng đi đâu nữa, cứ ở nhà trông nom, chỉ lo bế cháu cho A Nguyễn của chúng ta thôi."

Vậy mà hôm nay, đầu người lại treo trên tường thành.

Bị gió thổi lắc lư.

Lại còn bị người mà người từng tự tay nâng lên ngai vàng gi*t ch*t.

"Tại sao?"

Ta nghe thấy giọng mình, nhẹ tựa làn khói.

Đáy mắt Ân Kỳ thoáng hiện tia thiếu kiên nhẫn, nhanh đến mức khó lòng bắt kịp.

Hắn siết ch/ặt lấy ta, cằm tì lên đỉnh đầu ta, giọng nói quấn quýt.

"A Nguyễn, ta mới là người sẽ sống cùng nàng cả đời. Có ta là đủ rồi."

Ngay lúc đó.

Trong đầu ta lại vang lên một giọng nói khác.

Lạnh lẽo, không giống giọng người.

【Ký chủ, cảm xúc nữ chính cực kỳ bất ổn, điểm công lược giảm mạnh xuống còn 90%!】

【Chỉ thiếu một bước là viên mãn rồi! Ngươi chỉ cần công lược hoàn toàn nữ chính, là có thể hoàn toàn kh/ống ch/ế vận mệnh thế giới này, giang sơn, trường sinh, quyền lực vô thượng, tất cả đều là của ngươi!】

【Đàn bà mà, dỗ dành chút là xong, chỉ là loài vật cảm xúc thôi.】

【Huống hồ trong bụng nàng ta đã mang cốt nhục của ngươi, chạy trời không khỏi nắng, hì hì.】

Ân Kỳ vô thức vuốt ve bụng dưới của ta.

Trên mặt thoáng hiện tia cuồ/ng hỉ bí mật.

Ta dùng sức đẩy hắn ra, lạnh lùng nhìn hắn.

Trong mắt hắn, đâu có lấy nửa phần hối lỗi?

Chỉ có toan tính.

02

Đáy mắt Ân Kỳ lóe lên tia sáng sắc lẹm.

Hắn rút từ trong tay áo ra một thanh đoản đ/ao.

Đó là vật phòng thân ta tìm ki/ếm khắp danh sơn đại xuyên để tặng hắn vào năm ta cài trâm.

Chế từ huyền thiết, sắc bén vô song.

Trên chuôi đ/ao còn khắc tên hắn, là do chính tay ta từng nhát từng nhát đục lên.

Giờ đây, hắn xoay ngược chuôi đ/ao, nhét vào tay ta.

"A Nguyễn, nàng đừng dùng ánh mắt đó nhìn trẫm."

Hắn cười khổ, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo.

"Tim trẫm đ/au lắm.

"Trẫm biết nàng h/ận trẫm, nhưng trẫm thật sự bất đắc dĩ. Nếu phụ thân nàng không ch*t, thiên hạ này, ai thực sự coi trẫm là hoàng đế?"

Hắn nắm lấy tay ta, đưa lưỡi đ/ao kề lên cổ mình, ấn nhẹ.

M/áu tươi lập tức rỉ ra.

"A Nguyễn, nếu nàng muốn b/áo th/ù, vậy thì gi*t trẫm đi."

Hắn nhắm mắt lại, dáng vẻ cam chịu cái ch*t.

Tay ta nắm ch/ặt lấy đoản đ/ao.

Đang định dùng lực.

Giọng nói kia lại vang lên, lần này mang theo sự đắc ý không hề che giấu:

【Đẹp lắm! Khổ nhục kế chiêu này trăm trận trăm thắng, ký chủ diễn xuất bùng n/ổ!】

【Hốc mắt nữ chính đỏ rồi kìa, cảm động lắm đúng không? Sắp sửa nhào vào lòng ngươi mà khóc nức nở rồi.】

【Yên tâm, ngươi là nam chính thiên mệnh, có quy tắc thế giới hộ thể, không ai ch/ém được đầu ngươi đâu.】

【Loại tiểu tiên nữ n/ão yêu đương này, làm sao có thể vì một lão già mà gi*t chồng mình chứ? Cuối cùng chẳng phải vẫn ngoan ngoãn sinh con cho ngươi sao.】

【Đợi điểm công lược đầy rồi, ký chủ ngươi được giải thoát, đến lúc đó tam cung lục viện sắp xếp xong xuôi, người đàn bà này còn phải giúp ngươi tuyển tú nữa đấy!】

Lòng ta lạnh buốt.

Cái thứ gọi là hệ thống này, rốt cuộc lấy đâu ra tự tin vậy?

Phu quân có thể thay vô số kẻ.

Nhưng phụ thân ta, chỉ có một người.

Ân Kỳ gi*t phụ thân ta, vậy thì hắn phải ch*t.

Hắn nói không ch/ém được đầu?

Ồ.

Ta không tin.

03

Ta từ từ hạ đoản đ/ao xuống.

Khóe môi Ân Kỳ cong lên một độ cung khó lòng nhận thấy.

Giọng nói trong đầu đắc ý vô cùng:

【Thấy chưa, cổ nhân không lừa ta. Đàn ông si mê còn có thể dứt, đàn bà si mê thì không thể dứt.】

【Chúc mừng ký chủ, sắp vượt ải hoàn hảo... khoan đã, cái quái gì thế??】

Ta vén vạt long bào của Ân Kỳ lên.

Lưỡi đ/ao xoay chuyển.

Ánh lạnh lóe lên.

Ân Kỳ có một thói quen kỳ quái.

Hắn không thích mặc quần l/ót, nói rằng đó là sự trói buộc, hắn không thoải mái.

Trước kia ta chỉ coi hắn là kẻ phong lưu tùy hứng.

Giờ nghĩ lại, chẳng qua là bản tính cầm thú.

Cho nên nhát đ/ao này, trơn tru như c/ắt đậu phụ.

Ân Kỳ thậm chí còn chưa kịp phản ứng.

Tiếng 【tách】 khẽ vang lên.

Một đoạn thứ gì đó đã rơi xuống đất.

M/áu nhỏ tí tách.

Nở ra một đóa hoa chói mắt trên nền gạch xanh.

Hệ thống phát ra tiếng kêu gào chói tai:

【Á á á chuyện gì thế này?! Tại sao nữ chính lại không đi theo kịch bản?】

【Lúc này chẳng phải nàng ta nên khóc lóc tha thứ cho ngươi rồi đại đoàn viên sao?】

【Sao nàng ta dám chứ? Ngươi là nam nhân của nàng ta mà!!】

Ân Kỳ ngẩn ngơ cúi đầu, nhìn đống m/áu th!t bầy nhầy dưới đất, rồi lại nhìn hạ bộ m/áu chảy đầm đìa của chính mình.

Danh sách chương

3 chương
26/08/2026 21:23
0
26/08/2026 21:23
0
28/08/2026 22:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu