Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tiếng khóc nức nở non nớt truyền qua micro, vang vọng hồi lâu trên quảng trường ồn ào.
Bác Đầu Hói vốn đang cười lớn, chiếc bình nước trên tay "bộp" một tiếng rơi xuống đất.
Bác nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe, vội vàng quay mặt đi lau nước mắt.
Chị Vi Vi che miệng, nước mắt không ngừng tuôn ra từ kẽ tay.
Tiểu B/éo cũng không gào nữa, vừa lau nước mũi vừa nắm ch/ặt vạt áo tôi.
Chỉ vài giây sau, những bình luận hình mặt cười trên màn hình điện thoại bùng n/ổ với tốc độ chóng mặt, thay thế bằng hàng loạt biểu tượng khóc:
[đ/au lòng] "C/ứu tôi với! Tưởng là livestream b/án hàng hài hước, ai ngờ bị đ/âm một nhát d/ao chí mạng thế này!!"
[Tìm người toàn mạng] "Mọi người hãy chia sẻ video này đi! Tìm Noãn Noãn về! Tìm em gái về cho Tiếu Tiếu!!"
[Vỡ òa] "Không có tờ khăn giấy ướt nào bị vứt bỏ cả! Đứa trẻ đừng khóc, cả mạng xã hội sẽ giúp Cái Túi Lớ Cái Túi Lớn tìm người thân!!"
[Khóc rồi] "Sợi dây đỏ vẫn còn đó! Noãn Noãn em đang ở đâu, mau nhìn điện thoại đi! Chị Tiếu Tiếu đang đợi em về nhà!"
Nhiều cô dì cầm điện thoại quay phim tại hiện trường cũng đỏ hoe mắt, vừa lau nước mắt vừa chạy tới ôm ch/ặt lấy chúng tôi vào lòng.
Cái tên Noãn Noãn, cùng sợi dây đỏ nhỏ bé của Cái Túi Lớn, theo màn hình điện thoại của hàng vạn cư dân mạng, như chắp thêm cánh bay đến mọi ngóc ngách của thành phố.
26
Ngay khi mọi người đang lau nước mắt, vây quanh gian hàng của chúng tôi, từ ngoài đám đông bỗng nhiên có một bác mặc vest, đeo kính bước vào.
Đó là bác ở Cục Dân chính thành phố, người chuyên quản lý cô nhi viện của chúng tôi.
Bác ấy hôm nay đặc biệt dẫn đoàn đến hội chợ để quan tâm các gian hàng từ thiện, kết quả bị đám đông vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài và sức nóng của buổi livestream thu hút tới đây.
Bác bước tới, nhìn đôi mắt đỏ hoe của bác Đầu Hói, rồi lại nhìn lũ trẻ chúng tôi với khóe mắt còn vương lệ.
Bác nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, nhặt tờ tranh vẽ con tàu cầu vồng lúc nãy vì xúc động mà rơi xuống đất, trên đó còn dính nước mắt và bùn đất của tôi.
Bác dùng tay áo cẩn thận lau sạch bụi bẩn trên bức tranh.
"Cô bé, con tàu lớn này con vẽ, sao lại chở nhiều người thế này?" Giọng bác vô cùng dịu dàng, trong mắt đong đầy sự xót xa.
Tôi lấy tay áo lau mạnh nước mắt, đứng thẳng người, ưỡn ngựk nhỏ trả lời dõng dạc:
"Đây là tàu bay nắng ấm của Cái Túi Lớn chúng con ạ! Cái bụng bự ấm áp của bác Đầu Hói làm thuyền trưởng ở dưới cùng, chị Vi Vi đang kể chuyện, Tiểu B/éo áp cái bụng mềm mại vào người con, Y Y Song Song giúp kéo buồm! Mọi người đều sống trên tàu ạ!"
Tôi chỉ vào vị trí nhỏ bé đặc biệt để trống ở góc tàu, nói nhỏ:
"Tuy... tuy người lớn vứt con đi như tờ khăn giấy ướt, nhưng Cái Túi Lớn đã đưa tất cả chúng con lên tàu! Chỗ trống này là để dành cho em gái Noãn Noãn. Chỉ cần tìm được Noãn Noãn về, đóng cửa khoang tàu lại, thì dù sóng to gió lớn thế nào ở ngoài kia, chúng con cũng không sợ nữa ạ!"
Bác ở Cục Dân chính nhìn những gương mặt cười rạng rỡ quá mức trong tranh, rồi lại nhìn tờ rơi tìm người dán bên cạnh, hốc mắt đỏ hoe.
Bác đứng dậy, nắm ch/ặt tay bác Đầu Hói, giọng run run:
"Viện trưởng Ngô, Cái Túi Lớn các anh nuôi dạy lũ trẻ này tốt thật... Là do công tác của Cục Dân chính chúng tôi chưa làm tròn trách nhiệm, để các con phải chịu thiệt thòi rồi!"
Bác quyết định ngay tại chỗ:
"Năm nay, Cục Dân chính thành phố phối hợp với Đài truyền hình tổ chức đêm hội từ thiện ngày 1/6, tôi chính thức mời Cái Túi Lớn làm khách mời danh dự! Cục Dân chính chúng tôi sẽ phối hợp với công an và truyền thông toàn thành phố, truyền đi thông điệp tìm ki/ếm Noãn Noãn trong đêm hội! Dốc toàn lực giúp các con tìm em gái về!"
"Yeah--! Bác ở Cục Dân chính giúp chúng ta tìm Noãn Noãn rồi! Chúng ta sắp được lên tivi rồi!"
Các bạn nhỏ reo hò nhảy cẫng lên, ngay cả Tiểu B/éo vừa nãy còn đang rơi lệ cũng bật cười ôm chầm lấy cái bụng bự của bác Đầu Hói.
Khoảnh khắc đó, ánh hoàng hôn rải khắp mọi ngóc ngách của hội chợ, trong mắt mỗi đứa trẻ của Cái Túi Lớn đều lấp lánh những ánh sáng rực rỡ.
27
Bác ở Cục Dân chính không lừa chúng tôi.
Ngày 1/6, Cục Dân chính phối hợp với công an và đài truyền hình tổ chức đêm hội từ thiện tại Nhà hát lớn, phát sóng trực tiếp toàn thành phố.
Để chuẩn bị cho buổi livestream này, bác Đầu Hói thức trắng đêm dùng bàn ủi mượn được để ủi quần áo chúng tôi thật phẳng phiu, cài nơ đỏ cho Tiểu B/éo, chỉnh váy cho tôi, cẩn thận cài bông hoa hồng nhựa cũ kỹ mà Noãn Noãn để lại lên tóc tôi.
Tiểu B/éo vốn nghịch ngợm giờ đứng thẳng tắp.
Bác Đầu Hói dùng bàn tay to lớn bao lấy bàn tay r/un r/ẩy của tôi và Tiểu B/éo, đỏ hoe mắt hô lớn: "Các nhóc, ưỡn ngựk lên! Chúng ta đến đây để thu hút sự chú ý của mọi người, đón em gái Noãn Noãn về nhà, nghe rõ chưa?!"
"Đón Noãn Noãn về nhà--!" Chúng tôi ôm nhau hô vang.
28
Trong Nhà hát lớn rộng lớn và sáng rực! Dưới khán đài hàng nghìn người ngồi kín, ống kính máy quay như đôi mắt của quái vật lớn.
Tôi và Tiểu B/éo sợ đến mức lòng bàn tay lạnh ngắt, nắm ch/ặt lấy bác Đầu Hói và chị Vi Vi.
Chị Vi Vi ngồi xuống ôm ch/ặt chúng tôi: "Đừng sợ, máy quay giống như ngọn hải đăng cao vút, có thể chiếu ánh sáng vào tận tầng hầm tối tăm và lạnh lẽo nhất. Chúng ta biểu diễn càng tốt, Noãn Noãn càng có thể sớm nhìn thấy chúng ta qua tivi!"
Nghe tin có thể giúp Noãn Noãn, Tiểu B/éo lau khô mồ hôi tay, ánh mắt trở nên vô cùng kiên định.
29
Buổi biểu diễn bắt đầu.
Y Y và Song Song đẩy chiếc "Radio siêu cấp" bằng thùng giấy lên sân khấu, trên ăng-ten buộc một sợi dây đỏ nhỏ.
Hai nhóc tì hét vào micro: "Radio của chúng em là trạm phát sóng bí mật gửi cho Noãn Noãn! Noãn Noãn buộc dây đỏ ơi, chúng em đang đợi chị về nhà!"
Ngay sau đó, Tiểu B/éo lao lên phía trước sân khấu! Vốn là người tham ăn nhất, hai tay cậu bé ôm ch/ặt một chiếc hộp cơm sạch sẽ, bên trong đựng chiếc bánh bao th!t to đùng còn bốc khói nghi ngút mà cậu bé đặc biệt nhịn ăn để dành từ sáng.
Tiểu B/éo nhìn vào ống kính, nước mắt tuôn rơi, giọng nghẹn ngào hét lên: "Noãn Noãn! Từ khi chị mất tích, mỗi ngày làm bánh bao em đều nhịn ăn phần to nhất để đợi chị... Hôm nay cái này vẫn còn nóng, chị mau về ăn đi! Sau này bánh bao đều nhường cho chị và chị Tiếu Tiếu, em không tranh nữa! C/ầu x/in mọi người giúp chúng em tìm em gái, chúng em không thể sống thiếu Noãn Noãn đâu--!"
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook