Nhạn bay qua, lòng thêm xót xa

Nhạn bay qua, lòng thêm xót xa

Chương 7

27/08/2026 05:54

“Muội hà tất phải gả cho một kẻ tâm tư không đặt trên người mình?”

Nàng nói rất bình thản.

Không hề oán trách.

Ta cũng không thay Tạ Thời Ung nói đỡ câu nào.

Một lát sau, Lục Hành lại nói:

“Khi muội từ hôn, chàng hỏi, có phải là tỷ khuyên không.

“Muội nói không phải.

“Chàng liền không hỏi thêm nữa.”

Ngày thứ ba.

Tạ Thời Ung quả nhiên đem bái thiếp của Cố tiên sinh tới.

Ngay cả lộ dẫn ba châu cũng đã làm xong xuôi.

Lục Hành cầm lấy lật qua lật lại xem mấy lần.

“Lần này thực sự n/ợ nần sòng phẳng rồi.”

13

Ngày hôm sau, ta sai người nhắn một lời đến nhà họ Thẩm.

Thẩm Yến Thanh buổi chiều liền tới.

Ta gặp chàng ở tiền sảnh phía tây.

Chàng chắc đã đoán được ta muốn nói gì, ngồi xuống liền không vòng vo.

“Đã nghĩ kỹ cách để ta trả n/ợ chưa?”

Ta gật đầu.

“Tế Dân đường ở thành Nam mỗi độ đông về đều thiếu th/uốc.

“Nhà họ Thẩm có tiệm th/uốc.

“Thay họ cung ứng th/uốc mùa đông ba năm đi.”

Thẩm Yến Thanh không hỏi vì sao lại là ba năm.

“Được.”

“Ba năm sau, chuyện săn xuân năm đó coi như n/ợ nần sòng phẳng.”

“Được.”

Chàng đáp rất nhanh.

Ta nhìn chàng.

“Chàng không thấy thiệt thòi?”

“Không thấy.

“Một cái mạng, chỉ đổi lấy ba năm th/uốc?”

Thẩm Yến Thanh cuối cùng cũng cười một cái.

“Nếu cứ nhất định phải tính toán như vậy, ta nên đem cả tiệm th/uốc giao cho nàng.

“Nhưng nàng sẽ không nhận.”

Ta cũng cười.

Chàng nói không sai.

Thẩm Yến Thanh bưng chén trà lên.

Qua một lúc lâu, mới nói:

“Vậy sau ba năm, ta còn có thể tới cầu thân nữa không?”

Ta ngẩng đầu.

“Đến lúc đó rồi tính.”

“Được.”

Lời vừa dứt, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.

Nha hoàn vén rèm bước vào.

“Cô nương, thế tử Tạ tới ạ.

“Nói là lộ dẫn ba châu mà Lục nhị cô nương nhờ chàng làm đã xong, hôm nay tiện đường mang tới.”

Ta còn chưa kịp mở lời, Tạ Thời Ung đã tới hành lang.

Tiền sảnh không đóng cửa.

Chàng đứng ngoài cửa, rõ ràng đã nghe rõ mồn một mấy câu cuối cùng vừa rồi.

Thẩm Yến Thanh quay đầu nhìn thấy chàng, thần sắc như thường.

“Thế tử Tạ.”

Ánh mắt Tạ Thời Ung lướt qua người chàng, lại rơi vào chén trà trước mặt ta.

“Ba năm?”

Ta còn chưa kịp nói gì.

Thẩm Yến Thanh đã đáp:

“Ba năm.”

Chân mày Tạ Thời Ung khẽ nhíu lại.

“Quá lâu rồi.”

Ta cảm thấy khó hiểu.

“Cái gì quá lâu?”

Chàng dừng một chút.

“Ba năm th/uốc mùa đông.”

Thẩm Yến Thanh ngước mắt nhìn chàng.

“Nhà họ Thẩm chịu được.”

Tạ Thời Ung cười lạnh.

“Vậy thì tốt.”

Nói xong quay người bỏ đi.

Ta đuổi theo đến tận cửa.

“Tạ Thời Ung.”

Chàng dừng lại.

“Lộ dẫn đâu?”

Lúc này chàng mới nhớ ra trong tay vẫn còn cầm thứ đưa cho Lục Hành.

Khi đưa cho ta, sắc mặt vẫn không hề khá hơn.

Ta không nhịn được nói:

“Ba năm th/uốc của nhà họ Thẩm, lại đâu phải bắt chàng bỏ ra.”

“Ta biết.”

“Vậy chàng gi/ận cái gì?”

Tạ Thời Ung mím ch/ặt môi.

“Không gi/ận.”

Ta liếc nhìn chàng một cái.

Không hỏi thêm nữa.

14

Cố tiên sinh cuối cùng cũng chịu nhận Lục Hành.

Sau tiết lập xuân, ông muốn xuống phương Nam.

Phụ thân đồng ý cho Lục Hành đi theo, nhưng nhất định phải đích thân gặp Cố tiên sinh mới yên tâm.

Ngày đó phụ thân có việc đột xuất.

Liền để ta đi cùng Lục Hành tới y lư ở thành Nam.

Đêm trước có tuyết rơi.

Phu xe khi đi tới gần dốc Bạch Thạch, cố ý đi chậm lại.

“Cô nương, đoạn đường này tuyết vừa tan, đường trơn lắm.”

Ta vén rèm xe nhìn ra một cái.

Ba năm trước, Lục Hành chính là gặp Tạ Thời Ung ở đây.

Đang nghĩ ngợi, phía trước truyền đến tiếng ngựa hí vang dội.

Một chiếc xe chở gỗ bị g/ãy trục.

Những thanh gỗ tròn lăn xuống theo con dốc.

Ngựa của chúng ta bị kinh động nên né sang bên cạnh.

Bánh xe lập tức lún sâu vào bùn lầy.

“Tỷ tỷ!”

Lục Hành lao tới.

Ta chỉ kịp đẩy muội ấy về phía cửa xe một cái.

Khoảnh khắc tiếp theo, cả thùng xe lật nhào.

Ta va đầu vào thành xe.

Chân trái bị ván gỗ g/ãy rạ/ch một đường dài.

M/áu nhanh chóng thấm qua vạt váy.

Lục Hành từ trong tuyết bò dậy.

Thái dương cũng bị va đ/ập đến chảy m/áu.

Muội ấy ngay cả lau cũng không kịp, liền quỳ xuống bên cạnh ta.

“Đừng động.”

Hòm th/uốc được tìm thấy từ trong chiếc xe bị lật.

Muội ấy c/ắt vạt váy ta ra.

Tam thất.

Bạch cập.

Ép vết thương.

Cầm m/áu.

Dải vải không đủ dài, muội ấy cúi đầu x/é luôn vạt váy trong của chính mình.

Ta đ/au đến mức mồ hôi lạnh vã ra đầy đầu.

Nhưng lại chợt nhớ tới ba năm trước.

Tạ Thời Ung nói, người đó đã kéo chàng ra khỏi rãnh tuyết dưới dốc Bạch Thạch.

Thay chàng đắp th/uốc.

Thay chàng băng bó vết thương.

Thì ra là như thế này.

Lục Hành ngẩng đầu nhìn ta.

“đ/au lắm sao?”

“Cũng tạm.”

“đ/au thì nói.”

Tay muội ấy không hề dừng lại.

Phu xe bị thương ở cánh tay, nhưng vẫn còn đi được.

Lục Hành bảo ông ấy đi tới trạm dịch gần đó cầu viện.

Xung quanh không có nhà dân.

Muội ấy liền đỡ ta đi về phía nơi tránh gió.

Đi không bao lâu.

Ngôi miếu đất hoang phế kia liền xuất hiện trước mắt.

Cửa miếu đã hỏng một nửa.

Khám thờ cũng sụp đổ.

Lục Hành đỡ ta vào trong, dỡ nửa cái bàn thờ cũ ra để nhóm lửa.

Lại lấy áo choàng của chính mình đắp lên chân ta.

Ta tựa vào vách tường.

Mất m/áu quá nhiều, trước mắt bắt đầu tối sầm lại.

“Đừng ngủ.”

Lục Hành đưa tay vỗ vào mặt ta.

“Nghe thấy không?”

Ta gật đầu.

Qua một lúc, bỗng nhiên hỏi:

“Ba năm trước, muội cũng vỗ vào mặt Tạ Thời Ung như thế này?”

Muội ấy đang thêm củi.

Nghe vậy liền quay đầu trừng ta.

“Đến lúc nào rồi còn nói chuyện đó?”

Ta không nhịn được cười một cái.

Muội ấy càng gi/ận.

“Còn cười.”

Ta không nói gì nữa.

Chỉ nhìn muội ấy ngồi xổm bên đống lửa, thêm củi vào trong.

Ba năm trước, ta cho muội ấy mượn xe ngựa, áo choàng và danh thiếp.

Muội ấy mới có cơ hội tới dốc Bạch Thạch.

Lần này.

Vẫn là ở đây.

Muội ấy đã c/ứu ta.

15

Khi ta tỉnh lại, đã về tới Lục phủ.

Cố tiên sinh đích thân tới xem qua.

Nói là vết thương sâu, may mà không tổn hại đến gân cốt.

Lục Hành canh giữ bên giường suốt một đêm.

Khi ta mở mắt, muội ấy đang nằm gục bên cạnh bàn mà ngủ.

Ngoài cửa lại không hề yên tĩnh.

Một giọng nói là của Thẩm Yến Thanh.

Giọng còn lại không cần nghe cũng biết là ai.

Ta bảo nha hoàn mời người vào.

Tạ Thời Ung bước vào nhanh hơn Thẩm Yến Thanh.

Sau khi vào cửa, chàng liền nhìn chằm chằm vào chân trái bị thương của ta.

“Cố tiên sinh nói thế nào?”

Lục Hành đã tỉnh.

“Dưỡng hai tháng.”

Tạ Thời Ung đôi mày vẫn nhíu ch/ặt.

“Có để lại di chứng không?”

“Không đâu.”

Nghe thấy câu này, chàng mới chịu ngồi xuống.

Thẩm Yến Thanh đặt hộp th/uốc mang theo lên bàn.

“Sinh cơ cao do tiệm th/uốc nhà họ Thẩm tự bào chế.”

Tạ Thời Ung nói:

“Cố tiên sinh đã kê đơn th/uốc rồi.”

Thẩm Yến Thanh ngước mắt.

“Chuẩn bị thêm một phần cũng không sao.”

Nhìn thấy hai người họ lại sắp tranh cãi tiếp.

Lục Hành đột ngột lên tiếng:

“Vết thương của tỷ tỷ lần này là muội c/ứu.”

Trong phòng im phăng phắc.

Muội ấy chỉ chỉ vào ta.

“Lật xe ở dốc Bạch Thạch.

“Là muội thay tỷ ấy cầm m/áu, cũng là muội canh giữ đến khi người trong nhà tới.”

Ta nhìn dáng vẻ nghiêm túc của muội ấy, bỗng nhớ tới bức thư kia.

Nhất thời không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Vết thương trên chân bị kéo căng.

Lại đ/au đến mức ta hít một hơi lạnh.

Tạ Thời Ung lập tức nói:”

Danh sách chương

5 chương
26/08/2026 20:54
0
26/08/2026 21:30
0
27/08/2026 05:54
0
27/08/2026 05:53
0
27/08/2026 05:53
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu