Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau này tôi sẽ vực dậy công ty, không để chị và mẹ phải lo lắng về tiền bạc nữa."
Tôi nắm lấy bàn tay thô ráp của anh.
"Người một nhà nói mấy lời này làm gì? Dù sao em cũng là thím của Đệ Đệ, thằng bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, em cũng rất yêu quý nó."
Chuyện về những dòng bình luận tôi không nói ra, giữa vợ chồng đôi khi cũng cần giữ lại chút bí mật.
Tôi mỉm cười, mở điện thoại lên, nhưng lại bị một bài đăng hot cùng thành phố trên app Tiểu Hồng Thư đẩy lên.
Ảnh đính kèm là ảnh chụp màn hình chuyển khoản ngân hàng năm triệu, còn có một tấm ảnh cô ta tạo dáng khoe đôi chân dài trên ghế phụ của chiếc siêu xe.
Caption viết cực kỳ sướt mướt: "Thoát khỏi nhà chồng hút m/áu, vẫy tay chào kiểu nuôi con đơn thân. Nhà chồng thà bỏ ra năm triệu để c/ắt đ/ứt tình mẫu tử của tôi, chứ nhất quyết không chịu chia cho tôi một nửa số tiền bồi thường mà anh cả đã đổi bằng mạng sống. Năm triệu này là sự đền bù cho tuổi thanh xuân và tử cung của tôi. Phụ nữ thời đại mới tuyệt đối không thỏa hiệp!"
Phần bình luận toàn là những cảm xúc bị kích động.
"Ôm chị một cái, nhà giàu đúng là không nhả xươ/ng mà!"
"Chú em và thím dâu kinh t/ởm thật, vì muốn chiếm đoạt di sản của anh cả mà ép cả mẹ góa con côi phải rời đi sao?"
Hạ Thừa Uyên đọc xong, sắc mặt âm trầm.
"Để anh bảo bộ phận pháp lý liên hệ xóa bài."
Tôi giữ tay anh lại: "Không xóa, cứ để đó làm bằng chứng thép cho việc cô ta tự nguyện lấy tiền để rời khỏi nhà họ Hạ. Sáng mai, chúng ta đến công ty bảo hiểm làm thủ tục bồi thường cho gói bảo hiểm t/ai n/ạn trị giá ba mươi triệu của anh cả."
"Hiện tại điều quan trọng nhất là làm cho cô ta tách biệt hoàn toàn với nhà họ Hạ và Đệ Đệ."
Sáng hôm sau, tôi và Hạ Thừa Uyên mang theo tất cả giấy tờ chứng minh đến công ty bảo hiểm.
Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, tôi lại nhìn thấy hai vị khách không mời mà đến.
Mạnh Thư Nhã đang ngồi trên ghế sofa da, bên cạnh là một gã đàn ông trẻ tuổi mặc sơ mi bó sát.
Nhìn thì cũng giống một ngôi sao nhỏ, nhưng ánh mắt cứ láo liên không yên.
Nhìn là biết không phải dạng vừa.
Chắc hẳn, đây chính là gã trai bao trong lời bình luận.
Mạnh Thư Nhã nhìn thấy chúng tôi, lập tức vắt chéo chân, hất cằm lên.
"Ồ, tôi biết ngay là các người nóng lòng đến chia số tiền nhuốm m/áu này mà. Tiếc là, tôi đã nộp đơn xin phong tỏa từ lâu rồi."
Hạ Thừa Uyên đặt hồ sơ lên bàn: "Mạnh Thư Nhã, hôm qua cô đã nhận tiền và ký tuyên bố miễn trừ trách nhiệm, chuyện nhà họ Hạ từ nay không còn liên quan gì đến cô nữa."
Mạnh Thư Nhã cười đến run cả người, A Trạch bên cạnh rót cho cô ta chén trà, giọng điệu cợt nhả tiếp lời.
"Đây là chú em sao? Đừng có b/ắt n/ạt Thư Nhã nhà chúng tôi không biết luật. Năm triệu đó chỉ là tiền các người m/ua đ/ứt phí nuôi dưỡng Đệ Đệ, nhưng đây là gói bảo hiểm t/ai n/ạn ba mươi triệu!"
"Thư Nhã là vợ hợp pháp của Hạ Siêu, người thừa kế hàng thứ nhất, tại sao số tiền này lại phải đưa hết cho nhà họ Hạ các người?"
Tôi kéo ghế ngồi xuống, nhìn thẳng vào Mạnh Thư Nhã.
"Mạnh Thư Nhã, cô muốn chơi chữ đúng không. Muốn chia tiền cũng được."
Mạnh Thư Nhã mắt sáng rực lên.
Tôi đổi giọng: "Nhưng trước khi Hạ Siêu qu/a đ/ời, cô đã dùng thẻ tín dụng của anh ấy quẹt 1,2 triệu cho hàng xa xỉ phẩm bên ngoài, khoản n/ợ này thuộc về n/ợ chung vợ chồng, cô trả trước đi."
Sắc mặt Mạnh Thư Nhã thay đổi.
"Cô nói bậy bạ gì đó? N/ợ chung vợ chồng gì chứ, tôi ở nhà chăm con không cần chi tiêu sao?"
"Chăm con?" Tôi bật cười.
Đệ Đệ ba tuổi, số lần biết gọi mẹ chỉ đếm trên đầu ngón tay, bình thường cô ta còn chẳng nấu cho con lấy một bữa cơm.
Còn 1,2 triệu, cô ta lấy cớ Đệ Đệ để tiêu không biết bao nhiêu tiền.
Tôi nhìn gã A Trạch bên cạnh cô ta, đầy ẩn ý.
"Chi tiêu của cô, là tiêu cho con hay tiêu cho người khác, kiểm tra sao kê ngân hàng là rõ ngay thôi mà?"
03
Mạnh Thư Nhã đứng phắt dậy, chỉ vào mũi tôi ch/ửi m/ắng.
"Thịnh Hạ, cô bớt hắt nước bẩn lên người tôi đi! Cô tưởng tôi sợ các người kiểm tra sao? Tôi nói cho cô biết, ba mươi triệu hôm nay, thiếu một nửa của tôi thì đừng hòng ai lấy được một đồng!"
Cô ta không những không thu liễm, ngược lại còn lấy điện thoại ra.
"Mọi người xem đi! Đây chính là gã chú em và thím dâu lòng lang dạ sói của tôi, chồng tôi mới ch*t, th* th/ể còn chưa lạnh."
"Họ đã chạy đến công ty bảo hiểm đòi nuốt trọn ba mươi triệu tiền bồi thường, thậm chí còn vu khống tôi tiêu xài hoang phí bên ngoài!"
Bài đăng tối qua của Mạnh Thư Nhã đã bùng n/ổ, hôm nay cô ta trực tiếp nói với người hâm m/ộ là sẽ livestream để vạch trần bộ mặt thật của chúng tôi.
A Trạch lập tức chen vào ống kính, bày ra tư thế của một người bảo vệ đầy tình cảm.
"Là bạn của Thư Nhã, tôi thực sự không nhìn nổi nữa. Nhà họ Hạ đây hoàn toàn là đang ăn chặn tuyệt hậu!"
Nhìn màn trình diễn vụng về của hai kẻ này, tôi thậm chí không còn sức để gi/ận.
Quản lý công ty bảo hiểm toát mồ hôi hột, cố gắng chắn ống kính lại.
"Cô Mạnh, đây là phòng xử lý bồi thường nội bộ, mời cô dừng việc quay phim lại, nếu không chúng tôi phải gọi bảo vệ đấy!"
Mạnh Thư Nhã càng thêm ngang ngược: "Gọi đi! Để cả mạng xem công ty bảo hiểm các người cấu kết với nhà họ Hạ b/ắt n/ạt góa phụ như thế nào!"
Ngay lúc đám yêu m/a q/uỷ quái này đang làm lo/ạn, trước mắt tôi lướt qua vài dòng bình luận đặc biệt.
【Con đàn bà ng/u xuẩn này vẫn còn đang mơ mộng kìa, bà ta căn bản không biết Hạ Siêu đã đổi người thụ hưởng bảo hiểm từ lâu rồi.】
【Anh cả uy vũ, thời gian đó đã phát hiện bà ta không bình thường, rất nhiều thứ đã đổi hết rồi! Nếu không phải vì đứa bé thì đã ly hôn từ lâu rồi.】
【Gã trai bao này cũng buồn cười, tối qua gã lừa của Mạnh Thư Nhã năm mươi vạn bảo là đi đầu tư, thực ra là đi trả n/ợ c/ờ b/ạc đấy.】
Trong lòng tôi đã nắm chắc, đưa mắt ra hiệu cho Hạ Thừa Uyên.
Hạ Thừa Uyên hiểu ý, trực tiếp nói với quản lý bồi thường.
"Vì cô Mạnh có ý kiến với số tiền bồi thường, quản lý, phiền anh trước ống kính livestream của cô ấy, kiểm tra xem người thụ hưởng cuối cùng của hợp đồng bảo hiểm này là ai. Để tránh việc cư dân mạng cho rằng nhà họ Hạ chúng tôi có mờ ám."
Quản lý lau mồ hôi, nhập số hợp đồng bảo hiểm vào máy tính.
Hai giây sau, quản lý ngẩng đầu lên, giọng điệu trở nên vô cùng chính thức.
"Cô Mạnh, theo hệ thống hiển thị, ông Hạ Siêu đã nộp đơn thay đổi người thụ hưởng từ hai tháng trước và đã hoàn tất công chứng."
Sự đắc ý trên mặt Mạnh Thư Nhã lập tức cứng đờ.
"Thay đổi gì? Đổi cho ai? Chẳng lẽ đổi cho bà già ch*t ti/ệt kia sao?"
Quản lý nhìn màn hình, đọc từng chữ một.
Chương 9
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook