Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Hồn Về
- Chương 5
Vị chủ thẩm quan cũng không nhịn được mà rơi lệ vì ta.
"Nghiệt duyên, đúng là nghiệt duyên, trên đời này sao lại có loại cha mẹ như vậy... Thẩm tiểu thư thật vô tội làm sao!"
Đúng vậy đúng vậy, ta hoàn toàn là nạn nhân vô tội.
Thẩm Minh Đài tức gi/ận muốn lao tới đá/nh ta.
"Tiện nhân! Ngươi nói bậy, rõ ràng là ngươi..."
Nhưng trên người hắn đầy xiềng xích, mỗi lần cử động lại kêu loảng xoảng, lập tức bị quan sai đ/è lại.
Ta rưng rưng nước mắt nhìn hắn: "Huynh trưởng, huynh đừng tiếp tục sai lầm nữa!"
"Ta biết huynh không thích ta, nhưng trong chuyện này, ta mới là nạn nhân lớn nhất!"
Chủ thẩm quan cũng không nhìn nổi nữa.
"Phạm nhân Thẩm Minh Đài, gi*t người hại mạng, nhân chứng vật chứng rõ ràng, tuy là bậc huân quý nhưng tội ch*t khó tránh, phán ch/ém đầu vào mùa thu--"
Ta vội vàng lên tiếng, mùa thu? Mùa thu gì chứ?
"Đại nhân! Huynh trưởng sở dĩ gi*t muội muội và cha, cũng là vì yêu sâu sắc nên trách nặng nề, ta tin giờ phút này huynh ấy cũng rất hối h/ận."
"Nếu đợi đến mùa thu, biết đâu bọn họ đã đi đầu th/ai mất rồi."
"Người một nhà thì phải chỉnh tề, kính xin đại nhân phá lệ ban ân, phán huynh trưởng trảm lập quyết, vừa giảm bớt đ/au khổ cho huynh ấy, vừa để bọn họ đoàn viên trên đường hoàng tuyền."
"Còn phần ta... bọn họ chẳng ai thích ta cả, ta cũng không đi làm vướng mắt bọn họ nữa."
"Chỉ nguyện... phụ thân và huynh đệ dưới suối vàng có thể an nghỉ."
Hi hi, an nghỉ là điều không thể nào.
Tất cả đều vào Vạn H/ồn Phán của ta đi!
Hầu gia, Hầu phu nhân và Thẩm Thanh Vu đều đã vào rồi, chỉ còn thiếu mỗi Thẩm Minh Đài nữa thôi.
10
Thẩm Minh Đài là người thừa kế Hầu phủ, theo thân phận vốn phải qua tam ty hội thẩm, chờ đến mùa thu mới hành quyết.
Nhưng vì mối tình lo/ạn luân với con gái riêng của cha và ngoại thất, lại còn phát đi/ên khiến mẹ ruột tức ch*t, tự tay gi*t cha và muội muội, tính chất thực sự quá mức á/c liệt.
Chủ thẩm quan cũng vô cùng xót xa và cảm thông cho cảnh ngộ của ta, đích thân viết sớ tâu lên bệ hạ, xin cho Thẩm Minh Đài được trảm lập quyết.
Ta rất vui, lau nước mắt đến pháp trường tiễn hắn.
"Huynh trưởng, huynh cũng coi như ch*t có chỗ xứng đáng."
"Cả nhà các người lại có thể yêu thương nhau, hòa thuận vui vẻ ở bên nhau rồi."
"Ta không sao cả, cứ để một mình ta ở lại thế gian là được, dù sao các người cũng đâu có thích ta."
"Ư ư ư..."
Thẩm Minh Đài mặc đồ phạm nhân trắng toát, bị trói như bánh tét, sau lưng cắm tấm biển, không cam tâm gào lên với ta:
"Yêu nữ! Thẩm Phù Diêu, đồ yêu nữ nhà ngươi!"
"Ngươi sẽ gặp báo ứng thôi!"
Ta cố nén sự kh/inh bỉ trong lòng, ngoài mặt lại đ/au lòng khôn xiết: "Ư ư ư! Huynh trưởng, huynh đừng chấp mê bất ngộ nữa, nhận lỗi đi mà!"
Thẩm Minh Đài không những không nhận lỗi mà còn nguyền rủa ta không dứt.
"Đồ sao chổi nhà ngươi, nếu không phải tại ngươi, cha mẹ và Thanh nhi sao có thể ch*t!"
"Cha đã không cần ngươi rồi, sao ngươi không ch*t quách ở bên ngoài đi, ngươi quay về làm gì!"
"Chính ngươi đã h/ủy ho/ại chúng ta, h/ủy ho/ại cái nhà này!"
Ha ha, cười ch*t mất, ta làm gì có nghĩa vụ phải bảo vệ cái nhà này chứ!
Cái gì mà thiên kim thật giả, cái gì mà gả thay đổi hôn, thật là tồi tệ hết chỗ nói!!!
Đối lập với Thẩm Minh Đài, trong Vạn H/ồn Phán là cảnh tượng ấm áp khi Hầu phu nhân họ Lý đang đuổi theo x/é x/ác Thẩm Hầu và Thẩm Thanh Vu, còn Triệu m/a m/a và Tiểu Cúc thì r/un r/ẩy đứng bên cạnh.
Tất cả mọi người đều đang rất mong chờ sự gia nhập của Thẩm Minh Đài.
Cuối cùng, giám trảm quan hô lên một tiếng: "Hành hình!"
Thẩm Minh Đài đầu rơi xuống đất, kết thúc cuộc đời tội lỗi.
Ta vội vàng thu h/ồn phách của hắn vào trong Tiểu Phán Phán.
Con chó sói lớn phát hiện ra chủ cũ, vui vẻ lao tới, đi/ên cuồ/ng li/ếm vào mặt hắn, khiến mặt hắn đầy nước dãi.
Thẩm Minh Đài ngẩn người ra.
"đ/au quá, đ/au quá, ta ch*t rồi."
Sau đó hắn sờ sờ cổ mình.
"Ta... ta chưa ch*t?"
Ta phát ra tiếng cười của phản diện: "Tất nhiên là ngươi ch*t rồi, khà khà khà!"
"Là bản tọa thu h/ồn phách của các người vào Vạn H/ồn Phán, để cho cả nhà các người đoàn tụ đấy."
Tất cả mọi người nghe lời ta nói đều há hốc mồm ngơ ngác.
"Không phải... ngươi thực sự là yêu nữ sao???"
Ta lập tức phản bác: "Nói bậy! Người ta là tà tu mà!"
"Việc thích làm nhất chính là giúp người khác, cả nhà đoàn tụ nha~~~
Thẩm Thanh Vu khóc rất x/ấu xí.
"Hu hu hu, tỷ tỷ ta sai rồi, biết thế ta đã không vu oan tỷ đẩy ta xuống nước, c/ầu x/in tỷ thả ta ra đi, ta không muốn bị mẹ đá/nh nữa."
Ta: "Không được đâu, ngươi đã th/ối r/ữa rồi."
Hầu phu nhân cũng đến c/ầu x/in ta: "Phù nhi, ta là mẹ ruột của con mà, con nh/ốt ta lâu như vậy, cơn gi/ận cũng nên tiêu rồi chứ? Cho mẹ ra ngoài đi, mẹ không muốn nhìn thấy bọn họ!"
Ta: "Người cũng th/ối r/ữa rồi mà!"
Thẩm Hầu: "Phù nhi, cho cha ra ngoài, cha muốn bù đắp cho con."
Ta: "Ông bị chó hoang gặm rồi."
Thẩm Minh Đài: "Vậy còn ta..."
Ta: "Ngươi ngay cả đầu cũng không còn!"
Con chó sói lớn "Aooo--" một tiếng, thốt ra tiếng người.
"Mọi người sau này cùng nhau sống vui vẻ trong Vạn H/ồn Phán nhé!"
Ta cảm động rơi lệ: "Cảm động quá, cảm động quá, người một nhà thì nên chỉnh tề mới đúng."
Cơ nghiệp to lớn của Hầu phủ, bản tọa xin nhận lấy vậy.
11
Ta cho người liệm x/ác Thẩm Minh Đài, làm tang lễ cho tất cả mọi người cùng một lúc.
Thẩm Minh Đài yêu cầu ta ch/ôn x/ác hắn và Thẩm Thanh Vu cùng nhau.
Hắn nói: "Sống không chung gối, ch*t chung huyệt."
Thẩm Thanh Vu không muốn, nhưng bị h/ồn m/a bá đạo của huynh trưởng cưỡ/ng ch/ế yêu.
Hầu phu nhân kiên quyết không ch/ôn cùng Thẩm Hầu, vì chê ông ta từng bị chó hoang gặm.
Thẩm Hầu chỉ có thể cô đ/ộc nằm trong một cỗ qu/an t/ài riêng.
Còn về Triệu m/a m/a và Tiểu Cúc, ta không vì bọn họ là hạ nhân mà bạc đãi.
Cho mỗi người một cỗ qu/an t/ài mỏng, để bọn họ ch/ôn bên cạnh Thẩm Thanh Vu, ch*t rồi vẫn tận trung tận chức với ả.
Thậm chí còn cho mỗi nhà bọn họ năm mươi lượng bạc tuất, để tỏ rõ sự trung liệt.
Thế là mọi người đều rất vui vẻ.
Trong đám tang, ta mặc áo tang, đ/ốt giấy tiền cho bọn họ.
Không ngờ, một kẻ mặc giáp trụ, cầm ki/ếm xông vào linh đường.
Ôm lấy một cỗ qu/an t/ài, gào khóc thảm thiết.
"Thanh nhi!!!"
Ta không biết kẻ đến là ai, chỉ dựa vào ký ức mơ hồ của nguyên chủ mà đoán ra thân phận của hắn.
Chính là vị hôn phu của nguyên chủ, Tạ Trường Không.
"Thiếu tướng quân, đó là qu/an t/ài của cha ta."
Tạ Trường Không sững sờ, lại ôm lấy một cái khác, vừa định gào lên.
Ta lại tốt bụng nhắc nhở: "Đó là mẹ ta..."
Tạ Trường Không chuyển sang cái thứ ba.
Ta: "Đó là anh trai ta..."
Tạ Trường Không nổi gi/ận.
"Thẩm Phù Diêu, đồ đàn bà đ/ộc á/c nhà ngươi!"
"Chắc chắn là ngươi dùng âm mưu q/uỷ kế gì đó, nếu không, cả nhà họ Thẩm sao có thể ch*t thảm vô tội như vậy?"
"Ngươi tưởng rằng ngươi và ta có hôn ước từ nhỏ, ngươi là kẻ đã gi*t Thanh nhi mà ta sẽ lấy ngươi sao?"
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook