Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Hồn Về
- Chương 1
Ta là một tà tu, vì rút h/ồn toàn tông môn để luyện h/ồn phán mà bị Thiên đạo tống khứ, xuyên không thành đích nữ thật sự không được sủng ái của Hầu phủ.
Nha hoàn, m/a m/a khi dễ, nhục mạ ta? Mau vào trong h/ồn phán đi.
Cha mẹ m/ù quá/ng thiên vị, tin lời gièm pha? Mau vào trong h/ồn phán đi.
Huynh trưởng n/ão tàn mưu hại tính mạng ta? Mau vào trong h/ồn phán đi.
Giả thiên kim trà xanh h/ãm h/ại ta? Mau vào trong h/ồn phán đi!
Sau đó, cả nhà bọn họ đều vào trong Vạn H/ồn Phán của ta.
Cả nhà sum vầy, không tranh không cãi, yên tĩnh hài hòa.
Ta: "Khà khà khà! Người một nhà thì phải chỉnh tề mới đúng chứ!"
01
Ta tên là Thẩm Phù Diêu, là một tà tu ngụy trang thành tu sĩ chính đạo.
Không biết có phải do đóng kịch quá lâu hay không, mà ngay cả ta cũng tin là thật.
Người trong toàn tông môn đều nói ta tâm địa lương thiện, tính tình tốt, là ánh trăng sáng của cả tông môn.
Cho đến khi... tiểu sư muội mới nhập môn vu oan một tu sĩ Nguyên Anh như ta lấy tr/ộm Trúc Cơ Đan của nàng ta.
Sư huynh sư đệ m/ắng nhiếc ta, bắt ta phải quỳ xuống xin lỗi tiểu sư muội.
Sư tôn sư thúc ph/ạt ta, bắt ta phải tự đào linh căn ra để tạ tội với tiểu sư muội.
Ngay cả người trong toàn tông môn đều nói là do ta đố kỵ tiểu sư muội được cưng chiều nên mới tìm cách gây khó dễ cho nàng ta.
Trong cơn gi/ận dữ, ta rút sạch h/ồn phách của toàn bộ tông môn, luyện vào h/ồn phán.
Ta vừa rút h/ồn phách của bọn họ, vừa khóc đến nấc nghẹn.
"Sư phụ, sư huynh, sư đệ, các người sẽ không đối xử với ta như vậy, chắc chắn là đã bị tà tu đoạt xá rồi!"
"Không sao, ta rút h/ồn phách của các người ra, các người sẽ khôi phục lại thôi."
"Còn cả ngươi nữa, tiểu sư muội, tiểu sư muội thật sự làm sao có thể đ/ộc á/c như vậy?"
"Chắc chắn là do tà tu giả mạo rồi, ta phải sưu h/ồn xem rốt cuộc ngươi từ đâu tới!"
Kết quả khi ta sưu h/ồn, phát hiện tiểu sư muội này không phải người bản địa, mà là một nữ tử xuyên không.
Thế giới của chúng ta là một cuốn tiểu thuyết tu tiên đoàn sủng.
Tiểu sư muội là nữ chính được mọi người yêu chiều, còn ta là nữ pháo hôi đ/ộc á/c.
Ý nghĩa tồn tại của ta chính là dâng linh căn, dâng tu vi, dâng tài nguyên cho tiểu sư muội, rồi thê thảm bỏ mạng.
Nhìn h/ồn phán đen bóng cùng những cái x/ác không h/ồn trong tông môn, ta thật thà gãi gãi sau gáy.
"À thì..."
Giây tiếp theo, một giọng nói gi/ận dữ vang lên trên đỉnh đầu ta.
"Á á á! Ngươi tên pháo hôi này, ngươi đã làm cái gì vậy?"
"Ngươi đã luyện nữ chính, nam chính, nam phụ ba, bốn... tất cả thành h/ồn phán rồi!!!"
"Cút! Ngươi cút cho ta--"
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã từ sơn môn Vạn Ki/ếm Tông xuyên đến nhà củi của Hầu phủ.
02
"Đồ nha đầu hoang dã từ nông thôn tới, vậy mà dám vọng tưởng tranh sủng với Thanh Vu tiểu thư? Là con ruột thì đã sao? Hầu phủ chúng ta chỉ thừa nhận Thanh Vu tiểu thư là tiểu thư duy nhất!"
Mở mắt ra, ta thấy mình đang ở trong một nhà củi tối tăm, trước mắt là một lão m/a m/a đang chống nạnh mỉa mai.
Bên cạnh mụ, một kẻ ăn mặc như nha hoàn nhỏ đang ném một chậu quần áo bẩn trước mặt ta.
"Triệu m/a m/a, nói nhảm với nó làm gì? Phu nhân giao nó cho bà, chẳng phải là để bà dạy dỗ nó cho tốt, học quy củ của phủ chúng ta sao?"
"Đi! Mang chậu quần áo này đi giặt cho ta, giặt không sạch thì đừng hòng ăn cơm tối!"
Ta không thèm để ý đến bọn họ, chỉ ngơ ngác nhìn đôi bàn tay trắng trẻo thon dài của chính mình.
"Bản tọa... trọng sinh rồi?"
"Thiên đạo... không quản ta nữa???"
"Vậy chẳng phải bản tọa có thể làm bất cứ điều gì mình muốn sao! Khà khà khà khà khà khà..."
Có lẽ tiếng cười của ta quá tà á/c, Triệu m/a m/a và tiểu nha hoàn đều lộ ra vẻ mặt kinh hãi.
"Thẩm Phù Diêu, đồ nha đầu ch*t ti/ệt kia, vừa rồi ngươi phát ra cái âm thanh q/uỷ quái gì thế?"
"Giả thần giả q/uỷ à? Còn muốn ăn cơm tối nữa không--"
Lời mụ chưa dứt, những ngón tay trắng trẻo thanh tú của ta đã nở rộ trước mắt mụ như hoa đàm trong chớp mắt, đầu ngón tay khẽ điểm vào giữa mày mụ.
Giây tiếp theo, một sợi h/ồn phách b/án trong suốt xuất hiện trước mặt ta.
Khóe mắt ta hơi đỏ, cười đầy tà á/c.
"Khà khà khà khà khà khà! Lảm nhảm cái gì thế? Yên tĩnh chút đi!"
Tiểu nha hoàn sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, k/inh h/oàng lùi lại.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì ta?"
"Q/uỷ... q/uỷ kìa--"
Ta phất tay, h/ồn phách của ả cũng bị ta rút ra.
Hai h/ồn phách "một già một trẻ" đứng ngay ngắn trước mặt ta.
Ta: "Đã bảo là, yên tĩnh chút đi!"
03
Ta thi triển thuật sưu h/ồn, cuối cùng cũng hiểu rõ tình hình trước mắt.
Thế giới ta xuyên đến gọi là Đại Sở vương triều.
Nguyên chủ tên là Thẩm Phù Diêu, cùng họ cùng tên với ta, là đích nữ của Ninh Viễn Hầu phủ.
Năm năm tuổi, khi đi chùa thắp hương cùng cha mẹ thì gặp sơn phỉ cư/ớp bóc, không may thất lạc gia đình, được một lão ăn mày nuôi dưỡng, đến mười ba tuổi mới được Hầu phủ tìm về.
Thế nhưng khi trở về, Hầu phu nhân đã vì nhớ con mà sinh b/ệnh, nhận nuôi một cô nhi.
Hầu gia và thế tử cũng coi dưỡng nữ như báu vật, vứt bỏ nguyên chủ như cỏ rác.
Hai năm nay, nguyên chủ bị giả thiên kim h/ãm h/ại khắp nơi, chịu đủ khổ sở trong Hầu phủ.
Gần đây, dưỡng nữ vì muốn cư/ớp đoạt hôn ước giữa Hầu phủ và Tướng quân phủ, đã vu oan nguyên chủ đẩy mình xuống nước, khiến nguyên chủ bị nh/ốt vào nhà củi.
Thực tế, dưỡng nữ đã sớm m/ua chuộc nha hoàn m/a m/a, ý đồ tr/a t/ấn nguyên chủ đến ch*t.
Nguyên chủ bị nha hoàn xô đẩy, ngã đ/ập đầu mà ch*t, đúng lúc đó Thiên đạo đã đưa ta, kẻ cùng tên cùng họ này vào.
"Ngươi bị trà xanh h/ãm h/ại, ta cũng bị trà xanh h/ãm h/ại... chẳng lẽ đây chính là sợi dây liên kết của việc cùng tên cùng họ sao?"
"Yên tâm, bản tọa đã đoạt được nhục thân của ngươi, nhất định sẽ b/áo th/ù rửa h/ận cho ngươi... khà khà khà khà khà khà!"
Sưu h/ồn xong, h/ồn phách của Triệu m/a m/a và tiểu nha hoàn đã hỏng, đều thè lưỡi chảy nước miếng bên cạnh ta.
Ta nhìn vết thương trên người nguyên chủ, vung tay hấp thụ tinh phách của hai người, chữa lành vết thương trên người mình.
"H/ồn linh cấp thấp, không xứng vào Vạn H/ồn Phán của bản tọa."
Ngầu không? Ta giả vờ đấy...
Thực ra là vì ta vừa trọng sinh, căn bản chưa có h/ồn phán.
Nhưng mà, là một tà tu, sao có thể không có h/ồn phán được chứ?
Ta đi nhà bếp ki/ếm chút đồ ăn, đi dạo một vòng Hầu phủ, đều không thấy vật liệu nào phù hợp để luyện khí.
Khi đi ngang qua cửa sau, một con chó sói khổng lồ nhe răng trợn mắt với ta, cái miệng đỏ lòm há ra, mùi tanh nồng xộc vào mũi.
Ta vui mừng trong lòng: "Quyết định là ngươi rồi!"
04
Ta gi*t con chó sói, xươ/ng chó làm cán, da chó làm phán, đầu chó cắm trên đỉnh, lúc rảnh rỗi còn có thể cầm lấy mà vuốt ve.
Chương 11
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook