Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thôi xong, ngủ không nổi nữa rồi.
Ta lẩm nhẩm niệm một lượt chú Thanh Tâm, thấy vẫn chưa thỏa đáng.
Bản thân trong mơ thực sự tội lỗi tày trời, đáng ra phải niệm một đoạn "Bát thập bát Phật đại sám hối văn".
Nghĩ một lát, lại không nhớ nổi nội dung, bèn thắp đèn, trải tờ giấy lên bàn.
Viết hai dòng: "Nam mô A Di Đà Phật, nguyện đem công đức này, sám hối mọi tội nghiệp".
Cất tờ giấy đi, cảm thấy tội nghiệp đã được hóa giải, ta lại trải một tờ giấy khác, vẽ lại thiếu niên áo quần nửa kín nửa hở trong mơ lên giấy.
Đôi vợ chồng b/án đậu phụ ở nhà đông đã rời đi, thu dọn xong xuôi, cũng đến lúc phải đi làm rồi.
Ai ngờ vừa ra khỏi cửa nhìn lại, người trong tranh đang khoanh tay đứng ngay ngoài cửa, không biết đã đến từ bao giờ, lông mày và lông mi đều đã đọng một lớp sương mỏng.
Lòng ta nhảy nhót vui mừng, nhưng trên mặt không hề lộ ra chút nào.
"Đến từ bao giờ vậy? Lông mày đều đóng sương rồi kìa."
Ta bước hai bước tới, đưa tay định phủi lớp sương trên mắt chàng.
Chàng giơ tay nắm ch/ặt lấy tay ta, lòng bàn tay ấm áp.
"Ta nhớ nàng."
Chàng cúi đầu, tì cằm lên vai ta, giọng nói hơi khàn, mở miệng lại hít phải gió lạnh, khiến chàng ho hai tiếng.
"Ta ốm thế này mà nàng cũng không đến thăm."
"Ta nhớ nàng muốn ch*t, ngủ cũng không ngon. Mẹ ta ngăn không cho ta ra ngoài, bảo ta sẽ lây b/ệnh cho nàng, nàng đang trong giai đoạn quan trọng, đừng có gây thêm rắc rối cho nàng."
"Ta trèo tường ra đấy."
"Nàng hôn ta rồi, ta là người của nàng, nàng phải chịu trách nhiệm với ta..."
Chàng lầm bầm phàn nàn nhỏ nhẹ.
Ta thấy chàng thực sự đáng yêu, liền đưa tay ôm lấy eo chàng.
15
Ngày sinh thần của Chung Ý, buổi chiều ta xin nghỉ, mang theo quà sinh thần đến cửa phủ tướng quân.
Cửa chính phủ tướng quân mở rộng, Chung Ý đang chán nản đứng đợi ở cửa.
Sinh thần con út, lại không tổ chức linh đình, vậy mà lại mở rộng cửa chính.
Hôm nay sinh thần, chàng mặc bộ đồ đỏ thắm, áo cổ tròn màu đỏ chu sa, đai lưng da đen, cài trâm hoa, phong lưu tiêu sái không sao tả xiết.
Không biết là thính giác tốt hay sao, ta còn cách chàng cả trượng, chàng đã ngẩng đầu nhìn sang.
Khóe miệng mím lại đầy kiềm chế, một lát sau lại cười lộ ra hàm răng trắng đều.
"Vi Y!"
Chàng gọi tên thật của ta, rồi chạy về phía ta, mặt đầy ý cười, bước chân cũng nhẹ nhàng vô cùng.
"Là quà sinh thần cho ta sao?"
Chàng nhận lấy cái hộp trong tay ta, đôi môi lướt nhanh qua khóe miệng ta một cái.
Ta trừng mắt nhìn chàng, rồi lại nhìn quanh quất bốn phía.
Sợ bị người khác nhìn thấy.
Chàng nắm lấy tay áo ta, đến cổng thì buông tay, hơi cúi người, dùng thái độ vô cùng cung kính mời ta vào cửa.
Tiểu tư, thị nữ gặp trên đường thấy Chung Ý dẫn ta vào, ai nấy đều cung kính đứng bên đường hành lễ.
Quy củ phủ tướng quân vốn nghiêm ngặt như vậy, không biết sao, trong lòng ta bỗng nảy sinh một nỗi căng thẳng.
Điều này với ta mà nói, thực sự là chuyện hiếm thấy.
Trước cửa chính sảnh đứng một vị phu nhân phong thái yểu điệu, diện mạo Chung Ý giống bà đến bảy phần.
Phu nhân trông rất hay cười, đuôi mắt đã hằn lên vài nếp nhăn.
Bà nhận lễ của ta rồi đưa tay đỡ lấy hai cánh tay ta.
"Đứa trẻ ngoan, theo ta vào trong đi!"
Giọng nói cũng êm tai, nghe mà quên cả tục lụy.
Trong chính sảnh chỉ có một người ngồi, thân hình cao lớn, râu quai nón xồm xoàm.
Ta nhíu mày nhìn kỹ, bỗng nhớ ra một người.
Có lẽ biểu cảm trên mặt ta không giấu được, khiến ông ấy nhận ra ta đã nhớ ra mình.
Ông cười ha hả.
Ta vội bước tới, quỳ thẳng tắp trên đất dập đầu với ông.
"Đa tạ tướng quân năm xưa đã c/ứu mạng."
Người này chính là vị tướng quân đã xuất hiện trong nhà lao năm đó.
Nếu bảo ta có thể sống sót mà không liên quan gì đến ông, ta tuyệt đối không tin.
"Thế này thì nàng tạ sai người rồi, nếu không phải vì thằng nghiệt chướng nhà ta ngày nào cũng sống ch*t đòi lão phu c/ứu nàng một mạng, thì lão phu quyết chẳng bao giờ nhúng tay vào chuyện đó đâu."
Tướng quân chỉ Chung Ý bảo chàng đỡ ta dậy, ta nhìn chàng, ngẩn ngơ nhìn chàng.
Chung Ý chưa bao giờ kể với ta chuyện này.
Thấy ta nhìn mình, chàng lúng túng sờ mũi, liếc ta một cái, rồi lại lườm cha mình.
"Xem ra nó chưa kể với nàng à? Ai! Đúng là đồ ngốc."
Tướng quân lại cười lớn, nhìn đứa con trai ngốc nghếch của mình bằng ánh mắt như nhìn kẻ khờ.
Chuyện này ta nhất định phải hỏi cho ra lẽ, nhưng tuyệt đối không phải là lúc này.
Sau khi chào hỏi người lớn, trò chuyện vài câu, vợ chồng tướng quân liền đuổi chúng ta sang thiên sảnh.
Trên bàn thiên sảnh bày biện đầy ắp thức ăn.
Bên bàn ngồi hai người, Thạch Sùng mặc đồ trắng ta đã gặp qua, người còn lại vạm vỡ, nhưng lại sinh ra đôi mắt cáo xảo quyệt, ta không quen, nhưng đã đoán được thân phận.
Chắc là con trai thứ ba của Trương tướng công - Trương Đạc.
Thấy Chung Ý dẫn ta vào, cả hai liền đứng dậy, nghiêm túc hành lễ với ta.
"Vi tiên sinh."
Cách xưng hô của hai người xem như vô cùng tôn trọng.
Ta cũng hành lễ với họ.
"Hai vị lang quân không phải học trò của ta, cứ gọi tên là được."
"Với tài học của nàng, làm thầy của chúng ta vẫn còn là quá khiêm tốn."
Thạch Sùng mỉm cười lên tiếng, hoàn toàn khác hẳn với lời đồn là công tử hào hoa phong lưu, kiêu ngạo, giọng điệu không hề có chút kh/inh miệt nào.
"Lời A Sùng nói rất đúng."
Trương Đạc nói thêm.
Lồng ngựk ta nóng hổi.
Ta không ngốc, họ đối xử với ta như vậy, hoặc là vì ta thực sự có chút tài học.
Nhưng quan trọng nhất, vẫn là vì Chung Ý.
16
Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ của cả chủ và khách.
Thạch Sùng có lẽ bản tính đã hoạt ngôn, lời lẽ hài hước, nhưng trong nhiều việc lại có kiến giải đ/ộc đáo. Trương Đạc tuy ít nói, nhưng hễ mở miệng là trúng đích.
Ngược lại, Chung Ý cứ mím môi gắp thức ăn cho ta rồi thỉnh thoảng rót rư/ợu cho mọi người lại trở nên vô cùng tầm thường.
Nhưng có một câu rất đúng: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Chung Ý có thể kết bạn thân với hai người này, tất có chỗ hơn người.
Thiếu niên chân thành, ý khí tương hợp, đều là những người cực tốt.
Hôm nay ta vui, nên uống hơi nhiều rư/ợu.
Thấy Chung Ý tiễn biệt Thạch Sùng và Trương Đạc, ngọn lửa ấm áp trong lòng ta không sao tan biến, đành kéo Chung Ý đi dạo để tiêu bớt.
Trời đông giá rét, chàng rất chu đáo tìm cho ta một chiếc áo choàng thật dày, lại bảo tiểu tư mang lò sưởi tay, giúp ta đội mũ gió, rồi mới nắm tay ta đi về phía phố Ngọc Đình.
Chương 9
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Chương 9
7
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook