Phù sinh tựa khách

Phù sinh tựa khách

Chương 5

27/08/2026 06:43

đ/ộc á/c thật!

Nhưng chưa đợi tôi kịp nói gì, tôi đã cảm thấy một trận trời đất quay cuồ/ng, như thể thời gian đang đảo ngược.

Khúc Vô Lượng Phật Cốt đó lại xuất hiện giữa không trung, Đạp Tuyết vui vẻ vẫy đuôi chạy đến đón lấy.

Nhưng lần này, A Xà lao ra, đuôi nó quất vào khúc xươ/ng khiến nó chệch hướng, bao trùm lấy cả tôi, Thành Lân, Vệ Sương và Triệu Duẫn Chi vào trong.

09

Khi mở mắt ra một lần nữa.

Tôi đã trở về năm mười tuổi.

Tay chân ngắn ngủn, mặc áo vải thô, đi giày vải.

Giữa một vùng hoang dã, trước mặt tôi là Triệu Duẫn Chi thời trẻ. Chỉ một lát trước thôi, ông ấy từ trên trời rơi xuống, miệng phun m/áu tươi, ánh mắt ch/áy bỏng, đôi môi mấp máy, vô thanh vô thức c/ầu x/in tôi c/ứu mình.

Lúc đó tôi sợ đến mức thét lên, lấy tay che miệng, nhưng vẫn chậm rãi tiến lại gần để kiểm tra vết thương cho ông ấy.

Nhưng giờ đây, tâm trí tôi lại đang ở nơi xa xăm.

Tôi đã trở về mười năm trước?

Vệ Sương nói Vô Lượng Phật Cốt chỉ có thể chia đều pháp lực, không hề nói nó có thể đảo ngược thời gian.

Là Thành Lân, Thành Lân đã sử dụng thuật thời gian hồi tố.

Vậy cái giá phải trả là gì? Cái giá đó là gì cơ chứ?

Tôi vốn đã biết trên đời này nhiều thứ là hằng số. Như việc nấu cơm, một thanh củi chỉ mang lại chừng ấy nhiệt lượng, nó không thể đun sôi nước, không nấu chín cơm, cũng không sắc được th/uốc. Muốn đun sôi nước, nấu chín cơm, sắc được th/uốc, thì phải không ngừng thêm củi.

Muốn đạt được điều gì, bắt buộc phải trả một cái giá ít nhất là tương đương.

Đảo ngược thời gian mười năm không phải chuyện nhỏ.

Thành Lân đã phải trả giá những gì?

Tôi không biết.

Có phải vì sự tham lam trong ánh mắt tôi quá lộ liễu, nên cậu ấy mới đưa ra quyết định này không?

Tôi không thể hiểu nổi, nhưng tôi biết mình đã có thể về nhà, có thể gặp lại cha, mẹ và con chó Đạp Tuyết của mình rồi.

Tôi chạy trong gió, tiếng gọi của Triệu Duẫn Chi không đuổi kịp tôi.

Ông ấy gọi tôi là Lý Tố Quân.

Cuối cùng ông ấy cũng nhận ra tôi chính là cô bé đã từng c/ứu ông ấy trong thực tại, có lẽ ông ấy cũng đã hiểu tại sao mình lại độ kiếp thất bại.

Nhưng tôi chẳng đoái hoài.

Tôi đã trở về, ông ấy đương nhiên cũng trở về, Vệ Sương cũng sẽ trở về, còn Thành Lân, cậu ấy đang ở đâu?

Tôi chạy một mạch về nhà, đẩy cửa ra, thấy cha tôi đang làm mũi tên, mẹ tôi đang kh//âu đế giày, còn Đạp Tuyết sủa vang chạy bổ đến bên chân tôi, vẫy đuôi cuồ/ng nhiệt xoay quanh tôi.

Cha mẹ nhìn thấy tôi, khẽ ngước mắt lên.

"Cơm trong nồi đấy, nhớ rửa tay đi."

"Đi đâu chơi hoang thế, lần sau về sớm một chút nhé, mẹ con đang mang th/ai, người nặng nề, không thể đi chơi muộn như thế được, làm người ta lo lắng."

Đối với họ, đây là một ngày vô cùng bình thường.

Cơm nằm trong nồi.

Nước nằm trong ấm.

Đạp Tuyết nằm trong ổ chó.

Còn cô con gái ham chơi cả ngày, cuối cùng cũng trở về nhà.

Tôi vâng lời, rửa tay, ăn cơm, nước mắt lã chã rơi vào bát cơm.

Đối với tôi, đây là một ngày giả vờ bình thường.

Tôi sợ nếu mình biểu hiện quá khác thường, giấc mộng này sẽ lập tức tan vỡ.

Ngày hôm sau, có người đến thôn hỏi thăm xem có thấy ai rơi từ trên trời xuống không.

Lần này, tôi nhìn rõ rồi, đó cũng là một kẻ tu tiên, chỉ có điều ánh mắt hung á/c, trông không giống người tốt.

Tôi nghe vậy lắc đầu, tiếp tục cúi đầu giặt quần áo trong sân.

Sau đó, nghe các bà thím đầu thôn trò chuyện, bảo rằng có hai người đang đá/nh nhau rồi cùng rơi xuống sông.

Nhưng lòng tôi không chút gợn sóng.

Thực ra trong vô số đêm dài, tôi đã từng coi Triệu Duẫn Chi là tai tinh. Trong thôn có bao nhiêu nhà, sao nhà chúng tôi lại xui xẻo đến thế? Liệu có khả năng nào liên quan đến Triệu Duẫn Chi không, ông ấy là tai tinh, mang đến vận rủi?

Khi lớn lên, tôi đương nhiên hiểu, đó là sự gi/ận cá ch/ém thớt, là hành vi rất thấp kém.

Nhưng tôi không thể tránh khỏi việc gi/ận cá ch/ém thớt.

Vì vậy, nếu có cơ hội làm lại, tôi sẽ không c/ứu Triệu Duẫn Chi nữa, như vậy ông ấy sẽ không phải chịu sự trút gi/ận của tôi, tôi cũng không cần phải làm một kẻ hèn hạ trút gi/ận lên người khác, có lẽ tôi có thể bình thản kết thúc mọi vận rủi xảy ra với mình trên đời này.

Sau đó tôi không còn nghe tin tức gì về Triệu Duẫn Chi nữa, dường như tôi đã hoàn toàn cách xa chuyện của các vị Tiên quân.

10

Một ngày tháng Chín, cha tôi muốn lên núi.

Đây chính là thời điểm ông ấy đã ch*t trong kiếp trước.

Tôi đeo d/ao ch/ặt củi, cầm cung tên, mang theo thảo dược và bình nước, đi theo sau lưng ông.

Trên ngọn núi này có yêu thú, trước kia chưa từng có, không biết từ đâu chạy đến, chiếm cứ vùng rừng núi này, nhưng không ai hay biết, mọi người vẫn coi đây là khu rừng bình thường.

Cha tôi ch*t rồi, mọi người mới biết trong núi có yêu thú.

Sau đó, có người leo lên tiên sơn mời tu tiên giả đến, đá/nh ch*t yêu thú, mọi thứ lại trở về tĩnh lặng.

Cái ch*t của cha tôi, dường như chỉ để báo cho mọi người biết nơi này có yêu thú, đừng lên đó nữa.

Thật bi kịch.

Lần này, tôi đi theo ông.

Cha không muốn, chê tôi là gánh nặng, bảo tôi quay về.

Tôi không nghe.

"Con muốn đào thảo dược."

Tôi cứ thế tự ý đi lên núi.

Cha tôi than thở tôi không nghe lời, tức gi/ận đi trước mở đường.

Cuối cùng chúng tôi vẫn đụng độ yêu thú.

Đó là một con hổ vằn, vô cùng uy mãnh, chỉ một cái t/át nhẹ đã hất văng tôi và cha ra xa.

Tôi nằm liệt trên đất, như một miếng bánh tráng, khóe môi trào ra vệt m/áu.

Cha tôi nằm không xa chỗ tôi, cũng là một miếng bánh tráng khác.

Trước khi đến, tôi cứ ngỡ mình sẽ thay đổi vận mệnh, đảo ngược bi kịch.

Nhưng khi nhìn thấy con hổ to như quả núi kia, tôi biết mình cũng chỉ là một món khai vị khác mà thôi.

Thật bi thảm.

Nhưng tại sao trước đây tôi không nhận ra sự khác biệt giữa tiên và phàm lại lớn đến thế?

Có lẽ vì tiên và yêu là cùng một thế giới.

Người và thú là cùng một thế giới.

Mà tiên luôn xuất hiện với hình dáng con người, khiến tôi lãng quên khoảng cách giữa chúng ta tựa như núi sông vạn dặm, như tinh tú nhật nguyệt.

Nhưng tôi còn chưa kịp gặp Thành Lân, còn chưa biết lúc nhỏ cậu ấy trông như thế nào...

Con hổ yêu tiến về phía chúng tôi, đúng lúc đó, trong rừng rung chuyển dữ dội, một con rắn khổng lồ bất ngờ lao ra, đ/âm sầm vào con hổ yêu.

Hai con thú quấn lấy nhau, nhất thời cỏ cây bay tứ tung, đ/á núi vỡ vụn.

Tôi lấy lại hơi thở, bò dậy kéo cha nhanh chóng trốn vào một hốc cây.

Cho đến khi con rắn khổng lồ rầm một tiếng đổ ập xuống trước mặt tôi.

Những chiếc vảy đen kịt của nó áp sát vào người tôi, tôi thậm chí cảm nhận được sự lạnh lẽo trơn trượt tỏa ra từ cơ thể nó.

Danh sách chương

5 chương
26/08/2026 21:40
0
26/08/2026 21:40
0
27/08/2026 06:43
0
27/08/2026 06:43
0
27/08/2026 06:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu