Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đoàn Hành Tri mấp máy môi, cổ họng nghẹn lại.
“Ninh Ninh, anh không thực sự muốn em phải trả tiền.”
“Anh bảo Thư Dĩnh nói những lời đó, chỉ là muốn em thấy khó mà lui.”
Anh đỏ hoe hốc mắt.
So với vẻ người lạ chớ gần mỗi khi cùng Thư Dĩnh đến nhà tôi trước đây.
Lúc này anh trông thật hèn mọn và yếu đuối.
“Anh không muốn ly hôn với em.”
Giọng Đoàn Hành Tri khàn đặc.
Anh ngước mắt nhìn, đuôi mắt vương chút đỏ và hơi ẩm nhẫn nhịn.
“Anh yêu em.”
Tôi dửng dưng nhìn anh.
“Đây không phải là yêu.”
Nếu anh thực sự yêu tôi.
Sẽ không có chuyện suốt ba năm không chịu gặp mặt hay tiếp xúc với gia đình tôi.
Sẽ không từ chối mọi lời c/ầu x/in dè dặt của tôi.
Càng không có chuyện khi chúng tôi còn chưa ly hôn.
Đã tìm đến tận cửa để tính toán n/ợ nần suốt ba năm qua.
Đoàn Hành Tri c/âm nín.
Những việc anh làm đã gây tổn thương cho tôi.
Dù mục đích ban đầu là gì.
Tôi cũng không chọn tha thứ nữa.
18
Sau đó.
Đoàn Hành Tri vẫn thường xuyên xuất hiện quấy rầy.
Thật nực cười.
Trước đây ngay cả mười phút ghé qua anh cũng không có.
Giờ đây lại thường xuyên xuất hiện dưới tòa nhà chung cư nhà tôi.
Mẹ tôi đã hồi phục gần như hoàn toàn.
Các bà bạn trong khu chung cư nhìn thấy Đoàn Hành Tri khi trò chuyện với bà.
Liền dò hỏi về thân phận của anh ta.
“Ơ kìa, đó chẳng phải là người con rể mà bà vẫn hay nhắc đến sao?”
“Không phải nó, các người nhận nhầm rồi.”
Mẹ tôi không hề ngẩng đầu.
Đoàn Hành Tri đứng ở phía xa.
Như một bức tượng đ/á phong hóa.
Chẳng bao lâu sau.
Ngày mở phiên tòa hòa giải giữa tôi và Đoàn Hành Tri cũng đến.
Tôi đưa ra lý do ly hôn là tình cảm vợ chồng đã rạn nứt.
Đoàn Hành Tri lại phản đối.
“Tình cảm chúng ta không hề rạn nứt, chúng ta chỉ là cãi nhau thôi.”
“Kiều Ninh, hãy cho anh thêm một cơ hội.”
Cuối cùng vì không có bằng chứng đầy đủ về việc rạn nứt tình cảm.
Người hòa giải đề nghị:
Chúng tôi nên làm hòa.
Kiều Tây biết tin, tức gi/ận đ/ấm không khí liên hồi.
“Á á á á! Tức ch*t con rồi! Ông anh đó có bị sao không vậy?!”
Lần hòa giải đầu tiên thất bại.
Chỉ có thể kháng cáo.
Đoàn Hành Tri tự bào chữa cho mình.
Anh đưa ra hồ sơ ghi chép các phiên tòa và lịch trình làm việc trong ba năm gần nhất.
Chứng minh vấn đề giữa chúng tôi chỉ là do thiếu thời gian dành cho nhau.
“Từ nay về sau, anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.”
Anh nói nghe thật chân thành.
Tôi lạnh lùng quan sát màn kịch của anh.
Luật sư của tôi cũng kh/inh bỉ cười nhạt.
“Thưa quý tòa, tôi có một vài thứ, có lẽ ngài nên xem qua.”
Anh ấy trình chiếu lên màn hình lịch sử trò chuyện những năm gần đây mà tôi đã mời Đoàn Hành Tri về nhà mình.
Gần một trăm tin nhắn.
Lần nào cũng là lời hỏi thăm của tôi.
Nhưng câu trả lời của anh thì lần nào cũng như lần nấy.
[Không có thời gian, không đi được.]
Ngoài ra, luật sư còn tung ra những bức ảnh và video tụ tập giữa anh với Thư Dĩnh cùng gia đình cô ta trong một năm qua.
Những bức ảnh này.
Là tôi lưu lại từ trang mạng xã hội của Thư Dĩnh.
Cũng may là cô ta là người thích ghi lại cuộc sống.
Hầu như mỗi lần tụ tập với Đoàn Hành Tri.
Cô ta đều để lại bằng chứng về thời gian.
Thư Dĩnh mới vào văn phòng luật của anh một năm.
Nhưng số lần họ tụ tập lại lên tới hơn mười lần.
“0 lần so với hơn mười lần. Luật sư Đoàn đại tài, xem ra anh không chỉ là người yêu công việc, mà còn là một ông chủ rất biết quan tâm chăm sóc nhân viên dưới quyền nhỉ.”
Luật sư của tôi mỉa mai.
Không chỉ vậy.
Luật sư còn tung ra hình ảnh vụ việc Đoàn Hành Tri dẫn Thư Dĩnh đến nhà tôi để “đòi n/ợ”.
Sắc mặt Đoàn Hành Tri mất đi vài phần huyết sắc.
“Dù vậy, cũng không thể chứng minh rằng tôi và Thư Dĩnh có gì…”
“Anh nói láo! Thưa quý tòa, tôi còn bằng chứng!”
Ngồi ở hàng ghế khán giả, em gái tôi không nhịn được nữa.
Đưa lên một chiếc bút ghi âm.
Hôm tôi đến văn phòng hòa giải trường Kiều Tây.
Kiều Tây đã ghi âm lại toàn bộ cuộc đối thoại của mọi người.
Khi đoạn ghi âm phát đến đoạn con bé chất vấn Đoàn Hành Tri có phải là anh rể của Thư Diệu hay không.
Tiếng “Ừ” rõ ràng và kiên định của Đoàn Hành Tri vang lên.
Đến đây.
Sắc mặt Đoàn Hành Tri hoàn toàn tái mét.
19
Trong khoảng thời gian nghỉ phiên tòa để chờ tuyên án.
Phía sau tôi là gia đình và luật sư.
Còn Đoàn Hành Tri chỉ có một mình.
Thời gian nghỉ kết thúc.
Khi thẩm phán hỏi Đoàn Hành Tri có thừa nhận mình đã che giấu và n/ợ gia đình, vợ mình hay không.
Đoàn Hành Tri im lặng.
Im lặng chính là thừa nhận.
Mười mấy phút sau.
Thẩm phán chốt hạ: Phán quyết ly hôn.
Bản thỏa thuận tiền hôn nhân đó có hiệu lực.
Tôi chọn ra đi tay trắng.
Nhưng những khoản chi tiêu trong thời gian hôn nhân mà Đoàn Hành Tri và Thư Dĩnh liệt kê ra, vô hiệu.
Bước ra khỏi cổng tòa án, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Đoàn Hành Tri chậm rãi bước xuống từ bậc thềm.
Gọi tên tôi:
“Ninh Ninh.”
Trước đây mỗi lần thắng kiện.
Bước ra khỏi tòa anh đều đầy khí thế.
Mà giờ đây.
Đoàn Hành Tri tiều tụy, mất đi vài phần tinh thần.
Anh đưa cho tôi một tệp tài liệu khác.
Thỏa thuận tặng cho.
[Tôi tự nguyện tặng cho bà Kiều Ninh 80% tài sản đứng tên tôi.]
[Nếu một ngày hôn nhân kết thúc, bất kể lỗi thuộc về ai. Mọi khoản n/ợ sau hôn nhân đều do tôi một mình gánh vác. Toàn bộ tài sản sau hôn nhân đều thuộc quyền sở hữu của bà Kiều Ninh.]
Chữ ký trên thỏa thuận.
Là ngày thứ hai sau khi chúng tôi kết hôn.
Đoàn Hành Tri nói:
Thỏa thuận này có thời gian và chữ ký đều sau bản thỏa thuận tiền hôn nhân mà tôi đã ký.
Trước đó anh đã công chứng.
Giờ đây đã bắt đầu quy trình thực hiện.
“Xin lỗi, Ninh Ninh, anh thực sự chưa bao giờ nghĩ đến việc ly hôn với em.”
Lúc đó anh cũng thực sự muốn sống trọn đời bên tôi.
Biết tôi đã ký một bản thỏa thuận bất bình đẳng.
Nên đã dùng cách của riêng mình để bảo vệ tôi.
“Đừng gh/ét anh, cũng đừng h/ận anh, được không?”
Anh dè dặt c/ầu x/in.
Nhưng đối với anh.
Tôi đã sớm không còn bất kỳ cảm xúc nào nữa.
“Xin lỗi, không có thời gian để h/ận anh.”
Tôi quay lưng bỏ đi.
20
Sau khi bản án ly hôn được ban hành.
Cuộc sống trở lại bình yên.
Tôi bây giờ mỗi ngày đều cùng mẹ đi dạo phố m/ua thức ăn.
Trường của Kiều Tây ở khu bên cạnh.
Cuối tuần nào con bé cũng về.
Trường luật nhiều chuyện hay.
Con bé lại là người không giữ được bí mật.
Mỗi lần về đều kể cho chúng tôi nghe những chuyện bát quái trong trường.
Trong đó.
Cũng có chuyện của Đoàn Hành Tri và Thư Dĩnh.
Sau khi thua kiện ly hôn với tôi, tâm trạng Đoàn Hành Tri tuột dốc không phanh.
Những vụ kiện sau đó anh tiếp nhận đều xảy ra sai sót.
Bị khách hàng truy c/ứu trách nhiệm.
Ngoài ra, vì vấn đề tác phong cá nhân ảnh hưởng x/ấu.
Nhà trường đã đình chỉ công tác của anh.
“Tháng trước, Đoàn Hành Tri bị điều đi cơ sở ở miền Tây rồi, ước chừng ba năm năm không về được đâu.”
Còn về Thư Dĩnh.
Ngay từ khi Đoàn Hành Tri chưa rời đi.
Anh đã đ/á Thư Dĩnh ra khỏi đội ngũ nòng cốt của văn phòng luật.
Thư Dĩnh vốn dĩ vì không bào chữa thành công cho em trai mình mà bị người nhà trách móc.
Trong lúc nhất thời bốc đồng.
Cô ta lấy cắp dữ liệu khách hàng của văn phòng luật Đoàn Hành Tri rồi nhảy việc sang văn phòng khác.
“Đây là điều cấm kỵ đấy!”
Luật sư của văn phòng Đoàn Hành Tri cũng không tha cho cô ta.
Một tờ đơn kiện được đệ trình.
Bây giờ chính Thư Dĩnh cũng đang vướng vào vòng lao lý.
“Được rồi được rồi, nói những chuyện này làm gì?”
Mẹ tôi bưng món ăn bước ra.
Hỏi chúng tôi: “Trung thu các con muốn ăn gì? Mẹ làm cho.”
Tôi và Kiều Tây nhìn nhau.
“Mẹ, hôm đó chúng ta ra ngoài ăn đi.”
“Tốn tiền làm gì?”
“Ôi chao, cứ ra ngoài ăn đi mà~~~”
Chúng tôi mỗi người một bên khoác tay mẹ.
Mẹ tôi không cưỡng lại được chúng tôi.
“Được, vậy cả nhà chúng ta ra ngoài ăn.”
Ừm.
Cả nhà.
Mãi mãi không chia lìa.
(Hết)
Chương 17
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 14
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook