Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- A Lê
- Chương 2
Gần như ngay lập tức, ta nghĩ ngay đến Tần Chiêu.
Thảo nào chàng chưa bao giờ nhắc đến chuyện ta xuất cung, thảo nào mỗi khi ta mơ mộng về cuộc sống bên ngoài hoàng cung, chàng luôn chỉ mỉm cười không đáp.
Thảo nào, chàng chẳng hề vội vàng chuyện cưới xin.
Hóa ra, chàng vốn dĩ chưa từng nghĩ đến việc để ta rời khỏi nơi này.
Đêm đó khi Tần Chiêu đến, ta trực tiếp đẩy người ra ngoài, một mình trốn trong phòng.
Chàng ở bên ngoài kiên nhẫn dỗ dành:
"A Lê, ta biết trong lòng nàng khó chịu, nhưng nàng cũng không thể trút gi/ận lên ta được. Thân phận ta thấp kém, việc gì có thể giúp nàng thì ta đã giúp, nhưng chuyện của Nội vụ phủ, ta thực sự không thể can thiệp. Đừng khóc nữa, mở cửa cho ta được không?"
Ngồi tựa lưng vào cửa, ta trượt dần xuống đất, nước mắt tuôn rơi không tiếng động.
Ta muốn vạch trần bộ mặt thật của chàng, muốn gào thét vào mặt chàng, nhưng lời đến đầu môi lại chẳng thể thốt nên lời.
Những ngày sau đó, ta không hề đếm xỉa đến Tần Chiêu.
Chàng tưởng ta gi/ận vì chàng không giúp được mình xuất cung, dỗ dành vài ngày thấy mệt mỏi cũng chẳng muốn dỗ nữa.
Cuộc sống trở nên yên tĩnh hơn nhiều.
Ngay cả Đông Cúc cũng đến hỏi ta, vẻ mặt đầy thận trọng:
"Có phải muội và tiểu tình lang của muội cãi nhau rồi không?"
Ta không lên tiếng.
Đông Cúc thở dài:
"Đúng là thời buổi khó khăn, nghe nói Bệ hạ gần đây tâm trạng cũng không tốt, ngay cả chỗ Dung phi nương nương cũng ít lui tới, hiện giờ người trong cung ai nấy đều run sợ, chỉ sợ chọc gi/ận thánh nhan."
Ta ngước mắt lên, rồi lại rũ xuống.
Chàng thế nào, cũng chẳng liên quan gì đến ta.
04
Đêm hôm đó, đã rất muộn mà Đông Cúc vẫn chưa về.
Lòng ta bất an, bèn ra ngoài tìm nàng.
Cuối cùng, ta tìm thấy Đông Cúc trước cửa Vị Ương cung.
Nàng vì va phải quý nhân mà bị ph/ạt quỳ, lúc ta tới nơi, nàng đã không thể đứng dậy nổi nữa.
Ta đành phải dìu nàng trở về.
Cho đến khi về tới phòng, nàng mới khóc lóc kể lại nguyên do.
"Là Dung phi, lúc ta đi vào thì nàng ta đột ngột bước ra, ta vì tránh né nên va phải cửa, thế là nàng ta nổi gi/ận đòi ph/ạt ta, hu hu..."
Ta thở dài, giúp nàng bôi th/uốc.
Số phận cung nữ thấp hèn, bị đá/nh m/ắng là chuyện thường tình, kẻ ph/ạt nàng lại là Dung phi được sủng ái nhất hậu cung, nói gì cũng vô ích.
Đông Cúc đổ b/ệnh, công việc của nàng cũng bị chia bớt ra.
Ta cũng phải gánh vác một phần.
Chỉ riêng việc đưa y phục cho Dung phi là không ai muốn nhận.
Đẩy qua đẩy lại, cuối cùng rơi vào tay ta.
Trước khi đi, Đông Cúc đặc biệt dặn dò ta phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói, cố gắng tránh mặt Dung phi.
Nào ngờ, sợ gì thì gặp nấy.
Ta vừa đưa khay đựng y phục vào chưa được bao lâu, đã nghe thấy tiếng thét chói tai của Dung phi từ bên trong:
"Gan to bằng trời, dám làm hỏng y phục của bổn cung, đây là gấm Phù Quang mà Bệ hạ ban cho ta!"
Bộp một tiếng, chiếc khay sơn bị ném xuống chân ta, cùng với bộ cung trang màu hồng phấn, ở một góc váy, rõ ràng là một vết rá/ch.
Thân hình r/un r/ẩy, ta quỳ rạp xuống đất.
Lúc đến ta đã kiểm tra kỹ lưỡng, vốn dĩ không hề có chút hư hại nào, gấm Phù Quang mỏng manh, vết rá/ch này còn nhuốm màu đậu khấu, rõ ràng là vết cào của móng tay.
Chắc là nàng ta bất cẩn làm rá/ch rồi đổ tội lên đầu ta.
Đang nghĩ ngợi, sau tấm rèm châu truyền đến giọng nam trầm thấp cười nhạt:
"Cung nhân làm việc không chu đáo, lôi ra ngoài đá/nh là được, đừng vì thế mà làm hỏng thân thể."
Ta chấn động toàn thân.
Giọng nói này, là Tần Chiêu.
Hóa ra chàng cũng ở đây.
Dung phi lúc này mới dịu giọng, bĩu môi nói:
"Cục Hoán Y bị làm sao thế không biết, hôm qua đứa kia suýt va phải ta, hôm nay đứa này lại làm hỏng y phục của ta, rốt cuộc đây là hạng người gì vậy?"
Cung nữ bên cạnh nàng ta nịnh nọt tiếp lời: "Bẩm nương nương, hôm nay người đến là A Lê, ngày thường không hay hầu hạ quý nhân, chắc là kẻ ng/u dốt ạ."
Sau tấm rèm châu, bóng dáng người đàn ông cứng đờ lại.
Dung phi bĩu môi: "Toàn cử mấy đứa vô dụng, Bệ hạ nói xem nên đá/nh bao nhiêu trượng thì được?"
Ta nắm ch/ặt hai tay, lòng thắt lại.
Chàng sẽ trả lời thế nào đây?
Chàng đã biết là ta rồi.
Người đàn ông im lặng một hồi lâu, cho đến khi ánh mắt nghi hoặc của Dung phi nhìn qua: "Sao thế, Bệ hạ quen biết sao?"
Chàng mới vội vàng ngoảnh mặt đi, giọng nói hạ thấp xuống có phần khàn đặc:
"Ái phi quyết định là được."
Trái tim như bị ngâm vào nước đ/á, lan tỏa khắp cơ thể, lạnh thấu tận xươ/ng tủy.
Thân thể mềm nhũn, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.
Ta nhắm mắt lại.
Lẽ ra không nên đặt kỳ vọng vào chàng...
Sau khi chịu ph/ạt trượng, ta gần như không thể đứng thẳng lưng, lê lết thân x/ác đến trước mặt Dung phi để tạ ơn.
Tần Chiêu đã không còn ở đó, Dung phi đang nghịch chuỗi hạt, trên mặt có vẻ không vui.
Khi đi ngang qua, nghe các cung nhân thì thầm bàn tán, Bệ hạ vừa mới đi không lâu sau khi ta bị lôi ra ngoài, nói là còn việc triều chính chưa xử lý, Dung phi vì thế mà có chút không vui.
Ta khàn giọng nhận tội.
Dung phi phất tay, như không muốn đếm xỉa đến ta nữa.
Ta hít sâu một hơi, vừa định xoay người thì ánh mắt vô tình của Dung phi nhìn sang, gần như ngay lập tức, nàng ta trợn tròn mắt đứng bật dậy:
"Đứng lại!"
05
Khi trở về Cục Hoán Y, trời đã tối muộn.
Đông Cúc xót xa đến mức rơi nước mắt:
"Đều tại ta không tốt, làm liên lụy đến muội."
Ta muốn an ủi nàng, nhưng đến cả sức giơ tay lên cũng không còn.
Sau lưng đ/au rát, chân tay bủn rủn, ta không thể chịu đựng thêm được nữa, mắt tối sầm lại rồi ngất đi.
Khi tỉnh lại đã là đêm khuya.
Vừa mở mắt đã thấy gương mặt phóng đại của Tần Chiêu.
Chàng dường như chưa hề chợp mắt, gương mặt phờ phạc, trong mắt hằn đầy tia m/áu.
Thấy ta tỉnh lại, mắt chàng sáng lên, vội vàng nắm lấy tay ta:
"Sao rồi, còn đ/au không? Đã đỡ hơn chút nào chưa? Có muốn uống nước không?"
Một loạt câu hỏi dồn dập.
Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chàng.
Đến tận bây giờ chàng vẫn tưởng rằng, ta chẳng biết gì cả.
Tưởng rằng những gì chàng làm trong Vị Ương cung, ta đều không nghe thấy, không nhìn thấy.
"Nàng không biết ta nghe tin nàng bị ph/ạt trượng đã lo lắng đến thế nào đâu, h/ận không thể chịu thay nàng. Còn nữa, lúc bôi th/uốc cho nàng hôm qua nhìn thấy vết thương, A Lê, ta hối h/ận quá... h/ận bản thân không thể giúp được nàng."
Chàng vừa nói vừa rơi nước mắt, vùi mặt vào lòng bàn tay ta, thân hình run lên bần bật.
【Có phải ta nghe nhầm không, nam chủ vừa nói chàng ta hối h/ận? Nàng ta chọc gi/ận nữ chủ bảo bối nên bị đá/nh trượng chẳng phải là chuyện bình thường sao, có gì mà phải hối h/ận chứ? Lại còn chân tình đến thế.】
【Có lẽ là thấy vết thương của nữ phụ nên xót xa đấy thôi, ôi chao, đừng suy diễn nhiều, lâu như vậy rồi, dù là con chó cũng phải có chút tình cảm chứ.】
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook