Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Hay là thế này, cậu đi nói với anh trai tôi rằng người nhắn tin với anh ấy bấy lâu nay là cậu.”
Tôi: ?
“Như vậy... có được không?”
Cố Tuyền nhún vai, cười như không cười: “Thử xem sao, dù sao thì tình hình tệ đến mức này rồi cũng chẳng thể tệ hơn được nữa.”
Tôi thực sự không hiểu sao mình lại có thể kết bạn nhầm người.
“Nhưng tớ đúng là đã tìm người có ghi chú là ‘Mặt đ/á’ mà, tớ đâu biết cậu cũng lưu Úc Từ là cái tên đó.”
Cố Tuyền nhếch môi, vẻ mặt vô h/ồn.
“Tớ với anh ta cả đời chẳng liên lạc, sớm đã quên mất mình từng ghi chú anh ta là gì rồi.”
Được rồi...
Tôi hơi hối h/ận vì lúc đó đã không kiểm tra kỹ hơn.
Đột nhiên, điện thoại rung hai cái.
Úc Từ từ tài khoản chính nhắn tới: 【Hứa Xán, không phải em muốn mời tôi đi ăn sao, địa chỉ đâu.】
Cố Tuyền ở gần đó, sau khi nhìn thấy tin nhắn liền khẽ hừ một tiếng.
“Cậu định mời anh ta ăn gì?”
Tôi do dự: “... M-Mì cay?”
Cố Tuyền đảo mắt.
“Cầm 500 ngàn tệ đi ăn món gì đó ra h/ồn chút đi!”
“Ồ ồ.”
Giây tiếp theo.
Cố Tuyền lôi trong vali ra chiếc váy nhỏ bắt tôi thay vào.
Tôi bị cô ấy ấn ngồi xuống ghế, ép phải trang điểm.
Cô ấy lải nhải: “Úc Từ là kiểu người chuyên nhìn mặt bắt hình dong, cậu cứ thế mà đi, không sợ bị anh ta b/ắt n/ạt à?”
Tôi chớp chớp mắt.
“Ồ ồ.”
Trước khi ra cửa.
Cố Tuyền khoanh tay, cười như không cười nhìn tôi.
“Nhất định phải nói với Úc Từ rằng người nhắn tin với anh ấy bấy lâu nay là cậu, tớ giải thích rồi mà anh ấy không tin.”
“Tớ có thể quay về nhà hay không là nhờ vào cậu cả đấy.”
Tôi vẻ mặt nghiêm túc, trịnh trọng đáp “Vâng”.
Cố Tuyền bật cười khúc khích.
Cô ấy bắt chước giọng điệu nghiêm túc của tôi bổ sung một câu:
“Nếu cậu không đàm phán được với anh trai tớ, thì tớ đành phải ăn chực, uống chực và tiêu tiền trong quỹ nhỏ của cậu mãi thôi.”
Tôi: “...”
Tôi cứ thấy Cố Tuyền như đang đe dọa mình.
Nhưng cũng có vẻ không phải vậy...
15
Cố Tuyền bảo tôi mời Úc Từ đi ăn món gì đó tử tế.
Tôi xót tiền vô cùng, chọn một nhà hàng có trang trí khá ổn.
M/ua voucher giảm giá cho set steak đôi 399 tệ.
Trước khi bước vào, tôi hít sâu vài hơi.
Sau khi chuẩn bị tâm lý xong xuôi, tôi mới bước vào trong.
Úc Từ đã đợi sẵn ở chỗ ngồi.
Hôm nay anh ấy mặc khá trang trọng.
Không chắc là có phải từ công ty chạy thẳng đến đây không.
Tôi quét mắt nhìn bộ vest chỉnh tề của anh ấy từ trên xuống dưới.
Không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Thực ra, Úc Từ thực sự rất đẹp trai...
Nhận ra ánh mắt người đàn ông đang nhìn về phía mình.
Tôi nhếch môi cười, đưa mã voucher cho nhân viên phục vụ.
Cố gắng khiến giọng mình nghe không quá chột dạ.
“Anh Úc Từ, anh đợi lâu chưa ạ?”
“Vừa tới.”
Úc Từ đặt ly nước xuống, ánh mắt dừng lại trên người tôi một lúc.
Chậm rãi bổ sung một câu: “Chiếc váy rất đẹp.”
Lưng tôi căng cứng.
Đặt áo khoác và ô của anh ấy lên ghế bên cạnh.
Tôi cười gượng gạo coi như là câu trả lời.
Sau khi nhân viên rời đi.
Cả hai lại rơi vào im lặng.
Nhưng tôi vẫn nhớ mục đích chuyến đi này.
--Thay Cố Tuyền giải thích rõ tình hình, c/ầu x/in anh ấy giơ cao đá/nh khẽ để tiểu thư được về nhà.
Nghĩ đến đây, tôi hắng giọng.
“Anh Úc Từ, Cố Tuyền nói với anh rồi chứ? Người nhắn tin với anh thời gian đó, thực ra là em.”
Úc Từ hơi nhướng mày.
Như thể không ngờ tôi lại đi thẳng vào vấn đề như vậy.
Anh ấy cong môi, vẻ lạnh lùng nhạt đi không ít.
“Ừm, nói rồi.”
Tôi căng thẳng nhìn chằm chằm vào anh ấy.
Chờ đợi câu tiếp theo của anh ấy.
Nhưng Úc Từ chỉ lặng lẽ nhìn tôi, không nói một lời.
Rồi sao nữa?
Nói xong rồi thì sao?
Anh nghĩ thế nào? Thái độ gì đây?
Trái tim vừa mới thả lỏng giờ lại treo ngược lên.
Thấy bầu không khí sắp đóng băng.
Tôi đành phải đá/nh bạo nói ra những lời đã tập luyện.
“Trước khi đi nước ngoài, cậu ấy nhờ em nhắn tin giúp, em kết bạn nhầm người, cứ tưởng là kết bạn với đối tượng yêu qua mạng của cậu ấy, ai ngờ lại thành anh. Từ đầu đến cuối đều là em nhắn tin với anh, Cố Tuyền không hề hay biết. Sau khi cậu ấy về nước biết chuyện cũng hoảng lắm, cậu ấy không cố ý lừa anh đâu.”
Biểu cảm của Úc Từ không thay đổi nhiều.
Thậm chí còn thong dong uống một ngụm nước chanh.
Uống uống uống!
Cho tôi cái phản ứng đi chứ.
Úc Từ đặt ly xuống.
Từ từ dựa lưng vào ghế, ánh mắt bình thản nhìn tôi.
Qua vài giây, anh ấy mới lên tiếng: “Hứa Xán, em có phải thấy tôi dễ lừa lắm không?”
16
Suỵt...
Anh ấy chẳng phải đã uống nước rồi sao?
Sao giọng nói vẫn nghe khàn khàn thế kia.
Tôi sững người một chút, vội nói: “Xin lỗi anh Úc Từ, em thực sự không hề có ý mạo phạm anh, chuyện này đúng là em sai.”
Nhớ lại hơn một tháng qua cứ “hôn hôn ôm ôm” với Úc Từ.
Tôi chỉ muốn reset lại cuộc đời.
Úc Từ là ai chứ.
Tuổi trẻ tài cao, lạnh lùng tự chủ, gia thế khủng.
Đích thị là một viên kim cương đ/ộc thân.
Nếu không phải vì Cố Tuyền, chắc cả đời này tôi chẳng bao giờ có cơ hội giao thiệp với người như anh ấy.
Giờ thì hay rồi, đâu chỉ là giao thiệp.
Cái này khác gì đi vệ sinh trên đầu người ta đâu.
Tôi hít sâu một hơi, chắp tay, nhìn anh ấy chân thành.
Cố gắng tìm cách c/ứu vãn.
“Anh Úc Từ, em thừa nhận chuyện này là em sai, nhưng anh nghĩ xem, em cũng đâu có á/c ý đúng không? Em chỉ là... là nhận tiền làm việc thôi mà! Hơn nữa em còn cung cấp giá trị cảm xúc cho anh nữa! Những thứ đó đều là tình cảm chân thật của em đấy...”
Tôi nói đến mức chính mình cũng không thể bịa thêm được nữa.
Liều một phen, dứt khoát buông xuôi.
“Cho nên anh có thể đừng truy c/ứu Cố Tuyền nữa không? Cậu ấy cũng không biết chuyện, là em tự kết bạn nhầm người...”
Úc Từ không trả lời ngay.
Anh ấy ngập ngừng, trầm ngâm nói: “Cái nào?”
Tôi bị hỏi đến ngẩn người.
Úc Từ giải thích: “Cái nào là tình cảm chân thật?”
Tôi: “...”
Chỉ là khách sáo một chút thôi mà.
Sao lại nghiêm túc truy hỏi thế.
Tôi lập tức có cảm giác như đang bị một nhà tuyển dụng chuyên nghiệp tra hỏi.
“Ờ... thì... những lúc... gọi anh là anh yêu ấy ạ?”
Úc Từ nghe xong, khóe miệng dường như khẽ cử động.
“Ừm, còn gì nữa?”
Tôi xoắn ngón tay vào khăn trải bàn, vắt óc suy nghĩ tiếp: “Còn... lúc anh gửi ảnh cơ bụng em thực sự gi/ật mình, cái đó... cũng coi là tình cảm chân thật chứ nhỉ? Thật lòng cảm thấy vóc dáng anh khá ổn...”
Úc Từ dường như khẽ cười một tiếng.
Tôi ngẩng đầu lên.
Nhưng lại rơi vào ánh mắt sâu thẳm ấy.
Đầu tai đột nhiên như bị bỏng, tôi vội vàng cúi đầu xuống.
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook