Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ta ở đây, ta luôn ở đây."
06
Khi về phủ, hốc mắt ta đỏ hoe.
Tỷ tỷ xót xa nhìn ta.
"Có phải Bát điện hạ đã nói lời gì không?"
Ta lắc đầu.
Giọng nói vẫn còn chút nghẹn ngào.
"Không có, Bát điện hạ rất tốt, là nước trong thác bay vào mắt muội thôi."
"Vậy lát nữa dùng trứng gà lăn mắt đi."
Tỷ tỷ ôm ta vào lòng.
Sống mũi ta cay cay, nước mắt suýt nữa lại rơi xuống.
"Tỷ tỷ, sao tỷ lại tốt với muội như vậy."
Tỷ tỷ cười, điểm nhẹ lên trán ta.
"Ta là tỷ tỷ, tốt với muội chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?"
Trở về phủ, mẫu thân cầm trứng gà xót xa lăn trên mắt ta.
Quả trứng ấm nóng làm dịu đi cảm giác đ/au nhức nơi đôi mắt.
"Lần sau đến dưới thác nước đó, đừng lại gần như thế nữa, thuở nhỏ con cũng thích chơi ở đó, nước vào mắt làm con khó chịu mất mấy ngày liền."
Mẫu thân lải nhải không thôi, ta chỉ cảm thấy chẳng có chút ấn tượng nào.
"Mẫu thân, sao con chẳng nhớ gì cả vậy."
Mẫu thân dịu dàng điểm nhẹ lên trán ta, "Hôm nay chẳng phải là đã đến ngọn núi nhỏ ngoài thành đó sao?"
"Ta bảo sao cảnh tượng hôm nay quen thuộc đến thế, hóa ra thuở nhỏ đã từng diễn ra một lần rồi."
Tỷ tỷ từ ngoài cửa bước vào, nha hoàn phía sau bưng theo một bó hoa dành dành.
Ta hé mắt nhìn.
Nhìn bó hoa dành dành ấy mà thấy lạ lẫm.
"Giờ đâu phải mùa hoa dành dành nở, tỷ tỷ lấy ở đâu ra vậy?"
Tỷ tỷ xua tay.
"Ta nào có bản lĩnh đó, nghe nói Bát điện hạ thời gian trước có dựng một cái nhà ấm, hoa này chính là do người của Bát điện hạ mang tới."
Ta đón lấy bó hoa từ tay nha hoàn.
Hương thơm thoang thoảng của hoa dành dành xộc vào mũi, khiến khóe môi ta không kìm được mà cong lên.
"Mẫu thân, người vừa nói là chuyện hồi con mấy tuổi vậy, sao con chẳng nhớ chút nào."
Tỷ tỷ cũng cầm trứng gà đứng bên phía còn lại của mẫu thân.
"Chắc là khoảng tám, chín tuổi gì đó? Ta nhớ ngày đó con khóc dữ dội lắm, về nhà còn phát sốt cao."
Trong đầu ta dần dần hiện ra một vài hình ảnh.
Nhân vật bên trong dần dần trùng khớp với khuôn mặt của Tiêu Thịnh Cảnh.
Vậy ra, chúng ta đã gặp nhau từ mấy năm trước rồi sao?
"Phu nhân, Lục hoàng tử sai người mang đến một bó hoa dành dành và một bó hoa nhài."
Lời của người gác cổng làm lòng ta khựng lại.
Khóe môi vốn đang mỉm cười cũng chùng xuống.
Vậy ra, Tiêu Dĩ Trì vẫn luôn biết, thứ ta thích là hoa dành dành.
Trời dần tối, sau khi dùng bữa tại chính viện, ta và tỷ tỷ chia tay nhau ở cửa viện.
Khi đẩy cửa phòng ra, một bóng đen rơi xuống.
Nha hoàn định lên tiếng, liền bị điểm huyệt.
Khuôn mặt Tiêu Dĩ Trì lộ ra.
"Là bản điện hạ."
Ta lắc đầu với nha hoàn.
Trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta.
"Điện hạ đến đây vì chuyện gì?"
"Tống Nguyệt Oánh, lạt mềm buộc ch/ặt cũng phải có chừng mực thôi, ngày mai nàng hãy nói với mẫu hậu là hôm đó nàng lỡ tay chọn nhầm người, bản điện hạ vẫn có thể miễn cưỡng cưới nàng."
Ta nhíu mày nhìn chàng.
"Lục điện hạ, ý chỉ của Hoàng hậu nương nương sao có thể tùy tiện thay đổi?"
"Sao lại không thể, nàng có thể thay đổi, thì ý chỉ của mẫu hậu chắc chắn cũng có thể sửa."
Chàng đang nói đến kiếp trước, khi Tam điện hạ xin phong thế tử cho đích trưởng tử của chàng và tỷ tỷ.
Đứa cháu ngoại đó trông rất giống tỷ tỷ.
Tiêu Dĩ Trì cũng khá yêu quý nó.
Thường xuyên để Tam điện hạ đưa nó vào cung đích thân dạy bảo.
Thậm chí ngày phong thế tử, Tiêu Dĩ Trì còn lấy danh nghĩa của ta mà thay đổi quy cách của thế tử thành quy cách của hoàng tử.
Đích trưởng tử An nhi của chúng ta, trông giống Tiêu Dĩ Trì đến tám phần.
Tiêu Dĩ Trì chỉ bế nó vài lần vào mấy tháng đầu mới sinh khi vẫn còn cần đến phụ thân ta.
Sau khi đăng cơ, hai cha con họ hiếm khi gặp mặt.
"Điện hạ nói đùa rồi, người ta chọn chính là Bát điện hạ."
07
Tiêu Dĩ Trì cười lạnh một tiếng.
"Kiếp trước sao nàng không chọn Bát đệ? Lại cứ cố tình tranh chọn trước tỷ tỷ nàng, chẳng phải là muốn chọn bản điện hạ sao?"
Tiêu Dĩ Trì hơi cúi người, ánh mắt nhìn thẳng vào ta.
"Nếu không có ta, làm sao nàng ngồi lên được ngôi vị Hoàng hậu, nàng nỡ sao?"
Ta lùi lại một bước, trên mặt không chút phản ứng.
Trong lòng chỉ cảm thấy phiền chán.
Chàng vốn dĩ tự phụ, nếu không thì kiếp trước ngôi vị Thái tử đã chẳng thể ba lần bị phế ba lần được lập.
Nếu không có ta và phụ huynh phía sau xử lý mọi chuyện.
Chàng vốn dĩ không thể ngồi lên vị trí đó.
"Điện hạ muốn nói gì thì nói vậy, còn việc gì nữa không?"
Tiêu Dĩ Trì cười khẩy, "Bản điện hạ chỉ cho nàng cơ hội này lần cuối, sáng mai, bản điện hạ phải nghe được tin nàng vào cung."
Nói xong, xoay người nhảy lên đầu tường rồi biến mất.
Ta không để tâm đến lời chàng.
Sáng hôm sau, phủ Bát hoàng tử truyền tin, bảo ta và tỷ tỷ cùng vào cung.
Để may gấp hỉ phục cho chúng ta.
Trước cổng cung, Tam hoàng tử và Tiêu Thịnh Cảnh đang đứng thẳng tắp.
Tỷ tỷ khẽ cười, dùng khăn che miệng mũi.
"A Oánh, muội nhìn xem hai người họ có giống hai cây cải thảo không?"
Ta nhìn sang, Tiêu Thịnh Cảnh mặc một bộ võ phục màu trắng ánh trăng.
Tam hoàng tử mặc bộ y phục màu xanh nhạt mà tỷ tỷ thích.
Nhìn từ xa, quả thực trông như cải thảo vậy.
Ta nén cười nhìn Tiêu Thịnh Cảnh.
Khi đến gần mới phát hiện vành tai chàng lại đỏ thêm chút nữa.
Tỷ tỷ và Tam hoàng tử đi phía trước.
Ta và Tiêu Thịnh Cảnh tụt lại sau vài bước.
"Bát hoàng tử sao vành tai lại đỏ thế? Có cần thêm y phục không?"
Ta khẽ nói, cố tình trêu chọc chàng.
Liếc thấy vành tai chàng càng đỏ hơn.
Kéo theo cả dái tai cũng đỏ ửng.
"Không cần, chắc là do trời nóng."
Đôi mày ta cong lại càng thêm rõ.
Khi đến gần cung Ngô Thê của Hoàng hậu, từ xa đã thấy một người đi từ con đường đối diện lại gần.
Tiêu Dĩ Trì nửa cười nửa không nhìn qua.
"Trùng hợp thật, Tam ca và Bát đệ đều đưa vị hôn thê đến thỉnh an mẫu hậu sao?"
Ba chữ "vị hôn thê" được chàng nhấn mạnh đặc biệt.
Tiêu Thịnh Cảnh đứng trước mặt ta, chắn đi tầm mắt của Tiêu Dĩ Trì.
"Lục ca đã đến rồi, vậy cùng vào thỉnh an mẫu hậu đi."
Tiêu Dĩ Trì hừ lạnh một tiếng.
Ánh mắt nhìn ta đầy ẩn ý.
Ta không ngẩng đầu, theo sau đi thỉnh an Hoàng hậu.
Hoàng hậu nhìn ta và tỷ tỷ, mỉm cười.
"Ánh mắt của bản cung năm xưa không sai, hai đôi các con quả thực là trời sinh một cặp."
Ánh mắt Hoàng hậu lại nhìn sang Tiêu Dĩ Trì.
"Giờ Tam ca và Bát đệ của con đều đã có vị hôn thê, con có cô nương nào ưng ý không? Mẫu hậu cũng có thể ban hôn cho con."
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook