Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chàng vẫn kiên trì như cũ, cứ ba ngày lại mang đến cho ta một bó hoa nhài.
Ban đầu, ta còn đùa với chàng:
"Ta không thích hương hoa nhài, ta thích hoa dành dành, lần sau đừng nhớ nhầm nữa, kẻo ta gi/ận đấy."
Tiêu Dĩ Trì luôn khẽ búng lên chóp mũi ta.
Cười nói:
"Được, lần sau ta nhất định sẽ nhớ."
Chỉ là lần sau, vẫn mãi là một bó hoa nhài tươi mới nhất.
Từ một lần, hai lần cho đến vô số lần sau đó, ta dần dần từ việc nôn nửa ngày chuyển sang nôn vài khắc, cuối cùng đến mức muốn nôn cũng không còn gì để nôn.
Ta vậy mà cũng dần quen với mùi hương ấy.
Tiêu Dĩ Trì tình cờ phát hiện ra chuyện này, cười nói:
"Trẫm chỉ nhớ nàng thích hoa nhài, nàng thích, trẫm sau này ngày nào cũng mang loại tươi nhất đến cho nàng."
Cho đến trước khi Tiêu Dĩ Trì lâm chung, hương hoa nhài trong Phượng Nghi cung vẫn mãi không tan.
Ánh mắt tỷ tỷ lướt qua Tiêu Dĩ Trì.
Nhìn về phía Tam hoàng tử đang đợi nàng ở cách đó không xa.
Khóe môi vô thức nở nụ cười.
"Bức họa của điện hạ ngụ ý thật tốt."
Tiêu Dĩ Trì ngẩn ngơ tại chỗ, như thể một niềm vui bất ngờ khổng lồ từ trên trời rơi xuống.
Tỷ tỷ nắm tay ta bước về phía Tam hoàng tử.
Tiêu Dĩ Trì theo bản năng nắm lấy tay ta.
"Lời tỷ tỷ nàng nói, có phải là thật không?"
Ta nghiêm túc gật đầu.
"Là thật, ta và tỷ tỷ đều thấy bức họa của điện hạ, ngụ ý cực kỳ tốt."
Tốt đến mức kiếp trước ta như con th/iêu thân lao đầu vào lửa.
Chỉ mong cầu một mối tình vợ chồng ân ái, hôn nhân mỹ mãn.
"Điện hạ còn việc gì không? Người nhà đang đợi chúng ta về."
Tiêu Dĩ Trì hoàn h/ồn, nhìn thấy bàn tay đang túm lấy tay áo ta.
Chàng gi/ật mạnh tay ra, nhìn về phía tỷ tỷ muốn giải thích.
Tỷ tỷ chăm chú nhìn vạt áo bị chàng vò cho nhăn nhúm.
Mím ch/ặt môi không nói thêm lời nào.
Nắm tay ta theo Tam hoàng tử rời khỏi cung.
Lên xe ngựa, ánh mắt tỷ tỷ lại rơi vào vạt áo nhăn nhúm của ta.
"May mà không chọn Lục hoàng tử, hắn ta không hề chín chắn, sau này chắc chắn không thể làm một bậc minh quân."
Ta không đáp lời.
Tỷ tỷ cũng không thể ngờ.
Lời nói vô tình của nàng, kiếp trước lại trở thành lời tiên tri ứng nghiệm.
03
Trở về phủ.
Cha mẹ và huynh trưởng đều đợi đến sốt ruột.
Kiếp trước, ý chỉ ban hôn được đưa tới Quốc Công phủ cùng lúc.
Ta và tỷ tỷ kể lại tỉ mỉ chuyện xảy ra trong cung.
Phụ thân và đại ca nhắc đến Tiêu Dĩ Trì.
Đều lắc đầu ngán ngẩm.
"Lục hoàng tử không giống Tam hoàng tử đạm bạc danh lợi, cũng không quá nhiều dã tâm như Bát hoàng tử."
"Nhu nhược, quá coi trọng tình cảm, không hợp với vị trí kia."
Kiếp trước, ta cũng từng nghe những lời này.
Chỉ cảm thấy phụ thân và các huynh trưởng có thành kiến với Tiêu Dĩ Trì.
Hoàng tử sau khi thành hôn mới có thể thực sự vào triều làm việc.
Tam hoàng tử vốn không màng chính sự.
Hoàng thượng ban cho chàng một chức vụ nhàn tản.
Tiêu Dĩ Trì trong lòng có hoài bão, ngày sau chắc chắn sẽ làm Thái tử.
Chỉ là năng lực không theo kịp dã tâm.
Khiến chàng hết lần này đến lần khác phạm sai lầm.
Ngôi vị Thái tử ba lần bị phế, ba lần được lập, chàng đã nổi gi/ận trong sân viện của ta ba lần.
Lần thứ ba, chàng buông lời cay nghiệt:
"Thái tử chắc chắn sẽ được chọn giữa ta và Tam huynh, hãy nói với Tống đại nhân, nếu không dốc toàn lực phò tá ta, vậy thì cá ch*t lưới rá/ch!"
Ta khóc lóc trở về nhà.
Phụ thân và huynh trưởng nhìn dáng vẻ của ta, thở dài thườn thượt.
Đúng lúc bệ hạ nhiễm phong hàn, b/ệnh nặng không dậy nổi.
Tiêu Dĩ Trì thuận lợi đăng cơ.
Sau khi đăng cơ, Tiêu Dĩ Trì vì nể mặt phủ Trấn Quốc Công.
Đối với ta càng thêm tốt, gấm vóc lụa là, vàng bạc châu báu tiến cống đều đưa hết vào Phượng Nghi cung.
Chỉ là cùng một món đồ, chàng luôn gửi đến hai phần.
Ta cười hỏi chàng: "Có phải sợ ta dùng hỏng, nên để dành một phần dự phòng không?"
Tiêu Dĩ Trì cẩn thận cắm hoa nhài vào bình, không hề ngẩng đầu.
"Nàng muốn thì có thể ban cho người khác, tỷ tỷ nàng vốn đối xử tốt với nàng, chi bằng ban phần kia cho tỷ ấy đi."
Ta tưởng chàng quan tâm đến tình cảm giữa ta và tỷ tỷ.
Định mở lời nói tỷ tỷ không thích vàng bạc, chỉ yêu châu báu phỉ thúy.
Tiêu Dĩ Trì đã thuần thục sai người lấy hộp châu báu, lấy danh nghĩa của ta gửi đến phủ Tam hoàng tử.
Đăng cơ một năm, triều thần thúc giục tuyển tú.
Chàng không hề lay chuyển.
Cho đến khi ta sinh hạ đích trưởng tử mới hạ lệnh chuẩn bị việc tuyển tú.
Cho ta đầy đủ thể diện.
Chỉ một đời này, đế hậu hòa hợp, cũng coi như là một giai thoại đẹp.
Cho đến trước khi Tiêu Dĩ Trì lâm chung.
Triệu tỷ tỷ vào cung.
"Nguyệt Hoa, nếu năm đó nàng chọn trẫm, liệu cuộc đời trẫm có được hạnh phúc an yên như Tam huynh hay không?"
Ta mới hay, trong lòng chàng vẫn luôn nhớ về tỷ tỷ, oán trách ta đã mang đến cho chàng cuộc đời đầy gian truân này.
Lần này, gian truân sẽ không còn nữa.
Chàng chỉ cần làm một vị quận vương nhàn tản là được.
Thứ đến trước cả ý chỉ ban hôn, chính là tin Tam hoàng tử hẹn tỷ tỷ đi dạo xuân.
Tỷ tỷ gọi ta vào sân.
Đứng trước gương hỏi ta bộ y phục nào hợp.
"Tỷ tỷ, tỷ và Tam hoàng tử lưỡng tình tương duyệt, trong mắt chàng, tỷ mặc gì cũng đẹp."
Tỷ tỷ đỏ mặt.
Nhào tới đùa giỡn với ta.
Đến ngày hẹn dạo xuân, trước khi xuất môn, ý chỉ trong cung đã tới.
Hôn sự của tỷ tỷ và Tam hoàng tử định vào tháng chín, hôn sự của ta và Bát hoàng tử định vào tháng mười hai.
Tạ ơn xong, ta và tỷ tỷ lên xe ngựa xuất phát.
Đến nơi, ba bóng người ở cách đó không xa cùng nhìn lại.
Ngoài Tam hoàng tử và Bát hoàng tử, còn có một Tiêu Dĩ Trì.
Ta và tỷ tỷ nhìn nhau, không hiểu sao Tiêu Dĩ Trì lại đợi ở đây.
"Sao đến chậm thế, có chuyện gì xảy ra sao?"
04
Không gian xung quanh lặng ngắt một thoáng, tiếng chim kêu vang lên vài hồi.
Tam hoàng tử đứng trước xe ngựa, vươn tay muốn đỡ tỷ tỷ xuống xe.
Tiêu Dĩ Trì cũng cười tươi rói vươn tay ra.
"Tam ca, để đệ đi."
Tam hoàng tử nhìn chàng với vẻ mặt kỳ lạ.
"Ta đỡ vị hôn thê của mình, không làm phiền Lục đệ bận tâm."
Tay tỷ tỷ đặt lên cánh tay Tam hoàng tử xuống xe ngựa.
Sắc mặt Tiêu Dĩ Trì cứng đờ.
Sau đó lại khôi phục vẻ tự nhiên, cười tươi nhìn tỷ tỷ.
"Tam ca, ý chỉ ban hôn của mẫu hậu còn chưa xuống, huynh sao lại chắc chắn đại tiểu thư đã chọn huynh?"
Tam hoàng tử và tỷ tỷ không muốn dây dưa với chàng.
Bước về phía dưới gốc đào cách đó không xa.
Đến lượt ta, Tiêu Dĩ Trì sắc mặt lạnh nhạt, đáy mắt mang theo một tia phiền chán.
Tiêu Thịnh Cảnh chủ động tiến lên.
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook