Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- A Dao
- Chương 6
Thấy ta không uống trà, Tĩnh An công chúa mỉm cười.
"Tống nhị tiểu thư là không hài lòng với chén trà này, hay là không hài lòng với người dâng trà?"
Tống Ngọc Uyển sững sờ ngẩng đầu nhìn ta, đồng tử co rút, toàn thân bắt đầu r/un r/ẩy.
Một thoáng sơ sẩy, nàng ta hất trọn cả ấm nước lên váy áo ta.
Nàng ta càng h/oảng s/ợ hơn, lùi lại phía sau mấy bước.
Tĩnh An công chúa lạnh lùng ra lệnh.
"Người đâu, lôi xuống, dạy lại cho nó quy củ!"
Tống Ngọc Uyển lúc này mới hoàn h/ồn.
"Không, không, tha cho ta đi!"
"Ngọc D/ao, c/ứu ta, muội c/ứu ta với!"
Nàng ta muốn níu lấy ta, hai mụ m/a m/a bước vào, một người bịt miệng, một người túm lấy tóc nàng ta, lôi ra ngoài.
Cách một khoảng xa, vẫn có thể nghe thấy tiếng nàng ta giãy giụa.
"Hạ nhân không hiểu chuyện, nhị tiểu thư hãy rộng lòng tha thứ."
"Người đâu, theo nhị tiểu thư xuống thay y phục."
Tĩnh An công chúa cười tủm tỉm nhìn ta.
Ta hiểu rõ ả quá mà.
Kiếp trước bị ả hànhz hạz đến mức sợ hãi, khiến ta theo bản năng bắt đầu đoán già đoán non nụ cười của ả.
Quả nhiên, vừa được hạ nhân dẫn vào phòng, ta liền phát hiện bên trong có người.
Khi nhìn thấy Chu M/ộ Hằng, ta không hề ngạc nhiên.
"Ngọc D/ao, ta không cố ý đối xử với nàng như vậy, tất cả là tại Tống Ngọc Uyển, là nàng ta đã dẫn dắt sai ta!"
"Nàng ta nói nàng cũng giống như mẫu thân nàng, đều thích quyến rũ phu quân của người khác."
"Nàng biết đấy, ta gh/ét mẫu thân ta, cho nên ta mới..."
Chu M/ộ Hằng những ngày này tiều tụy đi nhiều, vừa thấy ta liền không kịp chờ đợi mà giải thích.
Nghe lời hắn, ta cuối cùng cũng nhớ lại chuyện của nhà họ Chu.
Gia chủ nhà họ Chu năm xưa sủng thiếp diệt thê, làm ầm ĩ rất khó coi, Chu phu nhân tr/eo c/ổ t/ự v*n trong phủ, khoảng thời gian đó, hầu như ai trong kinh thành cũng bàn tán.
Cho đến rất lâu sau, khi người thiếp đó và con của bà ta đứng vững gót chân, thiếp thất cũng trở thành bình thê, Chu M/ộ Hằng lập được công trạng, chuyện cũ dần dần bị người ta quên lãng.
Cho nên, Chu M/ộ Hằng sau khi biết chuyện của nương ta, mới buông lời á/c ý với ta.
Thế nhưng--
"Không, ngươi chỉ lấy cớ mà thôi."
Ta nhìn chằm chằm vào mắt Chu M/ộ Hằng.
"Ngươi luôn cao cao tại thượng, nên ngươi cảm thấy chỉ có đích nữ như Tống Ngọc Uyển mới xứng với ngươi; ngươi cuồ/ng vọng tự phụ, nên mới dám tư tình với Tống Ngọc Uyển đang là hoàng tử phi. Ngươi dùng hai chữ 'chân ái' để che đậy sự hèn nhát của mình, cho đến tận cuối cùng, khi gỡ bỏ được Tĩnh An công chúa đang đ/è trên đầu, ngươi mới dám bộc lộ ra."
"Còn ta, một đứa thứ nữ nhỏ bé, một đứa con do thiếp thất sinh ra, lại dám coi thường ngươi, ngươi cảm thấy, ta dựa vào đâu mà dám làm vậy."
"Cho nên, ngươi muốn ta càng ngày càng thấp hèn, muốn đ/ập nát xươ/ng sống, h/ủy ho/ại lòng tự tôn của ta, để ta rơi vào vũng bùn, rồi chỉ có thể dựa dẫm vào ngươi."
"Nhưng ngươi đã lầm, ta vĩnh viễn sẽ không cúi đầu trước ngươi, vì ngươi, thật sự rất gh/ê t/ởm."
Chu M/ộ Hằng ngẩn người tại chỗ, tái nhợt muốn giải thích.
Ta nói tiếp.
"Thật ra, ngươi sớm đã biết ta sẽ tới, cho nên dù biết là Tĩnh An công chúa cố tình, ngươi vẫn tới."
"Muốn chứng minh điều gì đây? Rằng ta vẫn còn tình cũ với ngươi sao? Làm sao có thể."
"Sao lại không thể!"
Chu M/ộ Hằng gào lên.
"Nếu nàng không yêu ta, sao lại sinh con cho ta, sao lại biết khóc thương tâm đến thế khi đứa trẻ ch*t lưu?!"
Ta không nhịn được bật cười.
"Chu M/ộ Hằng, ngươi lấy mặt mũi nào mà nhắc đến đứa trẻ với ta!"
09
Chu M/ộ Hằng hiển nhiên đã nhớ ra, trong nháy mắt sắc mặt tái nhợt, môi r/un r/ẩy.
Ta cười khẩy.
Ngày trước ta cũng từng nghĩ, mình có thể chung sống hòa thuận với hắn.
Dẫu sao khi ta mang th/ai lần đầu, hắn thật sự đối xử với ta rất tốt.
Tốt đến mức ta từng tin rằng hắn rất muốn làm một người cha tốt.
Hắn bắt đầu đưa ta đi dạo, trò chuyện cùng ta, bắt đầu bàn bạc với ta về chuyện ăn mặc đi lại của đứa trẻ.
Thậm chí, đứa trẻ chưa đầy ba tháng tuổi, hắn đã chuẩn bị sẵn y phục trang sức, ngựa gỗ, trống lắc.
Mỗi lần thấy hắn về nhà là tới thăm ta đầu tiên, lần đầu tiên hắn che chắn cho ta trước sự làm khó của Tĩnh An công chúa, ta đều thật sự tin rằng, cuộc sống sẽ cứ thế mà trôi qua.
Thế nhưng ta đã đá/nh giá quá cao hắn.
Chỉ là vào cung một chuyến, trở về, hắn đã nảy sinh ý định khiến ta sảy th/ai.
Mà lý do, chẳng qua là để gặp lại Tống Ngọc Uyển một lần nữa.
Cứ thế, ta mất đi đứa con đầu lòng.
Rồi đến đứa thứ hai, thứ ba...
Cho đến đứa thứ tư, Tống Ngọc Uyển nói, cùng một lý do dùng nhiều lần sẽ khiến người ta nghi ngờ, vì thế, ta thành công mang th/ai đủ mười tháng.
Nhưng Tống Ngọc Uyển không muốn nhìn thấy đứa con giữa Chu M/ộ Hằng và ta, nàng ta nói đó là sự phản bội đối với nàng ta, cho nên ta khó sinh, sinh ra một th/ai ch*t lưu.
Ký ức kiếp trước lại ùa về, ta từng nghĩ, dưới sự chăm sóc của Giang Trừng Diệp, ta thật sự có thể quên đi.
Nhưng giờ mới nhận ra, làm sao có thể quên, đó đều là con đường ta đã bước qua!
Nhân lúc Chu M/ộ Hằng còn đang ngẩn người, ta rút trâm cài trên đầu, đ/âm mạnh vào cổ hắn.
M/áu tươi trào ra, Chu M/ộ Hằng ôm cổ, đ/au đớn nhìn ta.
Ta không thèm nhìn hắn thêm một cái, xoay người bỏ đi.
"Đứng lại!"
Tĩnh An công chúa xem chừng đã đợi sẵn bên ngoài.
"Nghe nói phò mã gia vẫn lưu luyến không quên nhị tiểu thư, nay xem ra, quả đúng là như vậy."
"Nam nữ cô đ/ộc, chung một phòng, nhị tiểu thư chẳng lẽ cũng muốn đi theo vết xe đổ của đại tiểu thư nhà họ Tống?"
Ta nhìn ả, đột nhiên cười.
"Đây chẳng phải là điều công chúa điện hạ muốn thấy sao? Cố tình để ta tới, cố tình để ta và Chu M/ộ Hằng ở chung một phòng."
Tĩnh An công chúa sắc mặt khó coi vô cùng.
"Nói thật với người, hắn ta, ta không thèm!"
"Nếu công chúa điện hạ thực lòng yêu thích, vậy thì mau vào xem thử đi, nếu muộn, e là người không xong rồi."
Nghe lời này, sắc mặt Tĩnh An công chúa biến đổi, không còn tâm trí đâu mà quản ta nữa, vội vàng dẫn người xông vào trong.
Ta nhân cơ hội này bước nhanh rời đi.
9
Vừa ra khỏi hậu viện, liền đ/âm sầm vào một người.
Tống Ngọc Uyển những ngày này chịu đủ giày vò, không chút phòng bị đ/âm sầm vào ta, ngã nhào xuống đất.
Nàng ta định bò dậy bỏ chạy, nhưng khi nhìn rõ là ta, liền lập tức quỳ xuống trước mặt ta.
"Ta sai rồi, Ngọc D/ao, muội c/ứu ta với, ta sẽ ch*t mất, muội c/ứu ta đi!"
Nàng ta tạ lỗi với ta, nói rằng những năm qua đã có lỗi với ta.
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook