Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Nghĩ rằng lâu rồi chưa cùng công chúa đá/nh cờ, nên ta về sớm một chút.”
Ta từ chối hắn: “Đêm nay ta phải tham dự thi yến.”
Hắn nói: “Thần xin đi cùng công chúa.”
“Không cần đâu.”
Ta gạt tay hắn đang khoác áo choàng cho mình ra, cất bức họa vào tủ rồi rời khỏi thư phòng.
Bàn tay treo lơ lửng giữa không trung của hắn cứng đờ.
Một lúc lâu sau.
Hắn mới nhớ ra cần phải xem bức họa kia.
R/un r/ẩy mở ra, khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt người trong tranh, sắc mặt hắn trắng bệch.
Những dòng bình luận liên tục lướt qua:
【Xong rồi, phen này tiêu thật rồi! Muội bảo tìm bức họa của đệ đệ ngươi, chỉ có hai khả năng, một là đã thích hắn, hai là đã biết chân tướng ngươi mạo danh hắn!】
【Thảo nào hai ngày nay nàng lại lạnh nhạt với ngươi như vậy, dù thế nào thì nàng cũng đã giảm bớt hứng thú với ngươi rồi.】
【Đồ giả chung quy vẫn là đồ giả, dù có dựa vào gương mặt giống nam chính bảy phần để mạo danh người ta, thì sớm muộn gì cũng bị phát hiện.】
【Nói thật, ta càng đẩy thuyền nữ chính với nam chính hơn, công chúa b/ệnh nhược kiêu ngạo vs hiệp khách tự tại phóng khoáng, niên hạ (người nhỏ tuổi hơn) thật là ngon miệng mà!】
Ngón tay Giang Hành r/un r/ẩy.
Cuộn tranh rơi xuống đất cái "bộp".
“Tuyệt đối không được!”
Bình luận đảo mắt:
【Ngươi nổi gi/ận với chúng ta thì có ích gì? Trong cốt truyện gốc, ngươi chỉ là một võ tướng thô lỗ thầm yêu công chúa, được nàng liếc mắt một cái là đã sướng rơn, nay do sai sót mà trở thành phò mã, hầu hạ công chúa ba năm, nên biết đủ đi.】
【Ai bảo ngươi không có mệnh nam chính chứ?】
【Nhưng mà, văn nữ tần xưa nay là nữ chính thích ai thì người đó mới là nam chính. Chỉ cần công chúa không chán gh/ét ngươi, ngươi vẫn có thể tiếp tục ở bên nàng.】
【Nếu công chúa đã biết chân tướng và chán gh/ét ngươi rồi, thì ngươi chẳng còn lấy một cơ hội nào nữa đâu.】
Giang Hành như kẻ ch*t đuối vớ được cọc, ghì ch/ặt lấy mặt bàn.
“Công chúa sẽ không chán gh/ét ta…”
“Tuyệt đối sẽ không!”
Ta tham dự thi yến đến tận đêm muộn mới về.
Vẫn như cũ ngâm th/uốc tắm.
Giang Hành thức đến giờ này chưa ngủ, thuần thục hầu hạ ta, đầu ngón tay quấn lấy những sợi tóc của ta.
Ta giả vờ như không hay biết sự tán tỉnh hữu ý vô tình của hắn, gạt tay hắn ra: “Hơi ngứa.”
Tinh thần hắn căng cứng.
“Công chúa gần đây rất lạnh nhạt với thần, có phải là đã biết điều gì rồi không?”
Thần sắc ta bình thản.
“Ngươi có chuyện gì giấu ta sao?”
Hắn cắn ch/ặt môi dưới.
“Có, thần đã lừa dối công chúa…”
Ta c/ắt ngang lời hắn đúng lúc, nụ cười nhạt nhòa.
“Ý ngươi là chuyện ngươi lừa bản công chúa là bận việc công sao? Ta sớm đã biết rồi. Mệt thì cứ nghỉ, ta hiểu được.”
“Dù sao cũng đâu có ai giữ được sức lực mãi mãi.”
【Chà chà, công chúa không lẽ tưởng phản diện bị "yếu" rồi đấy chứ?】
【Hiểu lầm to rồi, phản diện ngày nào cũng muốn áp bức xiêm y của công chúa, căn bản không thể nào mệt được.】
Giang Hành ngẩn người, sau đó đỏ bừng mặt lắc đầu.
“Kh-không phải chuyện này…”
Nụ cười của ta thu lại: “Chẳng lẽ ngươi còn giấu bản công chúa điều gì?”
“Nghe nói công chúa đã tìm được bức họa của bào đệ, nó từ nhỏ không chịu sự ràng buộc, quanh năm không ở trong kinh, công chúa chắc hẳn chưa từng gặp nó…”
Trong lòng ta cười lạnh, nhưng ngoài mặt không biểu lộ gì.
“Ta chỉ mới biết đệ đệ ngươi trông giống ngươi, nên tò mò thôi.”
【Nghĩa là, muội bảo vẫn chưa biết người c/ứu nàng là Giang Huyền Chi, chỉ là nảy sinh tò mò với nam nhân trẻ tuổi thôi sao?】
【Nàng tưởng phản diện không được, nên mới cân nhắc đến người bào đệ giống hắn bảy phần.】
Giang Hành thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó sắc mặt lại trở nên khó coi.
Ngẩng đầu nhìn ta.
“Công chúa, thần không hề suy kiệt, có thể chứng minh cho người thấy… không cần nam nhân trẻ tuổi hơn hầu hạ người!”
Nói đoạn.
Hắn nắm lấy tay ta, ấn lên người mình.
04
Trong lúc hỗn lo/ạn.
Giang Hành cố gắng thuyết phục ta, thì thầm bên tai ta: “Công chúa, đừng giữ bức họa đó nữa, được không?”
Ta gật đầu.
Trời sáng, Giang Hành lại nhìn thấy bình luận:
【Công chúa bề ngoài đồng ý vứt đi, thực chất chỉ là đổi chỗ khác cất giấu thôi, là không còn cảm giác với phản diện nữa rồi sao?】
【Đàn ông qua 25 là 75, phò mã năm nay 27, đã già nua rồi, mặt bắt đầu xệ xuống rồi nhỉ?】
【Muội bảo đã nhìn thấy bức họa nam chính đang độ tuổi nhược quán (20 tuổi), sao có thể không động lòng? Chỉ là không có cơ hội gặp mặt mà thôi.】
Hắn lạnh lùng bảo phó tướng:
“Dùng chim bồ câu đưa thư, liên lạc với Giang Huyền Chi ngay.”
“Bảo nó đừng về kinh, thiếu bạc thì ghi trong thư, ta sẽ gửi qua.”
Phó tướng ngơ ngác.
“Nhưng thưa tướng quân, chẳng phải ngài nói muốn nhị thiếu gia mùa đông này về đoàn tụ sao?”
“Đoàn tụ cái gì, bớt gặp nhau một lần cũng chẳng mất miếng th!t nào!”
Gần đây ta cảm nhận rõ ràng.
Giang Hành trở nên kỳ lạ.
Không chỉ mặc những bộ y phục màu hồng nhạt chưa từng mặc bao giờ, dành nhiều thời gian bôi trát lên mặt.
Mà còn hay nghi thần nghi q/uỷ.
Mỗi lần ta ra ngoài hắn đều phải đi cùng, nếu bận việc công, thì sẽ cử người theo sát ta.
Nếu ta lỡ nói chuyện đôi câu với công tử trẻ tuổi nhà nào, hắn liền không chịu nổi, lặp đi lặp lại những lời kỳ quặc:
“Công tử nhà Tả Thượng Thư năm nay tròn mười tám, là độ tuổi đẹp để thành gia, công chúa thấy tiến cử cho tiểu thư nhà nào thì hợp nhỉ?”
“Trẻ tuổi cũng chưa chắc đã tốt, không biết thương người, lại còn lông bông… công chúa nói có phải không?”
Ta lộ ra ánh mắt không tán đồng.
“Trẻ tuổi bao giờ cũng tốt hơn già nua, nếu không sao ai ai cũng cầu mong sự bất lão?”
Hắn như món đồ sứ bị đ/ập vỡ.
Giọng nói cũng mang theo tiếng nức nở.
“Người nói trẻ tuổi tốt, người thích kẻ trẻ tuổi, ta biết ngay là vậy mà…”
Có lần ta gặp thế tử Sở Tuần ở tiệm sách, lấy hai quyển thoại bản cậu ấy giới thiệu.
Về phủ, Giang Hành đã chuẩn bị sẵn dải lụa trắng tr/eo c/ổ.
“Tên thế tử đó, suốt ngày ăn mặc lòe loẹt nhìn là biết kẻ không đứng đắn, sao công chúa có thể ở riêng một phòng với hắn? Hắn cố tình rình rập ở tiệm sách công chúa hay đến, rõ ràng tâm địa không thuần khiết!”
Ta gi/ật dải lụa ném sang một bên.
“Hắn là đường đệ của ta, ta chẳng lẽ lại chán gh/ét cậu ấy.”
“Còn ngươi, gần đây rất kỳ lạ.”
Giang Hành như bầu trời sụp đổ.
“Công chúa… là chán gh/ét thần rồi đúng không?”
“Thần gần đây có tăng cường rèn luyện thân thể, cũng mặc rất tươi mới, tại sao vẫn chán gh/ét…”
Ta gạt hắn ra, ngồi xuống đọc thoại bản.
“Lải nhải cái gì, không nghe hiểu.”
“Đừng chắn đường ta đọc sách.”
Hắn cắn môi dưới đến bật m/áu: “Thần cũng thích đọc thoại bản, có thể đọc cho công chúa nghe, cũng đỡ cho người mỏi mắt…”
Ta mặc nhiên đồng ý.
Hắn cầm lấy trang ta đang đọc.
“Thiếu niên mặc y phục mỏng manh, làn da trắng nõn ửng hồng như hoa đào, nét tươi trẻ ấy khiến lòng nàng gợn sóng…”
Mỗi một chữ hắn đọc.
Chương 6
Chương 22
Chương 5
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook