Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Cành Nam
- Chương 6
Ta vung thanh bảo ki/ếm ngự tứ, ch/ém thẳng về phía Thẩm Tiêu Nhiên – kẻ đang hằm hằm sát khí lao tới, muốn dùng uy nghiêm của người cha để đ/è bẹp ta. Bao nhiêu năm qua, ta coi ông ta là chỗ dựa duy nhất. Thế nhưng ông ta lại lừa dối, h/ãm h/ại, h/ủy ho/ại cả đời ta. Khiến ta chịu đủ mọi gian nan, chịu đủ mọi khổ sở. Ấy vậy mà người cha ruột th!t của ta lại tà/n nh/ẫn với ta đến thế.
Thẩm Tiêu Nhiên thấy ta tay cầm lưỡi ki/ếm sắc bén lao thẳng về phía ông ta, đồng tử co rút, lớn tiếng quát tháo: "Nghịch nữ, ngươi dám cầm đ/ao sát phụ, ai cho ngươi cái gan đó?"
Nếu là kiếp trước, ta quả thực không dám. Nhưng khi đã biết rõ chân tướng thân thế, trong lòng ta chỉ còn lại đầy rẫy h/ận th/ù. Ta đ/âm một ki/ếm xuyên qua bả vai ông ta, khiến Thẩm Húc – kẻ đang bị ta đá/nh cho bầm dập – cũng phải ngẩn người. Thẩm Thanh Thanh bị kéo ra ngoài cửa, bám lấy cánh cửa không chịu rời đi cũng ngớ người, chẳng ai ngờ ta lại hung hãn đến thế.
Có những nỗi c/ăm phẫn, chỉ có dùng đ/ao thật ki/ếm thật ch/ém vào mới có thể hả gi/ận. Ta đ/âm xuyên qua, rút ki/ếm ra, lại muốn đ/âm tiếp. Thẩm Tiêu Nhiên cuối cùng cũng h/oảng s/ợ, lăn lộn né tránh. Nhìn người cha vốn dĩ cao cao tại thượng nay lại thảm hại như chó nhà có tang, nỗi oán h/ận trong lòng ta mới tìm được một lối thoát.
Ta biết mình không thể gi*t cha, nếu truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh danh của ta. Danh tiếng của nữ tử quá quan trọng, nhưng nếu không ch/ém ông ta vài nhát, những khổ sở ta chịu kiếp trước coi như uổng phí. Bên cạnh, Tống Huệ Tâm lên tiếng: "Tất cả những gì xảy ra trong sân này đêm nay, kẻ nào dám hé răng nửa lời, ta nhất định khiến kẻ đó hối h/ận vì đã đến thế giới này!" Tống Huệ Tâm đưa cho ta một ánh mắt, ra hiệu đừng sợ, những gì ta làm đêm nay đều sẽ là bí mật.
Vậy thì ta còn lo lắng gì nữa?
"Dừng tay, dừng tay, đồ nghịch nữ này, ta là cha ngươi." Thẩm Tiêu Nhiên vừa thảm hại chạy trốn vừa gào: "Các ngươi đều m/ù cả rồi sao? Thẩm Húc, mau tới c/ứu cha!"
Tống Huệ Tâm gầm lên: "Phi! Thẩm Tiêu Nhiên, ngươi cũng xứng làm cha của Nam Chi sao? Năm đó nó chỉ là đứa trẻ trong tã Iót, nó vừa mới chào đời, nó là đích nữ tôn quý nhất của Hầu phủ, ngươi vì nghiệt chủng do Triệu Uyển Nghi sinh ra mà tráo đổi nó với Thanh Thanh, ngươi đi ch*t đi!"
Thẩm Húc đang định thoát khỏi thị vệ để c/ứu cha thì khựng lại, không thể tin nổi trừng mắt nhìn: "Mẫu thân, người nói vậy là ý gì?"
Tống Huệ Tâm đầm đìa nước mắt, gi/ận dữ tột độ: "Ta nói, Nam Chi mới là em gái ruột của ngươi. Thẩm Thanh Thanh là nghiệt chủng do Triệu Uyển Nghi sinh ra."
Thẩm Húc kinh ngạc: "Chuyện, chuyện này sao có thể?"
Chát! Một cái t/át nặng nề lại giáng xuống mặt Thẩm Húc. Tống Huệ Tâm hỏi: "Giờ đã hiểu chưa? Đã tỉnh táo chưa? Nam Chi mới là em gái ngươi, không sai một ly, là sự thật rành rành. Nếu ngươi còn là đứa con trai ngoan của mẫu thân, từ nay về sau hãy bảo vệ em gái ruột của ngươi cho tử tế, chứ không phải kẻ khác."
Thẩm Húc ôm mặt, đứng sững sờ: "..."
13
Trong cả cái sân, chỉ còn tiếng gào thét của Thẩm Thanh Thanh đang bám ch/ặt lấy cánh cửa: "Không, đây không phải sự thật, mẫu thân, con là con gái của người, con là đứa con gái được người nuôi nấng từ nhỏ đến lớn."
M/a m/a đang giữ nàng ta lao tới, giáng cho Thẩm Thanh Thanh hai cái t/át: "Ngươi còn dám nhắc đến chuyện được phu nhân nuôi nấng. Chính vì ngươi mà tiểu thư Nam Chi mới không thể lớn lên trong vòng tay che chở của phu nhân, phu nhân hối h/ận đến ruột gan đ/ứt đoạn. Ngươi còn dám đụng vào chỗ đ/au của người!"
Không hổ là m/a m/a hồi môn của mẫu thân ta, kiếp trước chính bà là người lúc khâm liệm cho ta đã nhận ra ta ngay lập tức. Mặt Thẩm Thanh Thanh sưng vù lên. Nàng ta không phục, không thể chấp nhận sự thật mình không phải đích nữ, lại định mở miệng, nhưng chưa kịp nói chữ nào đã bị m/a m/a t/át tới tấp. Cứ hễ nàng ta định mở miệng, m/a m/a lại t/át. Thẩm Thanh Thanh bị t/át đ/au, cũng t/át sợ. Chỉ dám gi/ận mà không dám nói, chỉ biết uất ức rơi lệ. Còn dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn về phía Tống Huệ Tâm, hy vọng bà mềm lòng. Tiếc là chiêu này trước đây linh nghiệm, giờ thì không.
Tống Huệ Tâm không nhìn nàng ta, chỉ đ/au lòng nhìn ta. Ta cầm ki/ếm đ/âm Thẩm Tiêu Nhiên thêm vài nhát. Ông ta trung niên phát tướng, bình thường lại lười vận động, chạy vài vòng đã thở không ra hơi, ngã xuống đất lăn lộn c/ầu x/in: "Nam Chi, cha sai rồi, năm đó cha chỉ là nhất thời hồ đồ, con buông ki/ếm xuống, sau này cha nhất định sẽ bù đắp cho con."
Thẩm Thanh Thanh nghe vậy thì gào khóc: "Cha, người đang nói gì vậy, đây không phải sự thật, con mới là con gái do người và mẫu thân sinh ra, là đích nữ Hầu phủ, nó là đồ hoang dã, nó mới là đồ hoang dã!"
Chát chát chát chát, m/a m/a t/át tới tấp vào mặt Thẩm Thanh Thanh. Thẩm Tiêu Nhiên xót xa cho con gái của bạch nguyệt quang, gầm lên: "Dừng tay, đồ nô tỳ khốn kiếp!"
Ta vung ki/ếm ch/ém thẳng vào mặt Thẩm Tiêu Nhiên, khuôn mặt của người cha mà ta từng coi như thần thánh từ nhỏ lập tức m/áu chảy đầm đìa. Ông ta ôm mặt, đ/au đớn kêu thảm thiết. Tiếng kêu còn khó nghe hơn cả tiếng heo bị chọc tiết. Cuối cùng ông ta ngất lịm đi. Ta hả gi/ận rồi, dù không thể gi*t cha, nhưng khuôn mặt này sau này đừng hòng ra ngoài gặp ai, ta cũng phải để ông ta nếm trải cảm giác đi ra ngoài bị người đời chỉ trỏ là như thế nào.
Ta vứt ki/ếm, bước đến trước mặt Tống Huệ Tâm: "Mẫu thân, con muốn tắm rửa thay y phục."
Tống Huệ Tâm nói: "Được, người đâu, hầu hạ đích nữ thực sự của Hầu phủ, con gái cưng của ta tắm rửa thay y phục."
Đợi ta tẩy sạch mọi xui xẻo, thánh chỉ đến.
14
Tiêu Ngọc đích thân cùng thái giám tuyên chỉ đến Hầu phủ. Chàng mặc y phục đen, dáng người thẳng tắp, toát lên vẻ quý phái uy nghiêm. Nhìn thấy Thẩm Tiêu Nhiên m/áu me đầy mặt, Thẩm Thanh Thanh bị đá/nh bầm dập, và Thẩm Húc đang ngẩn người như gà mắc tóc, Tiêu Ngọc mỉm cười.
"Đây là đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Vì hôn ước từ nhỏ, Thẩm Thanh Thanh từ bé đã thường xuyên vào cung, tự cho rằng mình và Tiêu Ngọc là thanh mai trúc mã. Nàng ta bò lổm ngổm đến trước mặt Tiêu Ngọc: "Thái tử điện hạ, người nhất định phải làm chủ cho con và cha, Triệu Nam Chi đi/ên rồi, nó dám dùng ki/ếm ch/ém cha, người xem nó hủy dung nhan của cha rồi, đây là sát phụ, nhất định phải dìm nó xuống lồng heo!"
Tiêu Ngọc cười lạnh: "Ồ, vậy sao? Ai nhìn thấy?"
Thẩm Thanh Thanh chỉ vào mình, rồi chỉ vào cả sân đầy thị vệ, tỳ nữ, m/a m/a: "Con, ca ca con và bọn họ đều nhìn thấy hết."
Chương 8
Chương 13
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook