Quả mơ xanh

Quả mơ xanh

Chương 6

27/08/2026 06:01

Tôi sững người.

Anh nói tiếp.

"Năm tôi học lớp mười hai, bố mẹ tôi đang lục đục đòi ly hôn. Còn tôi, lúc đó cũng trẻ con, nên dùng việc yêu đương để chọc tức họ... Khi cậu tỏ tình với tôi, tôi chỉ vô thức nghĩ rằng, nếu ở bên cậu, sau này chia tay sẽ rất đ/au khổ."

"Thà rằng ngay từ đầu không ở bên nhau, cứ giữ mối qu/an h/ệ bạn bè thì hơn."

Một lý do thật hoang đường.

Tôi c/âm nín.

Một hồi lâu sau mới lên tiếng, "Mọi chuyện đã qua rồi."

Nhưng khóe mắt Hứa Nghiên Nam lại đột nhiên đỏ hoe, "Không qua được."

"Cậu chia tay với cậu ta đi, được không?"

"Chúng ta làm lại từ đầu."

Khoảnh khắc này, tôi cảm thấy hơi bất lực.

Tôi nhìn anh, "Anh biết không? Để từ bỏ anh, em đã phải nỗ lực bao lâu."

Anh nhíu mày.

Tôi nói tiếp.

"Anh còn nhớ không? Hồi lớp mười, anh từng giúp em."

Hứa Nghiên Nam im lặng một lúc.

Dường như đang cố gắng nhớ lại.

Nhưng cuối cùng, anh chỉ chậm rãi nói: "Xin lỗi, tôi quên rồi."

Nếu là trước đây, nghe thấy câu này, có lẽ tôi sẽ rất hụt hẫng.

Nhưng lúc này, chỉ còn lại sự nhẹ nhõm.

Tôi nói: "Không sao đâu."

"Nhưng cứ như vậy thôi, được không anh? Xem như là đầu đuôi trọn vẹn."

Anh nhắm mắt lại, không nói gì.

Tôi không để ý đến anh nữa, đi về phía phòng bao.

Đi được nửa đường, anh đột nhiên lên tiếng, "Chu Tuế Hoan."

Tôi khựng lại.

Anh cất lời, "Anh th…"

Nói được một nửa, anh dừng lại, cuối cùng chỉ cười tự giễu, "Thôi bỏ đi."

"Tạm biệt."

15

Tôi và Trần Mục Dã hẹn hò thêm ba năm nữa.

Trong thời gian này, tôi không gặp lại Hứa Nghiên Nam lần nào.

Qu/an h/ệ giữa anh và Trần Mục Dã cũng không còn thân thiết như trước.

Tôi chỉ nghe nói, anh không yêu đương thêm ai nữa.

Luôn là một mình.

Giang Tình cũng từng tiện miệng nhắc với tôi một câu.

"Lớp mình có một cô gái rất xinh, họ Tô, cậu còn nhớ không?"

Tôi nói, "Ừ, nhớ chứ."

"Tớ mới biết, cô ấy thầm yêu Hứa Nghiên Nam, hai năm nay cứ lẽo đẽo theo đuổi anh ấy. Nhưng Hứa Nghiên Nam thì sao? Một người từng đa tình như thế, giờ lại trở nên sắt đ/á, nhìn cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái."

Có lẽ là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến.

Tối hôm đó, Bắc Thành đổ mưa lớn.

Tôi bước vào một cửa hàng tiện lợi định m/ua ô.

Nhưng lại gặp Hứa Nghiên Nam.

Đã mấy năm không gặp, khí chất của anh trở nên trầm ổn hơn nhiều, mặc vest thắt cà vạt, trông có vẻ nghiêm nghị ít nói.

Bốn mắt nhìn nhau, tôi lên tiếng chào trước, "Lâu rồi không gặp."

Anh gật đầu, lặng lẽ nhìn tôi rất lâu.

"Mưa rồi, để tôi đưa cậu về?"

Tôi đột nhiên nhớ lại, rất lâu về trước, cũng trong một ngày mưa như thế, Giang Tình hỏi anh có thể cho chúng tôi đi nhờ không, anh đang nắm tay bạn gái, lạnh lùng và xa cách: "Xin lỗi, không tiện lắm."

Hoàn h/ồn lại, tôi lắc đầu.

"Không cần đâu ạ."

Danh sách chương

3 chương
27/08/2026 06:01
0
27/08/2026 06:01
0
27/08/2026 06:01
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu