Khởi đầu là một con ngỗng, sống sót đến cuối cùng

“Anh ấy đáng lẽ đã có thể sống. Chỉ cần anh ấy đẩy tôi ra là xong.”

Chú Trần lấy từ trong bụng con hổ vải ra một tờ giấy được gấp lại vuông vức. Tờ giấy đã ngả vàng, nét chữ trên đó nguệch ngoạc, là hai chữ “Bố” do một đứa trẻ viết, bên cạnh còn vẽ một ngôi sao méo mó.

“Đây là thứ con gái anh ấy viết, ngày nào anh ấy cũng mang theo trong người.”

Chú Trần đưa tờ giấy cho Quả Quả. Con bé nhận ra chữ đó, nhận ra ngôi sao đó, đó là thứ nó đã viết khi nằm bò trên bàn ăn lúc bốn tuổi. Khi ấy, bố bảo chữ của Quả Quả là đẹp nhất, bố sẽ để trong túi áo để ngày nào cũng ngắm nhìn.

“Ngày hôm đó, lẽ ra anh ấy phải về nhà, anh ấy bảo con gái đang đợi.”

“Anh ấy không về được nữa, người còn sống sót chỉ có kẻ khốn nạn hèn nhát là tôi. Đứa trẻ ngoan, là chú có lỗi với cháu, khiến cháu mất đi người bố.”

Quả Quả ngẩn ngơ nhìn tờ giấy đó, dường như mất hết sức lực, ngồi bệt xuống đất. Con bé không khóc thành tiếng, chỉ ôm ch/ặt, ôm thật ch/ặt con hổ vải cũ kỹ đã bạc màu và tờ giấy ngả vàng kia, như thể đang ôm lấy hy vọng cuối cùng của đời mình.

Mẹ đ/au lòng lắm, bà cũng không thể chấp nhận sự thật này. Mẹ nhìn chú Trần: “Anh đi đi, đừng đến đây nữa, tôi và Quả Quả không muốn nhìn thấy anh thêm lần nào nữa.”

11

Đó là lần đầu tiên tôi thấy mẹ khóc dữ dội đến thế kể từ khi tôi bắt đầu có nhận thức. Mẹ vốn chẳng bao giờ khóc.

Nhưng tối hôm đó, mẹ ôm Quả Quả ngồi trên giường b/ệnh. Quả Quả đặt con hổ vải cũ chú Trần đưa cạnh con hổ vải của mình thật ngay ngắn, bày ra bày vào, còn mô phỏng lại trò chơi gia đình mà bố vẫn thường chơi cùng con bé khi còn sống.

Mẹ khóc đến mệt nhoài, giọng khản đặc: “Quả Quả, mẹ đưa con về nhà bà ngoại ở vài ngày được không?”

Quả Quả lắc đầu.

“Vậy mẹ xin phép trường cho con nghỉ học nhé?”

Quả Quả vẫn lắc đầu.

Sau khi xuất viện, con bé ôm hai con hổ vải lên giường ngủ, đặt mỗi con một vị trí. Con bé hỏi tôi, giọng buồn thiu: “Đại Lang, mày bảo bố giờ đang ở đâu?”

Tôi không biết phải trả lời con bé thế nào.

Đêm đó, tôi lê đôi cánh trái đang bó bột, khập khiễng bò ra khỏi ổ, đi đến bên chân con bé rồi gác đầu lên đôi dép của nó. Con bé cúi đầu nhìn tôi, đưa tay xoa đầu tôi.

“Đại Lang, cánh của mày có đ/au không?”

Tôi kêu “cạc” một tiếng. Không đ/au.

Chỉ cần em đừng buồn, tôi chẳng thấy đ/au chút nào cả.

Mẹ vẫn lo lắng cho trạng thái của Quả Quả nên đã xin nghỉ phép nửa tháng ở trường để ở nhà bầu bạn với con bé.

Đến chiều tối, chuông cửa reo. Mẹ ra mở cửa, bên ngoài là chú Trần. Mẹ sa sầm mặt mày, định đóng cửa lại. Chú Trần đưa tay chặn vào khe cửa, các đ/ốt ngón tay bị kẹp đến trắng bệch mà chú cũng không rụt lại.

“Chị Vương, tôi chỉ nói một câu thôi.”

Mẹ nghiến răng: “Tôi đã nói rồi, tôi và Quả Quả không muốn nhìn thấy anh nữa.”

“Tôi biết, nhưng tôi đến để… nói nốt chuyện đó.”

Tay mẹ nới lỏng ra một chút. Chú Trần móc từ trong túi ra một phong bì, phong bì đã cũ, các mép đều sờn rá/ch. Khi đưa tới, tay chú r/un r/ẩy.

“Đây là thứ khác mà anh ấy mang theo bên người lúc đó. Cảnh sát sau này đưa cho tôi, bảo tôi chuyển lại cho gia đình. Tôi… tôi không dám đưa. Tôi sợ. Tôi sợ hai mẹ con chị h/ận tôi, nên cứ giữ mãi trong người.”

Mẹ nhận lấy phong bì, bên trong là một tấm ảnh. Quả Quả chạy từ trong phòng ra, ghé mắt nhìn. Trong ảnh là ba người đang chụp chung. Một người đàn ông trẻ tuổi bế một bé gái tầm hai ba tuổi, bên cạnh là một người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa, cả ba đang cười rạng rỡ giữa cánh đồng hoa cải. Bé gái cầm trên tay một con hổ vải, để lộ nụ cười thiếu mất chiếc răng cửa trước ống kính.

Sau lưng ảnh có viết một dòng chữ: “Quả Quả ba tuổi, muốn năm nào cũng chụp một tấm. Đợi con gái bố lớn lên, cho nó xem bố nó đẹp trai thế nào.”

Quả Quả cầm tấm ảnh đó, nhìn thật lâu, thật lâu. Con bé ngẩng đầu nhìn chú Trần. Chú Trần mặt đầy nước mắt, một người đàn ông cao hơn mét tám mà đứng trước cửa khóc như một đứa trẻ.

Quả Quả bước tới, kiễng chân lên, giơ tấm ảnh ra trước mặt chú.

“Chú Trần, chú nhìn xem, bố cháu có đẹp trai không?”

Miệng chú Trần r/un r/ẩy hồi lâu mới thốt ra được một chữ: “Đẹp.”

Quả Quả gật đầu, cẩn thận áp tấm ảnh vào ngựk mình.

“Vậy chú đừng khóc nữa, bố cháu đã c/ứu chú, chú phải sống thật tốt, đừng để bố cháu ch*t một cách vô ích.”

Tối hôm đó, mẹ giữ chú Trần ở lại ăn cơm. Chú Trần ít nói, ngồi bên bàn ăn như thể sợ làm vỡ thứ gì đó, đến đôi đũa cũng cầm không vững. Chú gắp một miếng th!t kho Quả Quả gắp cho, rồi vội vàng cúi đầu ăn cơm, hốc mắt lại đỏ hoe.

Quả Quả ngồi đối diện chú, ôm con hổ vải bạc màu, lặng lẽ ăn cơm. Tôi thì nằm dưới gầm bàn ăn những hạt ngô yêu thích của mình.

Sau này, chú Trần trở thành khách quen của gia đình chúng tôi. Cứ vài ba ngày chú lại tới, lần nào cũng mang theo đồ ăn. Lúc thì chân giò kho đóng hộp từ bếp công trường, lúc thì mấy quả quýt m/ua ở hàng rong ven đường.

Trường học của Quả Quả sau đó đã cấp cho chú Trần một tờ chứng nhận “Nhân viên quản lý an toàn ngoài trường học”. Nghe nói chuyện này do đích thân hiệu trưởng quyết định, lý do là “Sự trách nhiệm và chính nghĩa mà anh Trần thể hiện trong thời khắc nguy cấp rất đáng để toàn trường học tập”.

Ngày nhận được tờ chứng nhận, chú Trần đã lật đi lật lại xem bảy tám lần. Chú vẫn làm ca đêm ở công trường như thường lệ, nhưng ban ngày chỉ cần đến ngày nghỉ, chú lại mặc chiếc áo khoác xanh đã bạc màu đó, đứng ở cổng trường giúp chú bảo vệ duy trì trật tự.

Chú bảo vệ lúc đầu còn thấy hơi gượng gạo, sau này hai người ngồi xổm cạnh chốt bảo vệ hút th/uốc, trò chuyện qua lại rồi thành bạn nhậu.

Vương Tráng Tráng kể từ sau vụ việc nhóm l/ưu ma/nh, đã bị bố nó chuyển trường. Tôi nghe Quả Quả kể, ngày đi, Vương Tráng Tráng không nói một lời, đeo cặp sách lủi thủi rời khỏi cổng trường.

Mùi sợ hãi đáng gh/ét trong trường học cũng hoàn toàn biến mất, cuối cùng tôi cũng có thể thư giãn hơn một chút.

Thời gian trôi thật nhanh, cánh của tôi cũng dần lành lại. Ngày tháo bột, Quả Quả vui sướng đến mức nhảy cẫng lên, mẹ còn đặc biệt nấu cho tôi một bát lớn hạt ngô.

Tôi thử dang cánh trái ra, hơi cứng một chút nhưng đã cử động được. Tôi lại thử dang cả hai cánh, như một chiếc tàu lượn màu trắng, chạy hai bước trong phòng khách.

Quả Quả vỗ tay reo lên: “Đại Lang bay được rồi! Giỏi quá, anh trai ơi.”

Tôi kêu “cạc cạc” cười, nhìn con bé.

Tôi sẽ bảo vệ em cả đời này.

Danh sách chương

3 chương
23/08/2026 01:52
0
23/08/2026 01:51
0
23/08/2026 01:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu