Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Một ngày trước khi bão đổ bộ, cửa sổ bị lỏng, mẹ gọi thợ đến sửa. Hôm đó ở nhà chỉ có tôi và chị họ đang ở nhờ để ôn thi cao học. Chị sợ tiếng máy khoan làm tôi thức giấc nên bế tôi vào phòng ngủ trưa. Khi tỉnh dậy, phòng khách đã chật kín cảnh sát. Cửa sổ đang mở, nước mưa theo gió tạt vào, làm ướt một nửa xấp đề thi thật. Chị họ khoác chăn ngồi trong góc ghế sofa, mặt c/ắt không còn giọt m/áu. Chị cứ nhìn chằm chằm vào cái cửa sổ đó, ai định đóng lại là chị hét lên. Sau đó, chị không bao giờ đi thi nữa, chị đóng gói tất cả sách vở vào thùng giấy. Chỉ cần nghe tiếng máy khoan là chị lại ôm đầu chui xuống gầm bàn. Dì và dượng nghỉ việc để ở bên chị. Bạn trai chị cũng ngày ngày đứng đợi dưới tòa nhà, nói rằng đợi chị khỏe lại sẽ cưới. Thế nhưng một năm sau, vào ngày bão lại đến, gió thổi vỡ cửa kính, chị họ chui qua lỗ thủng đó rồi nhảy xuống từ tầng mười tám.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về năm bảy tuổi. Chị họ vừa đặt tôi lên giường, đắp chiếc chăn nhỏ cho tôi.
“Ngoan nào Miên Miên, chị đi xem thợ sửa cửa sổ đây.”
Tôi gắt gao ôm ch/ặt lấy chân chị.
“Chị họ, khóa cửa lại!”
Chị sững người.
Giọng tôi run lên dữ dội.
“Cửa sổ chỉ bị lỏng thôi.”
“Người ngoài cửa kia...”
“Là kẻ x/ấu!”
01
Động tác của chị họ khựng lại. Đôi mắt luôn chứa đựng nụ cười dịu dàng giờ đây tràn ngập vẻ kinh ngạc và khó hiểu.
“Miên Miên, sao vậy?”
Chị hơi nghi hoặc đưa tay lên trán tôi.
Tôi gắt gao ôm ch/ặt chân chị, cơ thể nhỏ bé run lên cầm cập như người bị sốt rét. Mặt tôi vùi vào chiếc quần mặc nhà mềm mại của chị.
Tôi đã trở về.
Trở về đúng cái ngày cuộc đời chị họ bị h/ủy ho/ại hoàn toàn.
Trở về buổi chiều oi bức đến mức không thở nổi khi cơn bão sắp ập đến.
“Chị họ, đừng mở cửa...”
Giọng tôi nghẹn đặc, đầy tiếng nức nở.
“Em c/ầu x/in chị, đừng mở cửa.”
Lâm Thanh Hứa rõ ràng bị tôi dọa sợ.
Chị là một học sinh ưu tú điển hình, quỹ đạo cuộc sống rõ ràng, rành mạch. Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch. Đối mặt với sự sụp đổ đột ngột này của tôi, chị tỏ ra lúng túng.
Chị bế tôi lên, định đặt lại vào giường trong phòng ngủ. Giọng chị vừa nhẹ nhàng vừa vội vã:
“Ngoan nào Miên Miên, đừng sợ, chỉ là một chú thợ đến sửa cửa sổ thôi. Em xem gió bên ngoài càng lúc càng lớn, không sửa cửa sổ thì tối nay sẽ rất nguy hiểm.”
Nguy hiểm ư?
Sự nguy hiểm thực sự chưa bao giờ nằm ở cái cửa sổ chòng chành kia. Mà là con q/uỷ sắp sửa gõ cửa nhà chúng tôi.
“Cộc, cộc, cộc.”
Tiếng gõ cửa lịch sự vang lên như thể đang giẫm lên nhịp đ/ập trái tim tôi. Toàn thân tôi cứng đờ, m/áu như đông đặc lại vào khoảnh khắc này.
Chính là âm thanh này.
Mười năm rồi, tôi không biết bao nhiêu lần bị đá/nh thức bởi âm thanh này trong những cơn á/c mộng lúc nửa đêm.
“Có ai ở nhà không? Tôi là thợ sửa chữa Trương được ban quản lý cử đến đây.”
Giọng người đàn ông ngoài cửa nghe thật thà chất phác. Thậm chí còn mang theo một chút nụ cười e dè.
Thật là có sức đá/nh lừa, giống như sói đội lốt cừu. Dùng sự ngụy trang vô hại nhất để bao bọc lấy những d/ục v/ọng bẩn thỉu nhất.
Kiếp trước, chính giọng nói này đã khiến chị họ đang chịu áp lực ôn thi nặng nề buông bỏ sự đề phòng.
“Không được!”
Tôi thoát khỏi vòng tay chị, gào thét chạy ra phía cửa. Dùng cơ thể nhỏ bé gắt gao chặn lấy cánh cửa chống tr/ộm lạnh lẽo.
Tiếng thở của người đàn ông chờ đợi ngoài cửa truyền qua tấm ván cửa. Khiến tôi cảm giác như có vô số con rắn đ/ộc đang bò sau lưng.
Tôi không thể giải thích chuyện trọng sinh hoang đường này. Tôi càng không thể nói với chị họ hiền lành tốt bụng về những hành vi t/àn b/ạo sắp xảy ra đủ để h/ủy ho/ại cả đời chị. Trong lúc bố mẹ đi vắng để m/ua nhu yếu phẩm chống bão, trong mắt chị, tôi chỉ là một đứa trẻ vì sợ người lạ mà làm mình làm mẩy.
“Miên Miên, đừng quậy nữa.”
Lông mày Lâm Thanh Hứa nhíu ch/ặt, giọng điệu lộ ra một chút bất lực.
“Thợ đang chờ ngoài kia kìa. Em làm vậy là rất bất lịch sự đấy.”
“Em không muốn ông ta vào! Ông ta là kẻ x/ấu! Ông ta là kẻ x/ấu!”
Ngoài việc lặp đi lặp lại câu này, tôi không tìm được từ ngữ nào có sức thuyết phục hơn.
Người đàn ông ngoài cửa có vẻ rất kiên nhẫn, hắn thậm chí còn khẽ cười một tiếng. Giọng điệu dụ dỗ hòa ái:
“Cô bé, mau mở cửa đi. Bão sắp đến rồi, chú phải nhanh chóng sửa xong cửa sổ. Không thì kính vỡ sẽ làm cháu bị thương đấy, nguy hiểm lắm.”
02
Lâm Thanh Hứa rõ ràng cảm thấy rất ngại, chị bước tới, định kéo tôi ra khỏi cửa.
“Miên Miên, nghe lời nào. Để chú thợ vào đi. Lát nữa chị đưa em xuống dưới lầu m/ua bánh kem dâu em thích nhất, được không?”
Sự cám dỗ của thức ăn trước nỗi sợ hãi k/inh h/oàng lại trở nên nhợt nhạt và vô lực đến thế.
“Không được!”
Tôi dùng hết sức bình sinh gào lên, nước mắt rơi như chuỗi hạt đ/ứt dây.
“Mẹ nói rồi, không được mở cửa cho người lạ!”
“Chị ơi, chúng ta đợi bố mẹ về, đợi bố mẹ về rồi sửa cửa sổ được không? Em c/ầu x/in chị!”
Tiếng khóc gào của tôi sắc lẹm và tuyệt vọng, cuối cùng cũng khiến người đàn ông ngoài cửa mất kiên nhẫn. Giọng điệu của hắn thay đổi, không còn là sự ngụy trang dịu dàng nữa, mà mang theo một chút bực bội không thể kiềm chế.
“Đứa trẻ này bị sao thế? Cứ lề mề mãi.”
“Không mở cửa nữa là tôi đi đấy nhé, đến lúc cửa sổ bị bão thổi bay thì đừng có trách tôi không nhắc trước!”
Hắn bắt đầu dùng sức xoay tay nắm cửa.
“Cạch, cạch.”
Tiếng kim loại va chạm nghe đặc biệt chói tai trong buổi chiều tĩnh lặng. Hắn phát hiện cửa đã bị khóa trái từ bên trong.
Lâm Thanh Hứa bị bộ dạng cứng đầu này của tôi làm cho hết cách, cũng hơi tức gi/ận. Chị tăng âm lượng:
“Chu Miên Miên! Em còn thế này nữa là chị gọi cho mợ đấy!”
Gọi cho mẹ ư? Được! Gọi ngay đi! Để họ về ngay lập tức! Tôi vừa định gật đầu, người đàn ông ngoài cửa đã mất kiên nhẫn thúc giục:
“Tôi hỏi các cô rốt cuộc có sửa hay không? Tôi còn mấy nhà nữa đang đợi đây này! Chậm trễ giờ làm của tôi thì ai chịu trách nhiệm?”
Câu nói này trở thành giọt nước tràn ly làm sụp đổ sự kiên nhẫn của Lâm Thanh Hứa. Việc ôn thi cao học của chị đã đến giai đoạn nước rút, tinh thần vốn dĩ đã vô cùng căng thẳng. Cửa sổ ở nhà đúng là bị lỏng nghiêm trọng, cảnh báo bão là cấp đỏ cao nhất. Chị không dám đùa giỡn với sự an toàn.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook