Chị em tráo hôn: Chồng hào môn thầm yêu tôi mười ba năm

Hôn nhân hào môn.

Cha mẹ sắp đặt chị gái mạnh mẽ của tôi gả cho em trai, còn tôi – đứa con gái hay gây chuyện – thì gả cho anh trai.

Nhưng Cố Nghiễn Thần vốn lạnh lùng nghiêm khắc, tôi có chút sợ.

Thế nên khi biết chị gái thầm yêu anh ta, tôi quyết đoán đề nghị đổi người.

Chị tôi mắt sáng rực lên: "Em đổi thì chị cũng đổi!"

Nhân lúc hai xe hoa lướt qua nhau, chúng tôi lén lút đổi vị trí.

Chỉ là không ngờ tới, hai anh em nhà họ Cố cũng có cùng một ý đồ.

Đêm tân hôn, vị tổng giám đốc lạnh lùng lẽ ra phải xuất hiện ở chỗ chị gái lại đang trố mắt nhìn tôi.

Em trai anh ta là Cố Yến Chước thì đang gào thét trong điện thoại:

"Đừng tưởng là anh trai tôi mà muốn làm gì thì làm!!"

"Dám đụng vào vợ tôi một cái, anh ch*t chắc!!"

01

Chưa kịp hiểu tại sao Cố Yến Chước lại phản ứng dữ dội như vậy, cửa nhà đã bị người ta đ/ập ầm ầm.

Ba chiếc xe sang đỗ trước cửa biệt thự.

Năm phút sau, mẹ tôi túm lấy cánh tay tôi, không nói hai lời lôi đi.

"Đã không thích thì đừng gả nữa."

Tôi ôm ch/ặt lấy eo chị gái, khóc lóc:

"Không được, con muốn được gả cùng chỗ với chị!"

Trời đất bao la, chị gái là nhất!

Là một đứa em gái cuồ/ng chị chính hiệu, đời này tôi không thể nào tách rời khỏi chị được.

Chồng con gì chứ, dù sao cũng là liên hôn, tắt đèn thì cũng như nhau cả thôi.

Chị tôi cũng như gà mẹ che chở cho tôi:

"Nó vẫn còn là trẻ con."

So với hai chúng tôi, hai anh em nhà họ Cố từ đầu đến cuối không hề tranh cãi.

Chỉ là ánh mắt phần lớn thời gian đều đặt trên người tôi và chị.

Căng thẳng như những món hàng đang chờ được lựa chọn trên kệ.

Loay hoay đến tận nửa đêm, vẫn là cha mẹ nhà họ Cố đứng ra, bảo chúng tôi tự quyết định.

"Dù sao lúc đính ước cũng đâu có chỉ đích danh ai, gả cho ai thì cũng là con dâu nhà họ Cố chúng ta mà."

Tôi trốn trong lòng chị, gật đầu lia lịa.

Chỉ có cha tôi là ông già cổ hủ, khăng khăng hôn nhân phải bù trừ mới bền lâu được.

Tôi toát hết cả mồ hôi.

Người khác không biết, chứ tôi thì rõ mồn một--

Chị tôi thầm yêu Cố Nghiễn Thần đã lâu.

Cứ thế này, hạnh phúc của chị sẽ bị ch/ôn vùi trong cuộc hôn nhân hào môn này mất.

Tôi quyết định ngay lập tức, vọt tới treo người lên cánh tay Cố Yến Chước.

"Thiếu niên này cơ bắp săn chắc, ngựk nở mông cong, lại còn trẻ tuổi tài cao, quả thực là lựa chọn tốt nhất để làm chồng tôi."

Những người khác đều sững sờ.

Chỉ có Cố Yến Chước không nói gì, chỉ mím môi, gật đầu, vỗ tay.

Một lúc lâu sau, anh ta giơ ngón cái về phía tôi.

"Nhìn người chuẩn đấy."

02

Đám đông tan đi, chị tôi theo Cố Nghiễn Thần về phòng tân hôn.

Trước khi đi, chị còn không quên dặn dò tôi:

"Vãn Vãn, cái tên Cố Yến Chước này là đồ lẳng lơ đấy."

"Nếu không chịu nổi thì em cứ giả ch*t đi."

Có ý gì cơ?

Tôi không hiểu đầu đuôi ra sao.

Cho đến khi tắm xong đi ra, nhìn thấy Cố Yến Chước đang đứng trước cửa sổ sát đất chiêm ngưỡng vẻ đẹp của chính mình.

Vòng cổ, tai thú, đuôi sói...

Cơ ngựk săn chắc từng múi đang phát ra lời mời gọi c/âm lặng với tôi.

Nghe thấy tiếng động, anh ta nghiêng người, ngã lăn ra giường.

"Ôi~ ngã mất rồi."

Cứ nghĩ đến cảnh chị gái bước vào phòng mà thấy cảnh này, tôi lại thấy thay chị đỏ mặt giùm.

Tôi tuyệt vọng che mặt.

Nhưng đã là hôn nhân hào môn, chồng có là kẻ ngốc thì cũng không thể sống kiểu Plato được.

Huống hồ Cố Yến Chước trông cũng khá khẩm, cái kia... kích thước cũng rất đáng nể.

Tôi lấy hết can đảm, định đặt lên khuôn mặt trắng trẻo của anh ta một nụ hôn thật kêu.

Chưa kịp chạm tới, Cố Yến Chước đã chu môi ra xa cả dặm.

Tôi nghiến ch/ặt răng, thế nào cũng không xuống miệng được.

"Không được không được, em vẫn cần thời gian để thích nghi chút đã."

Nói xong, tôi ôm gối định ra phòng khách.

Chưa đi được hai bước đã bị anh ta kéo ngược lên giường.

"Anh giúp em thích nghi nhé, vợ yêu."

Thấy tôi nghi hoặc, anh ta đỏ mặt cọ cọ vào cổ tôi.

"Anh giỏi lắm, không tin em ngồi lên mặt anh thử xem."

Tôi: ???

Đến tận nửa đêm, tôi có chút chịu không nổi.

Trong cơn mơ màng, ngón áp út mát lạnh, nhìn kỹ lại thì thấy xuất hiện một chiếc nhẫn.

Họa tiết vòng ngoài là núi vàng dưới ánh mặt trời, mặt trong khắc chữ viết tắt tên tôi và Cố Yến Chước.

Tay nghề tinh xảo, trông không giống món đồ mới được làm gấp cho cuộc hôn nhân này, mà giống như đã được cất giữ từ rất lâu.

Tôi thầm thấy lạ.

Chỉ là liên hôn thôi mà, có cần phải làm đến mức này không?

Nhưng tôi không kịp hỏi thêm, đã chìm sâu vào giấc ngủ trong đợt sóng mới.

03

Điều bất ngờ là cuộc sống sau hôn nhân khá ổn.

Dường như đã được sắp đặt kỹ lưỡng, mọi thứ đều hoàn hảo phù hợp với sở thích của tôi.

Ngoài việc Cố Yến Chước lúc nào cũng dùng không hết sức lực khiến người ta đ/au đầu ra, thì các mặt khác đều vô cùng tuyệt vời.

Ngay cả loại xoài sấy khô thương hiệu ít người biết mà tôi thích ăn hồi trung học cũng được bày đầy ắp trong tủ đồ ăn vặt.

Cha mẹ nói không sai, chúng tôi quả thực bù trừ cho nhau.

Cố Nghiễn Thần thì giả tạo, Cố Yến Chước thì lẳng lơ, chị tôi thì cái miệng cứng như kim cương Nam Phi.

Tôi thì khác họ.

Tôi là đồ vô dụng chính hiệu.

Cha tôi thường nói công ty giao cho tôi buổi sáng thì buổi chiều chắc chắn phá sản.

Vì vậy nhà họ Tô nghiêm cấm tôi can thiệp vào công việc kinh doanh của gia tộc.

Bà chị cuồ/ng em gái còn sợ tôi bị kẻ x/ấu lừa mất nên kiên quyết mỗi tháng cho tôi ba triệu tiền tiêu vặt.

Giờ lấy chồng rồi, tiền của anh rể cũng là của chị, tôi lại càng được thơm lây.

Chưa kể đến những khoản quà tặng tự nguyện không đếm xuể của Cố Yến Chước.

Nhưng dạo gần đây chị tôi có chút lơ đễnh.

Tôi hẹn chị đi ăn trưa, chị nhìn chằm chằm vào vết đỏ trên cổ tôi rồi thở dài thườn thượt.

"Cái đó, dạo này tên chó đó nhiều trò quá."

Nghĩ đến tối qua, tôi mất tự nhiên kéo cao cổ áo.

Chị tôi càng tiều tụy hơn, lướt qua chiếc nhẫn trên tay tôi rồi thở dài n/ão nề:

"Cố Yến Chước đối xử tốt với em là được rồi."

"Đúng là người ch*t đói thì ch*t đói, người ch*t ngộp thì ch*t ngộp."

Nói rồi, chị gọi phục vụ mang thêm chai rư/ợu nữa.

Tính hóng hớt của tôi trỗi dậy ngay lập tức.

"Không thể nào, chẳng lẽ Cố Nghiễn Thần không làm chuyện đó với chị sao?"

Tôi vô cùng kinh ngạc.

Sống mũi của anh rể cao như thế.

Dù không phải thiên phú dị bẩm, thì cũng không nên là người chồng bất lực chứ.

Huống hồ tình trạng của Cố Yến Chước ở đó rồi.

Anh em ruột th!t, chắc cũng không kém nhau là bao đâu.

Chị tôi lắc đầu, ánh mắt lướt qua tấm ảnh chụp chung trên màn hình điện thoại, cười khổ:

"Không chỉ vậy, anh ta còn ký thỏa thuận với chị, ba năm không có lửa tình thì ly hôn."

"Loại trừ khả năng anh ta không được...

"Chị đoán, anh ta vẫn không quên được ánh trăng sáng năm nào."

Trong giới đồn đại, anh cả nhà họ Cố thời trẻ có một cô gái yêu đến tận xươ/ng tủy.

Đóa hoa nhài xăm dưới thắt lưng kia, chính là vì cô ấy mà có.

Chỉ là không biết tại sao đến nay vẫn chưa công khai danh tính người phụ nữ đó.

Danh sách chương

3 chương
20/08/2026 19:58
0
20/08/2026 19:59
0
21/08/2026 07:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu