Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý đâu."
Ngước mắt lên, tôi chạm phải ánh nhìn dịu dàng của chị chồng.
Trong giây phút ngượng ngùng ấy.
Tôi quay người bước đi từ phía sau bà.
Phía sau truyền đến tiếng gọi khẽ.
"Chu Đào..."
Tôi không quay đầu lại.
13
Kỳ nghỉ lễ 1/5 chưa qua hết, Dương Thuận Khởi đã ồn ào đòi đi chạy xe.
Anh ta nói ngày lễ khách du lịch ra ngoài chơi nhiều, việc làm ăn sẽ tốt hơn.
Chỉ là, dạo này anh ta chẳng mấy khi về nhà.
Bảo là ở trong xe cùng người khác cho tiện, đỡ phải chạy đi chạy lại tốn tiền xăng.
Tôi xót anh ta, dặn dò anh ta tự ăn uống cho tốt, đừng chỉ mải mê ki/ếm tiền.
Lời còn chưa dứt.
Anh ta đã nhấn ga phóng xe đi mất.
14
Trường học tổ chức họp phụ huynh, cổng trường đông nghẹt các bậc cha mẹ.
Từ xa, tôi nhìn thấy anh Lý đang dựa vào xe taxi hút th/uốc, anh ấy là bạn thân nhất của Dương Thuận Khởi, hai người đã cùng nhau chạy taxi gần mười năm nay.
Tôi cười bước tới chào hỏi.
"Anh Lý, anh cũng đến họp phụ huynh cho con à?"
Anh ấy ngẩng đầu nhìn thấy tôi, nụ cười trên mặt bỗng chốc cứng đờ.
"Là Đào à... em cũng đến sao?"
Tôi không phát hiện ra sự thay đổi nhỏ trên mặt anh ấy, vẫn vui vẻ nói: "Con gái lần này vào top 10 của khối, lòng tôi cuối cùng cũng an tâm rồi."
"Thầy giáo nói top 10 khối thì vào trường 985 không thành vấn đề."
"À đúng rồi anh Lý, dạo này Thuận sao rồi? Hai người cứ ở trong xe mãi, lâu dài không phải cách, nhỡ đổ b/ệnh thì làm sao?"
Anh Lý không tiếp lời tôi.
Ánh mắt anh ấy hơi né tránh, dời tầm nhìn sang bảng điểm trong tay tôi.
"Để tôi xem điểm của cháu, chậc chậc, đúng là đứa con gái ngoan."
Trên mặt anh Lý hiện lên vẻ ngưỡng m/ộ.
"Con trai tôi mà thi được điểm này, tôi ngày nào cũng thắp hương thờ phụng nó. Còn Thuận, haizz..."
Anh ấy mấp máy môi, dường như đã hạ quyết tâm rất lớn.
"Đào này, nói thật với em nhé, tôi đã không ở trong xe từ lâu rồi, ngày nào thu xe cũng về nhà."
Tim tôi bỗng chìm xuống.
"Anh Lý về nhà, vậy còn Thuận? Anh ấy ở trong xe một mình sao? Rõ ràng anh ấy nói với em là hai người vẫn luôn ở trong xe mà."
Anh Lý thở dài một tiếng.
"Đào à, anh biết em là người thật thà, anh cũng đã khuyên Thuận mấy lần rồi, nhưng nó bị m/a xui q/uỷ khiến rồi."
"Thuận hơn nửa năm nay chẳng mấy khi chạy xe, đến cả tiền nộp cho công ty cũng là tôi đóng thay nó."
Anh ấy đưa cho tôi một địa chỉ.
"Em tự mình đến xem đi, nhìn thấy rồi khắc hiểu mọi chuyện."
15
"Ầm" một tiếng, đầu óc tôi như muốn n/ổ tung.
Một dự cảm chẳng lành lan tỏa từ đáy lòng.
Tôi bàng hoàng, đến cả buổi họp phụ huynh cũng chẳng còn tâm trí để dự.
Tay nắm ch/ặt tờ giấy nhỏ, theo địa chỉ trên đó, tôi tìm đến một khu chung cư ở phía Tây thành phố.
Lấy hết can đảm, tôi gõ cửa một căn phòng.
Cửa mở.
Một cô gái trẻ với mái tóc đuôi ngựa thấp bước ra.
"Cô tìm ai?"
Một tay cô ta xoa cái bụng đã hơi lộ rõ, tay kia vịn vào cánh cửa đang mở dở.
Tôi nắm ch/ặt tay, cố nén những giọt nước mắt chực trào.
R/un r/ẩy nói: "Dương Thuận Khởi đâu? Bảo anh ta ra đây."
Cô gái trẻ cảnh giác nhìn tôi.
"Cô là ai? Tìm anh ấy có chuyện gì?"
Đến lúc này.
Tôi đã bình tĩnh lại.
Cho dù tôi không muốn thừa nhận.
Nhưng mà.
Điều gì đến.
Rồi cũng sẽ đến.
16
Dương Thuận Khởi từ trong phòng đi ra, cởi trần mặc một chiếc quần đùi rộng.
Nhìn là biết dáng vẻ vừa ngủ dậy.
Thấy là tôi, anh ta sững người một chút, sau đó trên mặt lộ ra vẻ hoảng lo/ạn.
"Sao cô tìm được đến đây?"
"Có phải cô theo dõi tôi không?"
Anh ta tỏ vẻ bực bội, ngồi phịch xuống ghế sofa.
"Đã bị cô phát hiện rồi, cũng đỡ phải nói lời thừa thãi với cô."
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, chỉ vào cô gái trẻ hỏi: "Cô ta là ai? Tại sao hai người lại ở cùng nhau?"
Dương Thuận Khởi cắn môi: "Chẳng phải cô đã thấy rồi sao?"
Cô gái trẻ nhìn tôi, rồi lại nhìn anh ta.
Có vẻ đã đoán ra thân phận của tôi.
Khóe miệng cô ta cong lên một đường cung.
"Ồ, tôi biết rồi, cô là cái mụ vợ già đó phải không?"
"Còn mặt mũi tìm đến tận cửa à? Anh Thuận đã không cần cô nữa rồi mà còn lằng nhằng không chịu ly hôn, cô có phải là loại rẻ tiền không?"
"Đã tìm đến tận cửa rồi thì tôi cũng chẳng khách sáo nữa. Nói thẳng cho cô biết, tôi đã mang th/ai con của anh Thuận, anh ấy chắc chắn sẽ ly hôn với cô thôi."
Tôi quay đầu nhìn Dương Thuận Khởi, nghẹn đắng trong cổ họng.
"Anh nói với cô ta như vậy sao? Là em không chịu ly hôn với anh?"
"Dương Thuận Khởi, anh có lương tâm không? Em chăm sóc bố mẹ anh bao nhiêu năm nay, tiễn cả hai người họ đi rồi, bây giờ anh lại muốn ly hôn với em?"
Tôi r/un r/ẩy chỉ tay vào Dương Thuận Khởi.
"Em ở nhà chăm sóc cả gia đình, việc gì cũng không để anh phải lo lắng, để anh yên tâm chạy xe, anh đối xử với em như vậy đấy à?"
"Còn ra ngoài tìm đàn bà? Anh có thấy có lỗi với em và con gái không?"
Tôi gi/ận đến cực điểm.
Lao tới nhắm thẳng mặt anh ta, vung tay t/át một cái thật mạnh!
17
Cô gái trẻ lúc này lao lên chắn trước mặt tôi.
Cô ta đẩy tôi một cái thật mạnh.
"Cô làm cái gì mà đá/nh người hả? Người ta đã không cần cô nữa rồi còn bám riết không buông, còn mặt mũi không hả?"
Sức cô ta rất lớn, tôi không đề phòng, lảo đảo lùi về phía sau.
Tay quờ quạng trong không trung muốn giữ thăng bằng, vô tình túm lấy vạt áo cô gái, kéo theo cả cô ta ngã nhào xuống đất.
Một tiếng kêu đ/au đớn truyền đến.
"Bụng... bụng của tôi... đ/au quá..."
Dương Thuận Khởi hoảng lo/ạn.
Anh ta vung chân đ/á tôi sang một bên, rồi bế cô gái lên từ mặt đất.
"Đồ đàn bà khốn kiếp, cô dám đá/nh Thúy Hoa, con mà có mệnh hệ gì thì tôi không để cô yên đâu!"
Anh ta bế Thúy Hoa vào giường trong phòng.
Thúy Hoa rúc vào lòng anh ta nức nở.
Nhưng lại quay sang tôi với nụ cười đắc ý và mỉa mai.
18
Tôi không nhớ rõ mình đã bước ra khỏi căn phòng đó như thế nào.
Ánh nắng bên ngoài rõ ràng rất chói chang, vậy mà toàn thân tôi lại lạnh buốt, như thể rơi xuống hầm băng.
Tôi nhớ lại những ngày tháng chúng tôi mới cưới.
Dương Thuận Khởi sớm hôm đi làm, nhưng ngày nào cũng về nhà.
Cho dù lái xe cả ngày, trên người anh ta vẫn luôn tràn trề sức lực.
Cho dù muộn thế nào, anh ta cũng phải hànhz hạz tôi một phen, cho đến khi tôi không còn một chút sức lực nào, anh ta mới mãn nguyện buông tha.
Sau khi biết tôi mang th/ai, anh ta càng ngày càng tươi cười, ôm lấy tôi bảo rằng sẽ mang đến cho tôi và con cuộc sống tốt đẹp nhất.
9
9
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook