Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đôi mắt sáng ngời của tiểu đoàn tử lộ rõ vẻ chân thành chưa từng có.
Ta biết đây là thuật ngự trị của đế vương, hắn đang lôi kéo ta.
Nhưng trong đó chưa chắc đã không có chân tâm.
Mà ta thì sao, tuy là vì nhiệm vụ, nhưng Lý Nghiên thế này...
Khiến người ta làm sao không nảy sinh lòng thương cảm.
Ta nửa quỳ trước mặt Lý Nghiên, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Phải, Thái hậu bảo ta giám sát người.”
Biểu cảm của hắn lập tức cứng đờ.
“Ta cũng đã đồng ý.”
Khoảnh khắc đó, trong mắt Lý Nghiên có thứ gì đó đang chậm rãi vỡ vụn.
Cảm nhận được sự tin tưởng đang chực chờ sụp đổ, ta nói tiếp:
“Vì ta cần giữ mạng, nếu không thì làm sao nhìn người trưởng thành, nhìn người trở thành một vị minh quân hiền đức?”
Lời nói của ta khiến Lý Nghiên không hiểu mô tê gì: 【Tiểu Đào có ý gì? Rốt cuộc ả đứng về phía nào?】
Nghe tiếng lòng hắn lầm bầm, ta không nhịn được khẽ nhếch môi.
“Ta đứng về phía người.” Ta đưa ra cho hắn một câu trả lời x/ác đáng.
“Về phía Thái hậu, điều gì nên nói, điều gì không nên nói, ta rất rõ ràng.”
“Hoàng thượng chỉ cần nhớ kỹ, ta, Tiểu Đào, hy vọng người bình an trưởng thành, có ngày đ/ộc lập tự chủ, không cần phải làm con rối của Thái hậu nữa!”
“Tiểu Đào, ngươi...”
Lý Nghiên há hốc mồm, không thể tin nổi.
Loại lời nói tội chu di cửu tộc này mà ta lại có thể nói ra một cách rành rọt như vậy.
Nhưng trong lòng hắn lại vô cùng hân hoan.
Ta nghe rõ mồn một hắn đang reo hò.
【Ta biết ngay mà, Tiểu Đào là tốt nhất.】
Khoảnh khắc này, ta thực sự muốn c/ứu Lý Nghiên.
Không chỉ vì muội muội.
06
Đêm đến, ta lén lút lẻn ra chân tường Ngự thiện phòng.
Những ngày qua ta vẫn luôn quan sát cung nữ chuyên sắc th/uốc cho Hoàng thượng.
Chuyện này Thái hậu vô cùng coi trọng, có người chuyên trách, kẻ khác không được đụng vào dù chỉ nửa phần.
Ta phát hiện mỗi lần nàng ta đều gói bã th/uốc lại, ch/ôn dưới bụi cỏ chân tường.
Ta đã theo dõi vô số lần, nhân lúc xung quanh không người, tránh né lính canh, đào bã th/uốc ra.
Đang định ngửi, một bóng người như m/a q/uỷ lặng lẽ xuất hiện sau lưng ta.
“Tiểu Đào.”
Ta rùng mình một cái, chỉ thấy tê dại từ đỉnh đầu xuống tận gót chân.
Quay đầu lại, Thôi m/a m/a đang âm trầm nhìn ta.
Không biết vì sao, ta lại thấy nhẹ nhõm.
Lý Nghiên tin tưởng bà, ít nhất trong chuyện này, ta không xung đột với bà.
“Ngươi đang làm gì vậy?”
Ta nhét gói th/uốc vào lòng, xoay người nắm lấy tay bà rồi bắt đầu chạy thục mạng.
Cho đến nơi an toàn, ta mới dừng lại, thở dốc.
Thôi m/a m/a cũng từ vẻ âm u ban đầu trở nên ngơ ngác.
Bà hơi thẹn quá hóa gi/ận hất tay ta ra: “Thật không ra thể thống gì!”
Ta bảo vệ gói th/uốc trước ngựk: “M/a m/a, con nghi th/uốc có vấn đề.”
Thôi m/a m/a chỉ lặng lẽ đá/nh giá ta, không hề kinh ngạc, dường như bà đã sớm biết rồi.
Bà hỏi ngược lại ta: “Tiểu Đào, ngươi làm vậy là vì Hoàng thượng?”
“Đương nhiên.”
“Tại sao?”
Ta cũng hỏi ngược lại bà: “Hoàng thượng là một đứa trẻ tốt, bà nỡ lòng nhìn người trở thành một con quái vật đi/ên cuồ/ng t/àn b/ạo sao?”
Thôi m/a m/a hơi sững sờ, bà nhìn ta thật lâu.
“Ngươi căn bản không hiểu gì cả.”
Bà khẽ thở dài, kể cho ta nghe về thân thế của Lý Nghiên.
Năm xưa hoàng tử tranh quyền, Thái hậu lúc đó vẫn là Hoàng hậu, nhưng dưới gối không con, chẳng ai coi bà ra gì.
Thái hậu lại ngồi xem hổ đấu, đứng sau thúc đẩy, hại ch*t một đám phi tần hoàng tử, cuối cùng nâng đỡ Lý Nghiên lên ngôi.
Tại sao chọn Lý Nghiên?
Rất đơn giản, thân phận hắn thấp kém, sinh mẫu mất sớm, có thể để Thái hậu tùy ý nhào nặn.
Mà Thôi m/a m/a chính là cung nữ thân cận của sinh mẫu Lý Nghiên, Thái hậu thấy bà không có mối đe dọa nào nên giữ bà lại hầu hạ bên cạnh Lý Nghiên.
“Ta biết th/uốc có vấn đề, nhưng thì sao chứ?” Khóe miệng Thôi m/a m/a hiện lên nụ cười cay đắng.
“Những năm qua không phải không có người muốn giúp Hoàng thượng, tiền Thái phó từng m/ắng Thái hậu là gà mái gáy sáng, muốn chấn hưng triều cương, kết quả là...”
Đã là “tiền” Thái phó rồi, kết quả thế nào không cần nói cũng biết.
“Chỉ cần Hoàng thượng có thể bình an sống sót, những thứ khác không quan trọng.”
“Không phải vậy!” Ta nắm ch/ặt nắm đ/ấm, nghiến răng nói.
“Hắn đã ngồi vào vị trí này, thì không thể sống tạm bợ như người thường được.”
“Thái hậu thực sự sẽ tha cho hắn sao? Bà nhìn Hoàng thượng bây giờ xem! Tuổi còn nhỏ mà đã không phân biệt được phải trái thiện á/c, gi*t người không gh/ê tay.”
“Đợi đến khi hắn hoàn toàn biến thành á/c m/a, không cần Thái hậu ra tay, thiên hạ bách tính và đại thần triều đình cũng sẽ dồn hắn vào đường cùng!”
“Nhưng hắn... vốn không phải người như vậy.”
Nói đến đây, ta nghẹn ngào.
Lý Nghiên, đứa trẻ từ nhỏ bị dạy dỗ gi*t người, nhưng đêm khuya lại đ/au lòng tự trách.
Lý Nghiên, người biết rõ sẽ đắc tội Thái hậu mà vẫn lo lắng cho giang sơn xã tắc và các tướng lĩnh biên cương.
Hắn đã bị kéo vào vũng bùn, nhưng trái tim thuần khiết vẫn nâng đỡ hắn bò lên.
Đứa trẻ tốt như vậy, tại sao ta lại không giúp hắn!
Thôi m/a m/a bị ta nói đến á khẩu, bà lắp bắp: “Nhưng ngươi và ta... làm được gì chứ?”
“Còn hơn là chẳng làm gì cả!”
Ta cứ sờ vào gói th/uốc trước ngựk, như thể nắm lấy cọng rơm c/ứu mạng.
Ánh mắt do dự của Thôi m/a m/a cũng dần dần trở nên kiên định trong bóng đêm.
“Nói đi, ta có thể làm gì?”
07
Thôi m/a m/a có quen biết thái y trong Thái y viện, bà gửi bã th/uốc đi kiểm tra.
Thái y ngửi xong liền nghi hoặc: “Đây là th/uốc bổ, nhưng bên trong có hai vị dược liệu sẽ ảnh hưởng đến tinh thần con người.”
“Lượng không nhiều, nhưng lâu ngày sẽ sinh ra ảo giác, nghiêm trọng thậm chí dẫn đến đi/ên lo/ạn.”
Ta nghe xong đứng lặng tại chỗ, hồi lâu không nói nên lời.
Thảo nào Lý Nghiên luôn hỉ nộ vô thường, dễ nổi gi/ận.
Đêm khuya hắn thường mất ngủ, e là cũng liên quan đến th/uốc.
“Đừng nói cho Hoàng thượng biết.” Thôi m/a m/a nắm lấy tay ta, “Hắn vẫn còn là một đứa trẻ.”
Ta lại chậm rãi gỡ tay bà ra: “Hắn là Hoàng thượng.”
“Bà không thể đối xử với hắn như một đứa trẻ bình thường, những chuyện này, hắn phải tự mình đối mặt.”
Còn một câu ta chưa nói.
Thái hậu quá nhạy bén, những hành động nhỏ của chúng ta có lẽ ngày mai, hoặc tháng sau, sẽ bị lộ tẩy.
Lý Nghiên ở vị trí đó, chỉ khi hắn thực sự đứng vững, chúng ta hợp sức mới có cơ hội thắng.
Khi ta đến Ngự thư phòng, thấy Lý Nghiên đang gục xuống bàn ngẩn người.
Giống hệt cảnh muội muội ta đi học, mất tập trung không nghe giảng.
“Hoàng thượng, nô tỳ có chuyện muốn bẩm báo.”
Lý Nghiên hoàn h/ồn: “Nói.”
Ta kể lại chuyện phát hiện th/uốc có vấn đề.
“Hoàng thượng, th/uốc không thể uống được nữa, uống tiếp nô tỳ sợ người...”
9
9
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook