Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Tiễn thu đêm sớm
- Chương 14
Ta nhíu mày quay đầu lại, đối diện với một đôi mắt âm hiểm.
"Tự Thu, gi*t ả! Cô sẽ cùng ngươi chia sẻ thiên hạ!"
Ta nhìn chằm chằm người trước mắt.
Chàng khác xa hoàn toàn với lần đầu gặp mặt tám năm trước.
Dáng người cao lớn, không còn vẻ c/òng lưng ngày nào.
Vẻ huyết sắc giữa đôi lông mày càng làm tăng thêm khí thế hung á/c quanh người.
Thế nhưng khi ta đưa tay ra, chàng lại ngoan ngoãn cúi người xuống.
Thuận tiện để ta lau đi vết m/áu không biết của kẻ nào trên mặt chàng.
Biểu cảm của Phương Nguyên Húc lập tức sụp đổ, hắn không thể tin nổi giơ con d/ao trong tay lên, chất vấn:
"Tự Thu, tại sao không gi*t ả?"
Tự Thu ân cần chuyển đến cho ta một chiếc ghế.
Ta lười biếng ngồi xuống, cười sự ng/u xuẩn của hắn:
"Ha, hoàng huynh dựa vào cái gì mà cho rằng, mấy tháng ở biên quan ngắn ngủi đó, có thể so được với tám năm xuân thu của ta và chàng?"
"Vậy ra các ngươi trở mặt cũng là diễn cho cô xem?"
Phương Nguyên Húc nhìn ta chằm chằm khiến lòng ta nảy sinh sự mất kiên nhẫn.
Vừa định bảo Tự Thu gi*t quách hai kẻ này cho xong, lại thấy hắn đột nhiên cười lớn:
"Phương Từ Ưu, ngươi tưởng ngoài tên hoạn quan Tự Thu này ra, cô không còn chỗ dựa nào khác sao?!
Lo/ạn lớn như vậy trong cung, e rằng đã truyền khắp thượng kinh, không quá nửa khắc nữa các đại thần sẽ tới nơi.
Đến lúc đó, cho dù ngươi có đám chó săn Tây Xưởng này chống lưng, cũng phải ngoan ngoãn giao hổ phù ra đây!
Cô mới là thiên tử tương lai!"
Ta cười nhạo hỏi ngược lại:
"Hoàng huynh đang nói đến những thị tộc ngầm ủng hộ ngươi mưu lo/ạn sao?
Vậy ngươi tưởng vừa rồi Tự Thu đi làm gì?"
Biểu cảm Phương Nguyên Húc hơi biến đổi, nhưng vẫn cố gồng mình trừng mắt nhìn ta.
Ta liếc nhìn Tự Thu, chàng đáp:
"Đám tặc tử có dã tâm, kẻ vọng tưởng lật đổ giang sơn xã tắc, tự nhiên đã bị Cẩm Y Vệ xử trảm tại chỗ."
Ta hài lòng gật đầu, đối diện với đôi mắt xám xịt của Phương Nguyên Húc:
"Ta còn phải cảm ơn hoàng huynh, nếu không phải vì sự tự phụ của ngươi, làm sao Tự Thu có thể nhanh chóng nắm rõ những kẻ ủng hộ ngầm của ngươi trong triều như vậy."
Con d/ao trong tay Phương Nguyên Húc rơi xuống đất, cả người hắn cũng mềm nhũn không đứng dậy nổi.
Nhìn những giọt nước mắt rơi trong mắt hắn, ta đảo mắt:
"Khóc cái gì?
Khóc cho sự thất bại của ngươi?
Hay khóc cho những kẻ ch*t vì ngươi?
Đó đều là những thị tộc trăm năm trong thành thượng kinh đấy!
Chỉ tiếc là, đêm nay... già trẻ lớn bé, một mống không tha."
Ta đứng dậy bước tới, túm lấy cổ áo hắn, thì thầm như á/c q/uỷ:
"Chúng đều đang trả giá cho dã tâm của ngươi.
Rất nhanh thôi, ngươi có thể xuống dưới đó, đối diện mà tạ tội với họ rồi."
24
Đầu Phương Nguyên Húc rơi xuống đất, chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Tự Thu còn rất ân cần che mắt ta lại.
Để tránh ta vấy phải thứ m/áu bẩn thỉu đó.
So với sự bình thản của ta, phụ hoàng chứng kiến mọi chuyện bên cạnh sợ đến mức không nhẹ.
Người sáng nay còn tinh thần phấn chấn, giờ đây lại co quắp dưới đất như một ông lão gần đất xa trời, hung hăng trừng mắt nhìn ta:
"Tự Thu là do ngươi cố ý đưa đến bên gối trẫm sao?!
Vậy tên y sư đó..."
Ta gật đầu:
"Cũng là giả."
Phụ hoàng không tin, tự lẩm bẩm:
"Không thể nào, thái y đều nói thân thể trẫm cải lão hoàn đồng, đã hiện ra dáng vẻ tráng niên."
Ta thiện chí nhắc nhở: "Đó gọi là hồi quang phản chiếu."
Nhìn thì có vẻ mọi thứ đều tốt đẹp, thực chất bên trong đang bị khoét rỗng.
Tự Thu đ/ốt hương liệu mới, mùi thơm mang theo sự ch*t chóc lan tỏa trong không khí.
Quả nhiên, chưa đầy mấy hơi thở, phụ hoàng liền nôn ra một ngụm m/áu đen lớn.
Người không thể tin nổi nhìn sang: "Các ngươi cũng ngửi rồi, sao lại không sao?!
Chẳng lẽ là th/uốc uống hàng ngày?
Không thể nào, mỗi thứ trẫm đưa vào miệng đều có người kiểm tra chuyên biệt, Thái Y Viện đều có ghi chép."
Ta tốt bụng giải thích:
"Vì những thứ này dùng riêng thì không có vấn đề gì, nhưng kết hợp lại chính là kịch đ/ộc chí mạng, rút cạn tâm huyết của người."
Phụ hoàng đã suy kiệt không thể chống đỡ thân hình: "Ngươi bắt đầu mưu tính từ khi nào?"
"Chắc là ngày gi*t ch*t mẫu phi thành công đó."
Người đàn bà đó có một cuốn sổ tay, bên trong ghi chép thuật phù thủy Tây Vực.
Trong đó có một loại hương liệu cần phải xông mỗi ngày, lại kết hợp với việc uống m/áu người thân thì có thể sinh con trai.
Mà ta lại nhìn thấy trong cuốn sổ đó ghi chép về tà thuật khiến sản phụ khó sinh băng huyết khi lâm bồn.
"Năm đó ngươi mới chín tuổi, đã đ/ộc á/c như vậy, tự tay gi*t ch*t mẹ ruột của mình!
Giờ đây ngươi lại muốn gi*t cha! Trẫm sao lại có đứa con gái súc vật như ngươi."
Ta cười nhạo:
"Vì ngươi chính là súc vật mà!
Ngươi dám nói ngươi làm cha, chưa từng có chút tà niệm nào với đứa con gái ruột này sao?
Ngươi dám nói trên giường của ngươi, đã gi*t bao nhiêu đồng tử rồi không?!
Cho nên a phụ hoàng, tre già măng cũng chẳng thể thẳng.
Nhà họ Phương, đều là một lũ súc vật."
Nhìn bầu trời ngoài điện bắt đầu hửng sáng, ta cũng lười nói nhảm với người, ra hiệu cho Tự Thu mau giải quyết đi.
Người lại còn vọng tưởng giãy giụa lần cuối:
"Tự Thu, Phương Từ Ưu ngay từ đầu đã lợi dụng ngươi, ả không chỉ khiến ngươi trở thành thái giám, còn đưa ngươi lên long sàng của trẫm, ả c/ứu ngươi năm xưa chính là vì ngày hôm nay để ngươi làm việc bẩn thỉu cho ả, gánh chịu tiếng x/ấu muôn đời."
"Ngươi gi*t ả đi, trẫm cho phép ngươi làm nhiếp chính vương."
"Đa tạ ý tốt, nhưng... ta chỉ trung thành với điện hạ của ta."
Ki/ếm sắc đ/âm xuyên tim lão già đó.
Đêm nay, cuối cùng cũng kết thúc...
Đợi đến khi Ngọ Môn mở rộng, trăm quan vào cung.
Ta ngồi trên bậc thềm cao, bên cạnh là thủ cấp của Phương Nguyên Húc.
Tự Thu lớn tiếng tuyên cáo, đêm qua phản tặc ép cung mưu phản, là ta dẫn quân c/ứu giá.
Hiện giờ phụ hoàng và phản quân đều đã ch*t.
Triều đình này không thể một ngày không chủ.
Có lão thần đứng ra, chỉ vào đám phi tần và các hoàng tử công chúa chưa thành niên đứng một bên:
"Thập tam hoàng tử nay đã tròn mười bốn, mẫu gia của Thục phi lại là..."
Chưa đợi lão lảm nhảm xong, ta liền tùy ý nâng cằm.
Tự Thu hiểu ý, trực tiếp ra lệnh cho Cẩm Y Vệ lôi Thập tam hoàng tử ra, một đ/ao c/ắt cổ.
Tốc độ nhanh đến mức tất cả mọi người đều không kịp phản ứng.
Chỉ ngây người nhìn th* th/ể trên mặt đất.
Ta lạnh lùng lên tiếng:
"Các vị đại thần còn có người chọn nào nữa không?"
Một khoảng lặng bao trùm.
Qua rất lâu, mới có kẻ lấy hết can đảm lên tiếng:
"Nhưng bản triều, chưa có tiền lệ nữ tử đăng cơ a."
"Vậy thì để ta mở ra tiền lệ này."
9
9
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook