Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
15
Tôi không có ý định giấu giếm chuyện này với Tống Chi Lâm.
Anh chỉ buồn bã trong thoáng chốc, rồi lập tức nũng nịu bày tỏ rằng anh cũng muốn đi cùng.
"Anh không phải là không tin em, anh biết em đi làm việc chính sự."
"Anh chỉ là không muốn xa em, muốn lúc nào cũng được ở bên cạnh em."
Tôi nhón chân bịt miệng Tống Chi Lâm lại khi anh còn định lải nhải.
Sau khi tách ra trong hơi thở dồn dập, tôi mới có cơ hội bày tỏ thái độ.
"Chỉ cần anh muốn đi thì đều được, không cần bất cứ lý do gì cả."
Cùng với tài liệu, bố tôi còn gửi kèm thông tin liên lạc của quản lý Trương thuộc bộ phận thị trường của công ty.
Hẹn xong địa điểm gặp mặt, trên đường đi tôi đã xem qua đại khái.
Lô hàng vốn dĩ đã định giao vào tuần sau, công ty của Sở Từ nói có chút vấn đề, có thể cần phải gia hạn.
Hỏi cụ thể gia hạn bao lâu thì anh ta không nói, chỉ bảo công ty phái người qua trao đổi trực tiếp.
Đúng là đảo lộn trật tự mà.
【Nam phụ thay đổi số điện thoại liên tục để nhắn tin cho Kiều Nam đều bị chặn, ngay cả trong game cũng bị chặn, nên mới nghĩ ra chiêu này để gặp Kiều Nam.】
Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Tôi vốn dĩ đã hối h/ận vì lòng trắc ẩn dư thừa trước đây.
Nếu hủy hợp đồng trực tiếp thì cần phải bồi thường vi phạm hợp đồng.
Tuy nói đối với nhà tôi mà nói thì chẳng là gì, nhưng tôi chính là không muốn để Sở Từ được lợi.
Nếu anh ta vi phạm hợp đồng trước, thì đừng trách tôi.
16
Từ xa đã có thể thấy Sở Từ đích thân đợi ở dưới lầu.
Bắt tay với Sở Từ theo kiểu công việc, lòng bàn tay bất ngờ bị gãi nhẹ một cái.
Tôi mang nụ cười trên mặt, dùng lực bóp mạnh lại.
Khi buông ra, Sở Từ rõ ràng đã vẩy tay một cái.
Sau khi bắt tay với tất cả mọi người, Sở Từ lại cố tình bỏ sót Tống Chi Lâm.
Khi vào phòng họp, Sở Từ lại một lần nữa nhảy vào điểm cấm của tôi.
Anh ta tỏ vẻ lịch sự ngăn cản Tống Chi Lâm lại.
"Xin lỗi, chúng tôi cần bàn việc chính sự, người không liên quan không được vào."
Tôi không vui quay người lại, nắm lấy tay Tống Chi Lâm đan mười ngón vào nhau, cố tình giơ lên lắc lắc trước mặt Sở Từ.
Nụ cười trên mặt Sở Từ hoàn toàn không giữ nổi nữa.
Sau khi được người khác nhắc nhở một câu, mới chậm rãi nhường chỗ cho chúng tôi.
Vừa ngồi xuống, Sở Từ như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, cười nói:
"Anh vẫn luôn không tìm được cơ hội để cảm ơn Nam Nam cho tử tế."
"Cảm ơn em vì anh mà đích thân tìm chủ tịch Kiều, để chúng ta có cơ hội được hợp tác với tập đoàn Kiều Thị."
Có ánh mắt mang theo sự dò xét, đảo qua lại giữa tôi và Sở Từ.
Sự m/ập mờ trong đó không cần nói cũng hiểu.
Tôi lạnh mặt:
"Hôm nay tôi đến đây không phải để nghe anh nói nhảm."
Sở Từ như thể đã quyết tâm tìm ch*t.
Toàn bộ quá trình cứ vòng vo tam quốc.
Một việc đơn giản, vậy mà đến giờ ăn trưa vẫn còn đang giằng co.
Trước khi quản lý Trương đến đã nói sơ qua với tôi về ý định của công ty.
Tiền lễ hậu binh.
Nếu công ty của Sở Từ thực sự vì yếu tố không kiểm soát được mà không giao được hàng, thì nể mặt tôi, có thể cho họ gia hạn.
Nhưng nếu là cố tình muốn làm mình làm mẩy, thì đừng trách họ nghiêm túc làm theo hợp đồng.
Lúc đó tôi xua tay liên tục.
"Tuyệt đối đừng nể mặt tôi."
Liếc mắt ra hiệu cho quản lý Trương, tôi đứng dậy:
"Tôi đi vệ sinh chút."
Loay hoay trong nhà vệ sinh mười phút, khi quay lại, toàn bộ khu vực văn phòng gần như trống trơn.
Chỉ còn vài nhân viên đang xếp hàng đợi hâm nóng cơm.
Cửa phòng họp mở, giọng của Sở Từ truyền ra.
17
"Nhìn cậu mặc cũng chẳng phải đồ hiệu gì."
"Cậu bám lấy Nam Nam như vậy, ngoài việc thấy cô ấy xinh đẹp, chủ yếu là thấy nhà cô ấy có tiền đúng không?"
【Cười ch*t mất, quần áo của nam chính đều là hàng đặt riêng, tất nhiên là không có logo rồi.】
【Sao cảnh này quen thế nhỉ? Không lẽ câu tiếp theo là "cầm lấy số tiền này, rời xa Kiều Nam đi"?】
Tôi không nghe thấy giọng của Tống Chi Lâm, chỉ nghe thấy Sở Từ tiếp tục nói với vẻ cao cao tại thượng:
"Cậu không xứng với Nam Nam, tôi cho cậu một khoản tiền, cậu tự giác rời đi đi."
"Ồ? Anh định cho tôi bao nhiêu tiền?"
"Năm trăm nghìn."
Tiếng cười của Tống Chi Lâm truyền vào tai tôi, giọng nói tức gi/ận đến mức thẹn quá hóa gi/ận của Sở Từ theo sát ngay sau đó:
"Cậu chẳng qua chỉ dựa vào cái mặt mới nhất thời mê hoặc được Nam Nam, cô ấy rồi sẽ có ngày chán ngấy thôi, đến lúc đó cậu chẳng được gì cả."
Tống Chi Lâm ngây thơ nói:
"Nhưng bảo bối chỉ riêng việc tặng tôi một chiếc đồng hồ đã là một triệu rồi cơ mà."
Tôi tặng đồng hồ bao giờ?
Một bước chân vào phòng họp, Sở Từ nhìn thấy tôi thì mắt sáng lên.
Anh ta chỉ vào Tống Chi Lâm kích động nói:
"Nam Nam em nghe thấy chưa? Cậu ta chính là đào mỏ tiền của em đấy!"
"Chỉ có tình cảm của anh dành cho em mới là thuần khiết, cho anh một cơ hội bù đắp lỗi lầm đi?"
"Đã là thuần khiết, vậy tôi hủy đơn hàng trực tiếp nhé?"
Sở Từ cười gượng:
"Nam Nam, đừng đùa."
"Anh cũng là vì nghĩ cho em, người đàn ông này chính là kẻ đào mỏ!"
Tôi không hề bận tâm, hôn chụt một cái lên gương mặt hoàn hảo đó của Tống Chi Lâm.
"Anh ấy đã đẹp trai thế này rồi, đào mỏ tí cũng được, em tự nguyện."
Tôi đá/nh giá Sở Từ một vòng từ trên xuống dưới, lắc đầu:
"Tuy nhiên, nếu là người có ngoại hình như anh, thì có cho thêm tiền tôi cũng cân nhắc."
Sở Từ không cam tâm đuổi theo đến tận cửa công ty.
"Em cứ thế đi sao, chẳng lẽ lô hàng đó em cũng không quan tâm nữa à?"
"Ồ, chiều nay tôi không tham gia nữa, anh có gì cứ nói với quản lý Trương."
Đi được một đoạn, Tống Chi Lâm mới kéo tôi lại, nghiêm túc nói:
"Tổn thất của nhà em để anh chịu trách nhiệm, hủy bỏ hợp tác trực tiếp đi."
"Anh không muốn sau này anh ta lại dùng chuyện hợp tác để quấn lấy em."
Tôi nhẹ nhàng lắc đầu:
"Chẳng bao lâu nữa anh ta sẽ biến mất hoàn toàn thôi."
18
Một cuộc điện thoại gọi đi, quản lý Trương quả nhiên bị người của công ty Sở Từ kéo đi ăn cơm.
Cặn kẽ dặn dò quản lý Trương một phen, tôi bắt đầu ngồi đợi xem kịch hay.
Những ngày tiếp theo, ngày nào tôi cũng nhận được điện thoại từ các số khác nhau.
Cái nào tôi cũng nghe.
Sở Từ tự tin:
"Nam Nam, anh biết lô hàng này các em đang cần gấp, chỉ cần em đồng ý quay lại với anh, anh lập tức sắp xếp xuất hàng."
Tôi giả vờ tức gi/ận hét lớn:
"Anh đang đe dọa tôi đấy à?!!"
"Anh là muốn níu kéo em, anh cũng hết cách rồi. Em yên tâm, chỉ cần em đồng ý, anh sẽ không làm lỡ việc của nhà em đâu."
Tôi ch/ửi bới rồi cúp điện thoại.
Lặp lại mấy ngày, tôi cũng hơi khâm phục khả năng diễn xuất của chính mình rồi.
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook