Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Phúc Bảo
- Chương 3
"Phải."
Đôi mắt thâm sâu của hắn chợt lạnh đi, cười đầy vẻ âm hiểm.
"Nàng coi thường ta đến thế sao? Lại dùng loại th/uốc mạnh đến vậy?"
Ta chỉ dặn dò nha hoàn là cứ m/ua loại tốt nhất, mạnh nhất, ai mà ngờ được dược hiệu lại kinh khủng đến mức này, thắt lưng ta đến tận bây giờ vẫn còn ê ẩm.
Ta bĩu môi đầy tủi thân.
"Còn chẳng phải vì muốn chàng cưới ta sao..."
Tay Thẩm Lâm Chu đang thắt đai lưng bỗng khựng lại, ngay cả giọng điệu cũng dịu xuống.
"Ta... ta đâu phải là không cưới..."
Giọng hắn trầm đến mức ta nghe không rõ.
"Chàng nói gì cơ?"
Thế nhưng ngay tức khắc, hắn lại khôi phục vẻ mặt hung dữ lúc nãy.
"Ta am hiểu y thuật, th/uốc này sợ là bốn canh giờ sau vẫn còn phát tác."
Nói đến cuối câu, trên mặt hắn thoáng hiện lên hai vệt đỏ nhạt.
"Nếu nàng cần... hãy đến viện kế bên nhà nàng mà tìm ta."
Viện kế bên rõ ràng đã bỏ trống bao năm nay, không ngờ lại là trạch viện của Thẩm Lâm Chu.
Vậy Liên tỷ tỷ đang trốn ở nhà ta, chẳng phải rất nguy hiểm sao?
Ta đang định lên tiếng, bỗng vai nặng trĩu, được khoác thêm một chiếc áo choàng nữ.
"Ta bảo tùy tùng m/ua đấy, giờ đưa nàng về."
Nhưng rõ ràng hộ vệ của ta đã kh/ống ch/ế tùy tùng của hắn rồi mà.
Cho đến khi đẩy cửa ra, ta nhìn thấy mười tên hộ vệ tinh nhuệ của mình đang bị trói dưới bóng cây!
Ta không thể tin nổi nhìn Thẩm Lâm Chu, còn hắn nhếch mép cười đầy châm chọc.
"Chút hộ vệ phủ đệ mà đòi bắt giữ tinh nhuệ Đại Lý Tự, nàng nghĩ gì thế?"
Cái gì! Thẩm Lâm Chu lại làm việc ở Đại Lý Tự!
Nhưng Thẩm Lâm Chu không cho ta cơ hội kinh ngạc, xách bổng ta lên ngựa.
"Đưa nàng đến cửa sau phủ tướng quân."
Đi cửa sau thì thôi đi, tại sao còn phải đi đường tắt chứ.
Ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, trong lòng thầm khẳng định, Thẩm Lâm Chu nhất định là không muốn cưới ta!
04
Sau khi về phủ, ta vừa thay xong y phục mới, ca ca đã hớt hải xông vào.
"Phúc Bảo, muội cũng đã cập kê rồi, mau lại xem, người nào lọt vào mắt xanh của muội?"
Ta tưởng ca ca lại m/ua dế mới, nhưng khi lại gần mới phát hiện, huynh ấy cầm cả một xấp tranh vẽ nam tử.
Huynh ấy tự nhiên trải từng bức họa ra, mày mắt tươi cười.
"Người này thế nào, con trai Lễ bộ Thị lang, người phong độ phiên phiên, phẩm hạnh cũng là bậc thượng đẳng."
Ta nhìn theo ánh mắt ca ca, dung mạo quả thực cũng coi là tuấn tú.
Nhưng kể từ khi gặp Thẩm Lâm Chu, ta dường như có cái nhìn mới về từ "tuấn lãng".
Ta lắc đầu.
"Không thích."
Ca ca không chịu bỏ cuộc, lại liên tiếp lấy ra tranh vẽ của tân khoa Trạng nguyên, con trai đ/ộc nhất của Thừa tướng, từng người một tiến cử cho ta, nhưng đều bị ta lắc đầu từ chối.
Huynh ấy hơi bực bội thu tranh lại, nhưng khi đối diện với đôi mắt trong veo của ta, lại trở nên dịu dàng an ủi.
"Muội muội của ta thiên tư quốc sắc, bọn họ quả thực không xứng, ngày khác ca ca lại tìm cho muội những chàng trai tốt hơn."
Nói đoạn, huynh ấy xoay người định đi, lại bị ta nhẹ nhàng níu lấy tay áo.
"Ca ca, huynh có thời gian này, chi bằng quan tâm đến Liên tỷ tỷ nhiều hơn đi."
Có lẽ vì thần sắc ta quá nghiêm túc, ca ca cũng hiếm khi trở nên nghiêm chỉnh.
"Tống Liên bị sao vậy?"
Nghĩ đến những ngày tháng khổ sở của Liên tỷ tỷ, ta không nhịn được mà nổi gi/ận.
"Đã đưa Liên tỷ tỷ về, thì phải để tâm đến người ta chút chứ, con gái mà, y phục phấn son đương nhiên không thể thiếu, hơn nữa tỷ ấy g/ầy như vậy, huynh không hỏi xem tỷ ấy thích ăn gì sao?"
Ca ca nghe vậy, gật đầu liên tục.
"Có lý, ta đi bảo quản gia sắp xếp ngay."
Lời vừa dứt, ta lập tức cuống lên.
"Người khác đi với huynh đi, có giống nhau không cơ chứ?!"
Đôi mắt đẹp của ca ca đầy vẻ mơ hồ và không hiểu, nhưng cuối cùng cũng đồng ý.
"Được, ta đi, ta đi là được chứ gì."
Nhìn bóng lưng ca ca rời đi, ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu ca ca còn chậm chạp nữa, không chừng Liên tỷ tỷ lại bị Thẩm Lâm Chu dỗ dành đưa về mất.
Hiện tại việc cấp bách nhất là nhanh chóng bắt Thẩm Lâm Chu viết giấy hòa ly.
Ta xoay người lấy hộp trang sức của mình ra, lấy từ trong đó một chiếc trâm ngọc xanh biếc.
Đây là thứ ca ca mang về cho ta khi đi phương Nam, ta thích nó vô cùng.
Nhưng không vào hang cọp sao bắt được cọp con.
Nếu dùng một chiếc trâm mà dỗ được Thẩm Lâm Chu cưới ta, thành toàn cho ca ca và Liên tỷ tỷ.
Thì quả là quá xứng đáng.
Ta cẩn thận nhét chiếc trâm vào tay áo, chỉ là vừa bỏ vào, thân thể đã dấy lên một cơn khác lạ.
Tứ chi dần mềm nhũn, gò má cũng không kiểm soát được mà nóng bừng.
Ch*t ti/ệt, chắc chắn là dược hiệu lại phát tác rồi.
Ta vội vàng dặn dò nha hoàn, không cho phép bất cứ ai vào viện của ta.
Ngay sau đó, ta thi triển kh/inh công lao thẳng về phía viện kế bên.
05
Viện tuy bỏ trống nhưng lại sạch sẽ ngăn nắp.
Ta lảo đảo xông thẳng vào phòng chính, kết quả vừa đẩy cửa, tầm mắt chợt va vào một màn sương m/ù mịt.
Thẩm Lâm Chu đang tắm.
Khói tỏa mờ mịt, Thẩm Lâm Chu ngâm mình trong thùng tắm, làn da trắng nõn ửng hồng, mái tóc đen xõa sau lưng, lồng ngựk rắn chắc mạnh mẽ thấp thoáng vài vết cào.
Ta theo bản năng nuốt nước bọt.
Thẩm Lâm Chu chậm rãi nhìn về phía ta, ánh mắt dừng lại trên gò má đỏ ửng nóng hổi của ta.
"Lại phát tác rồi?"
Ta khó chịu đến mức gần như không đứng vững, hắn lại tỏ vẻ thản nhiên như không.
Ta gi/ận dỗi kéo lấy hắn.
"Biết rồi mà còn không mau lại đây giải đ/ộc cho bổn tiểu thư?"
Nhưng giây tiếp theo, ta đã bị hắn nắm ngược lấy cổ tay, cả người bị hắn bế thốc vào trong thùng tắm.
Sương nước quấn quýt, triền miên không dứt.
Trong thùng tắm, trên giường, trên sập.
Rõ ràng dược hiệu đã tan hết, Thẩm Lâm Chu vẫn cứ như một con trâu mộng, không chịu buông tha cho ta.
Cho đến khi trời tờ mờ sáng, hắn dịu dàng ôm ta vào lòng, trong tay nắm ch/ặt chiếc trâm ngọc không biết đã rơi từ bao giờ của ta.
"Tặng cho ta?"
Ta toàn thân không còn chút sức lực, khẽ nhướng mi mắt.
"Ừm."
"Vật đính ước?"
Ta vẫn gật đầu.
Hắn dường như tâm trạng rất tốt, khóe miệng cong lên một nụ cười nhạt.
Giơ tay lấy từ trong đống y phục vương vãi bên cạnh ra một chiếc vòng ngọc ôn nhuận, cẩn thận đeo vào cổ tay ta.
"May mà ta đã chuẩn bị từ trước, ngọc gia truyền của nhà họ Thẩm, sau này giao cho nàng."
Đang ỉu xìu như cọng bún, nghe vậy, ta lập tức bật dậy khỏi giường.
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook