Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước khi ý thức chìm vào bóng tối, ta nghe thấy có người nói:
"Canh chừng ở cửa hông, đừng làm kinh động người khác."
Khi mở mắt ra lần nữa, ta chỉ cảm thấy toàn thân nóng ran không chịu nổi.
Chu Nguyên Bạch ngồi bên mép giường, những ngón tay lạnh lẽo mơn trớn má ta, hơi rư/ợu nồng nặc:
"A Oánh, nàng đừng trách ta."
"Đợi khi gạo đã nấu thành cơm, nàng không gả cũng phải gả."
"Nàng biết mà, ta là ngọc thô, nàng giúp ta, sau này ta nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn."
Lời chàng chưa dứt, bên ngoài cửa vang lên hai tiếng bịch, hộ vệ đổ gục tại chỗ.
Cánh cửa bị đạp văng ra, gió lạnh ùa vào.
"Chu Nguyên Bạch, lá gan ngươi cũng lớn thật đấy."
Giọng nói ấy trẻ trung lười biếng, nhưng khiến Chu Nguyên Bạch lập tức quỳ rạp xuống đất:
"Điện... Điện hạ..."
"B/ắt c/óc quan quyến, tự ý xông vào nơi thanh tịnh của cửa Phật, mưu đồ h/ủy ho/ại danh tiết của người khác. Ba tội danh này đủ để ngươi ngồi tù mọt gông."
"Người đâu, áp giải hắn xuống cho ta."
22
"Thẩm Oánh, tỉnh táo lại. Nhẫn nhịn một chút, ta đi tìm thái y cho nàng."
Ta sốt đến mức ý thức mơ hồ, không còn phân biệt được người trước mắt là ai.
Nhưng lại có một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.
Ta không kìm được mà vòng tay qua vai người ấy, cố hết sức muốn leo lên.
"Ta không cần thái y... ta cần chàng."
Ta sờ thấy cơ bụng của hắn có tám múi, eo thon chân dài.
Không lỗ vốn.
"Yên tâm, ta sẽ nhẹ nhàng."
"Lát nữa ta bảo cha ta... chiêu m/ộ chàng làm rể."
Ta đẩy hắn ngã xuống, thấy hắn không phản kháng, lá gan càng lúc càng lớn.
Ta vòng tay qua vai hắn, không ngừng sờ soạng khắp cơ thể hắn.
Thỉnh thoảng còn véo vài cái.
"Cơ bụng này của chàng véo vào thích thật... lại còn cứng nữa."
"Là nàng tự tìm đấy nhé."
Hắn thấp giọng nói một câu như vậy, rồi cúi xuống hôn lấy ta.
Khi ta tỉnh lại lần nữa, nhìn người đàn ông bên cạnh.
Cảm giác như trời sắp sập, dù sao chúng ta cũng là kẻ th/ù không đội trời chung.
"Thái... Thái tử điện hạ, thật trùng hợp, ở đây mà cũng gặp được người sao?"
Hắn mở mắt, lười biếng nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch:
"Ha ha... Thẩm tiểu thư thường xuyên gặp người khác trên giường như vậy sao?"
"Ngủ cũng đã ngủ rồi, giờ chạy có phải hơi muộn không?"
"Thái tử điện hạ... chàng cũng không thiệt thòi đâu."
Trên mặt Tiêu Hành dường như thoáng hiện vẻ tổn thương.
"Hay cho một câu không thiệt thòi, nàng thì tiêu sái rồi."
"Ta vẫn là trai tân, vốn dĩ đang ở gần đây điều tra vụ án."
"Thấy nàng trúng đ/ộc nên lòng tốt muốn tìm thái y cho nàng, không ngờ lại bị nàng làm hỏng thanh bạch."
Trước tình cảnh này, ta có chút lúng túng.
Dù sao cũng là ta sai trước.
Bỗng nhiên ta nhớ lại kiếp trước, sau khi Tiêu Hành làm hoàng đế, hắn không gần nữ sắc.
Hậu cung trống không, con cái đều là nhận nuôi.
Theo lẽ thường, dù ta có trúng đ/ộc, hắn cũng nên đẩy ta ra.
Chứ không phải thuận theo.
Ta nhớ lại kiếp trước, sau khi Chu Nguyên Bạch ch*t, hắn cũng chăm sóc ta rất nhiều.
Minh oan cho ta, phong cáo mệnh, ban cho ta trâm phượng vĩ.
Ta cứ ngỡ hắn vì thấy kẻ th/ù có kết cục như ta mà nhẹ lòng, nên mới bố thí cho ta.
Giờ đây... ta nảy ra một suy đoán.
"Tiêu Hành, không phải là chàng thích ta đấy chứ."
23
Hắn sững người một chút, rồi bật cười.
Trong nụ cười ấy mang theo chút lúng túng khi bị vạch trần, nhưng lại thẳng thắn đến mức không giống hắn chút nào.
Hắn chống người dậy sát lại gần ta, hơi thở vẫn chưa hoàn toàn bình ổn, dồn dập thở, hơi nóng phả qua vành tai ta.
Không khỏi khiến ta nhớ lại sự ân cần đêm qua.
"Một Oánh trong trẻo, ánh sáng vạn dặm. Thẩm Oánh, ta thích nàng, lâu như vậy rồi, nàng không phát hiện ra sao?"
Hắn khàn giọng, từng chữ từng chữ gọi tên ta, như thể đã nghiền ngẫm hai chữ này trên đầu lưỡi rất lâu rồi.
Ta hồi tưởng lại những chuyện đã qua, không biết Tiêu Hành đã thích ta từ khi nào.
Bởi trong ký ức của ta, hai chúng ta cứ gặp mặt là cãi nhau.
"Chàng thích ta từ khi nào?"
"Nàng không nhớ hồi nhỏ nàng từng lấy đ/á ném vào đầu cô sao?"
Ta nhớ ra rồi.
Năm mười tuổi, ta theo mẫu thân vào cung dự tiệc.
Trong ngự hoa viên tình cờ gặp một tiểu thiếu niên đẹp trai quá mức.
Hắn trêu chọc ta, nói ta là một con bé m/ập mạp.
Ta đ/è hắn xuống đất đá/nh cho một trận tơi bời, cho đến khi cung nhân tách chúng ta ra.
Hắn ôm đầu ngồi xổm dưới đất, cung nhân quỳ rạp cả một vùng.
Mẹ ta biết chuyện cũng kinh sợ quỳ trước mặt hoàng hậu, chỉ có ta như một vị tướng thắng trận, cứ nhìn chằm chằm vào thái tử.
"Mẫu phi, nàng ta b/ắt n/ạt nhi thần, người ph/ạt nàng ta làm vợ con đi."
May mà hoàng hậu nương nương là người hiểu lý lẽ.
"Con vô lễ với người ta trước, đã vậy còn đá/nh không lại một cô bé."
"Có tư cách gì mà đòi hỏi, quay về ph/ạt chép Luận Ngữ trăm lần."
Từ đó hai chúng ta trở thành kẻ th/ù không đội trời chung, ta chưa bao giờ nghĩ hắn lại thích ta.
Mỗi lần gặp mặt chúng ta đều tranh đấu lẫn nhau.
"Vậy lần đi săn mùa thu đó chàng cư/ớp ngựa của ta là cố ý sao?"
"Ai bảo nàng cứ đi song song với thằng nhóc nhà họ Lâm đó, cười như hoa nở. Cô không cư/ớp ngựa của nàng, trong mắt nàng có thể có cô sao?"
Ta nhớ lần đó.
Ta ngã ngựa, tuy hắn ở dưới làm đệm th!t cho ta, nhưng ta vẫn đá/nh hắn một trận.
Không ngờ hắn là vì gh/en.
"Lần đó ta bị cảm lạnh nằm b/ệnh ở nhà, chàng phái người đưa một xe hoàng liên đến, là đạo lý gì?"
"Chẳng phải nàng lúc nào cũng nóng tính sao... thái y nói đó là dược liệu giải nhiệt tốt nhất."
"Hơn nữa, chẳng phải ta còn gửi sen đường cho nàng sao?"
24
"Tại sao chàng lại thích ta, chỉ vì ta đá/nh chàng sao?"
Ta nhìn lên nhìn xuống Tiêu Hành, cố gắng dò xét sở thích của hắn.
"Phải mà cũng không phải."
"Từ nhỏ đến lớn, chỉ có một mình nàng dám đối xử với cô như vậy."
"Chỉ vì ta gan dạ?"
"Không chỉ vậy."
Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào chóp mũi ta.
"Ban đầu nói nàng m/ập, là vì mắt nàng to tròn, giống như búp bê tranh vẽ năm mới vậy. Rất đáng yêu."
"Chàng gọi đó là đáng yêu sao?"
"Cô chưa từng khen ai bao giờ, sao biết phải nói thế nào."
Hắn quay mặt đi, vành tai đỏ ửng.
Ta nhìn hắn, không nói lời nào.
Hắn dường như thấy khó chịu vì bị ta nhìn, lại lên tiếng, giọng thấp xuống vài phần:
"Ban đầu cô chỉ thấy nàng đáng yêu, thích cãi nhau với nàng."
"Sau này cô phát hiện, miệng nàng tuy cứng, nhưng lòng lại mềm nhũn. Đối với người mình thích, cái gì cũng có thể móc hết ra cho người ta."
"Nhà ai sủng thiếp diệt thê, nàng là người đầu tiên xông lên đòi công bằng."
"Bản thân chẳng có bao nhiêu tiền, mà còn đi tài trợ cho những người phụ nữ vô gia cư."
"Lần dị/ch bệ/nh đó, nàng đem hết vàng bạc trang sức của mình quyên góp, không giữ lại món nào."
Hắn ngừng lại, quay đầu nhìn ta, đáy mắt mang theo một tia sáng không rõ là gì.
Chương 11
Chương 14
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook