Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngón tay Tạ Tri Chu khẽ móc lấy lòng bàn tay tôi, chỉ mỉm cười nhẹ:
"A Thanh, tôi chỉ mới được bảo lưu để làm nghiên c/ứu sinh thôi, còn chưa trở thành bác sĩ đâu, hơn nữa không phải tôi bận, mà là cậu bận, tôi không muốn làm phiền cậu."
Tạ Tri Chu dạo gần đây thích cân từng chữ một, nhưng một Tạ Tri Chu như vậy cũng khiến người ta rất thích.
Tạ Tri Chu mơn trớn ngón tay tôi một cái, lại nói:
"Nhưng tôi rất nhớ cậu."
Tôi ôm lấy Tạ Tri Chu, đầu tựa vào hõm cổ cậu ấy:
"Tháng sau tôi tiếp quản nhà họ Ngụy là sẽ không bận như thế này nữa."
Bữa tiệc tối hôm nay là lão gia chủ tổ chức để công bố việc tôi sắp tiếp quản nhà họ Ngụy.
So với kiếp trước thì sớm hơn hai năm.
Nhưng như vậy cũng tốt, sớm tiếp quản đối với tôi mà nói có lợi mà không có hại.
Quấn quýt thêm một lúc, tôi hỏi Tạ Tri Chu:
"Ra ngoài ăn cơm trước nhé?"
Đồ ăn trong bữa tiệc tôi không đụng đũa đến.
Tạ Tri Chu cũng chỉ ăn được một chút, nhưng cũng chỉ là một chút.
"Về nhà đi." Tạ Tri Chu nói:
"Tôi nấu cơm cho cậu."
Tôi nhìn cậu ấy, bật cười:
"Ngày nào cũng nấu cơm cho tôi, ngày không gặp mặt cũng nấu xong rồi sai người mang đến, Tạ Tri Chu, cậu có mệt không vậy?"
Tôi thật sự khá kén ăn, đồ ăn bên ngoài hầu như không có món nào hợp khẩu vị.
Đầu bếp riêng nấu món ăn lại thiếu đi một chút cảm giác gì đó.
Chỉ có món do Tạ Tri Chu nấu, tôi ăn bao nhiêu năm cũng không chán.
Tạ Tri Chu hơi nhíu mày:
"A Thanh, tôi hy vọng tôi có thể giúp được cậu."
Thế là tôi cười đùa cậu ấy:
"Vậy nếu tôi thích đồ ăn do người khác nấu, cậu có buồn không?"
Tạ Tri Chu im lặng một thoáng, sau đó thở dài:
"A Thanh, cậu biết là cậu nói vậy tôi sẽ trở nên bất an mà."
Tôi biết, nhưng tôi thích nhìn cậu ấy quan tâm đến tôi.
Nên tôi chỉ cười, nhưng không nói gì.
Đến lúc lái xe về đến nhà, cuối cùng Tạ Tri Chu cũng không nhịn được nữa.
Nhân lúc dừng xe, Tạ Tri Chu rướn người sang hôn tôi.
Tôi tránh né, đáy mắt cậu ấy lập tức tràn ngập sự mất mát.
Cậu ấy hỏi tôi:
"A Thanh, cậu thích đồ ăn do người khác nấu rồi à?"
"Là ai?"
Sự bất an của Tạ Tri Chu gần như đã tràn ra ngoài.
Tôi không trêu cậu ấy nữa, mà hôn lên môi cậu ấy, rồi lại cắn nhẹ một cái.
"Không có người khác đâu, Tạ Tri Chu."
"Chỉ có cậu thôi."
...
Bóng đêm bên ngoài càng lúc càng đậm.
Người trong xe lại mãi không chịu xuống.
Lá cây xào xạc, ánh trăng khẽ lay động.
Không biết là ai, lại đang lưu luyến mà khao khát.
8
8
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook