Như ý như ý, theo đúng tâm ý

Như ý như ý, theo đúng tâm ý

Chương 6

14/08/2026 21:32

Ngược lại cũng vậy, hắn nhìn ta một cái là biết ta đang nói dối.

"Nàng chắc chắn không xem." Hắn quả quyết.

"Nếu nàng xem rồi, sẽ biết những lá thư đó toàn viết về chuyện của Phó Tranh."

"Trước khi xuất chinh, nó viết một hơi mấy lá thư giao cho ta, nhờ ta chuyển cho Trưởng công chúa. Ta còn chưa tìm được cơ hội gửi đi thì Trưởng công chúa đã bị đưa đi hòa thân ở biên ải rồi."

Ta: "..."

Hắn nhìn chằm chằm vào vành tai đỏ ửng của ta, chậm rãi nói: "Nàng chỉ xem tên người gửi thôi, đúng không?"

Ta đặt chén trà lên bàn.

"...Ngài quản ta xem hay chưa làm gì!"

Phó Dữ thở dài, tựa lưng vào ghế: "Sau này ta muốn gửi thư đi, nhưng toàn bộ đều bị trả về."

Ta há miệng, không thốt nên lời.

"Trưởng công chúa lúc đó đã ch*t rồi." Giọng hắn rất bình thản, như đang kể về một chuyện đã qua từ lâu.

"Ch*t ở biên ải, sau khi gả qua đó nàng đã thử khởi binh, muốn đá/nh ngược trở về. Nhưng không thành công."

Trong phòng im lặng một lúc.

Hắn nhìn ta: "Cho nên những lá thư đó, chưa từng đến tay nàng."

Ngón tay ta siết ch/ặt lấy chén trà.

Ta há miệng, nỗi uất ức lại trào dâng: "Vậy kiếp trước ngài giấu ta cả đời, là vì sao?"

Hắn nhìn ta, im lặng một hồi, giọng trầm xuống: "Nói cho nàng biết để làm gì? Để nàng cùng ta chịu khổ sao? Đó là em trai ta, nó ch*t trên chiến trường, ta thay nó giữ những lá thư đó, chính ta còn thấy nặng lòng."

"Còn cả Trưởng công chúa, nàng với nàng ấy thân thiết như vậy, nếu biết nàng ấy bị người ta bày mưu h/ãm h/ại đưa đi hòa thân, tâm tính nàng thực thà như thế, biết rồi chẳng phải sẽ cùng ta đ/au khổ sao."

Hắn dừng một chút: "Ta hy vọng nàng cả đời đều vui vẻ, những chuyện khác không cần phải bận tâm. Đáng tiếc nàng không cho ta cơ hội đó."

Ta: "..."

Được, là ta đuối lý.

"Nhưng tại sao ngài cứ phải để bên mình?" Ta cứng cổ.

"Ta nhìn thấy, đương nhiên tưởng ngài thích Trưởng công chúa."

Hắn khẽ thở dài, cong ngón tay, quẹt nhẹ nơi khóe mắt ta.

Lúc này ta mới phát hiện mình đã rơi lệ từ bao giờ.

"Phó Tranh là em ruột của ta, đồ vật nó để lại ta không mang theo bên mình thì ai thay nó giữ?"

Câu nói này giáng xuống ngựk ta, nặng nề hơn tất cả những lời giải thích vừa rồi.

Ta không nói thêm lời nào.

Phó Dữ nhìn ta hồi lâu, lại nói: "Ta trọng sinh sớm hơn nàng mấy ngày, mấy ngày đó ta đã suy nghĩ rất nhiều. Tuy không biết tại sao trước khi ch*t nàng lại đ/âm ta một nhát, nhưng chuyện kiếp trước đã qua rồi, kiếp này hãy sống cho tốt."

"Kết quả ngày yến tiệc, nàng cũng trở về."

Hắn nhìn ta.

"Ta vừa nhìn ánh mắt nàng là biết không đúng, trước kia nàng nhìn ta chưa bao giờ như vậy."

Ta bĩu môi: "Như thế nào?"

"Như nhìn kẻ th/ù."

Ta không nói gì.

"Ta tức gi/ận." Giọng hắn trầm xuống.

"Ta nằm trên giường b/ệnh bị nàng đ/âm một nhát, ch*t rồi còn không biết vì sao. Cho nên ta đổi lời, cố ý cầu hôn Trưởng công chúa trước mặt nàng."

12

Trong phòng im lặng rất lâu.

Ta nói: "Vậy giờ ngài biết tại sao ta đ/âm ngài rồi đấy, nhưng ngài cũng không ch*t oan. Mạng của ta cũng đã đưa cho ngài rồi, một mạng đền một mạng."

"Cái gì gọi là một mạng đền một mạng?" Hắn đột ngột ngồi thẳng dậy, sắc mặt thay đổi.

Ta nhếch môi cười: "Dù sao uống th/uốc đ/ộc đ/au bụng dữ dội, ta nghĩ thay vì để thứ đó dày vò đến ch*t, chi bằng dứt khoát cho xong. Lấy đoản đ/ao đ/âm ngài, rồi tự đ/âm mình một nhát."

Phó Dữ nhìn ta hồi lâu, bỗng nhiên biểu cảm trở nên kỳ quặc, khóe miệng gi/ật gi/ật:

"Th/uốc đ/ộc đó... hết hạn rồi."

Nụ cười trên mặt ta cứng đờ: "...Cái gì?"

"Bình nàng uống là thứ cha ta để lại trấn trạch từ đời nào rồi, hết hạn mấy chục năm rồi."

Hắn day day thái dương, "Kiếp trước lúc ta sắp ch*t mới biết, thứ đó nhiều nhất chỉ làm nàng đ/au bụng đi ngoài ba ngày, không ch*t người được."

Ta: "..."

Thảo nào.

Thảo nào lúc đó trong bụng đ/au như sóng cuộn, nhưng cảm giác đ/au hoàn toàn khác với những gì trong thoại bản viết về việc trúng đ/ộc mà ch*t.

Lúc đó ta còn nghĩ, hóa ra ch*t là cảm giác này sao?

Sao lại giống như đ/au bụng đi ngoài thế?

Nhưng lúc đó ta đang ngồi xổm trước giường b/ệnh của hắn, khóc lóc bù lu bù loa, không thể nói "Phó Dữ ngài đừng ch*t vội, đợi ta đi vệ sinh cái đã".

Thế thì x/ấu hổ quá.

Ta đành cố nhịn.

Nhịn suốt cả quãng đường, cho đến khi lấy d/ao đ/âm mình.

"Vậy nên lúc đó trong bụng ta đ/au như sóng cuộn," ta mặt không cảm xúc, "hóa ra không phải đ/ứt từng khúc ruột, mà là sắp ị ra quần."

Phó Dữ quay mặt đi, vai rung rung.

"Ngài cười cái gì!"

Hắn quay lại, vẻ mặt nghiêm túc, hạ giọng: "Ta đã qua huấn luyện chuyên nghiệp, dù buồn cười thế nào cũng sẽ không cười."

Nói xong lại quay đi, vai rung càng dữ dội hơn.

"Vai ngài đang rung kìa!"

Hắn hít sâu một hơi quay lại: "Vậy sau đó... nàng đ/âm chính mình?"

"Đúng vậy." Ta buông tay, "Th/uốc đ/ộc không gi*t được ta, d/ao thì chắc là đ/âm ch*t được chứ?"

Phó Dữ nhìn ta, biểu cảm từ kinh ngạc chuyển sang bất lực, cuối cùng biến thành một thứ cảm xúc phức tạp mà ta không gọi tên được:

"Nàng có từng nghĩ, thực ra nàng căn bản không cần phải ch*t không?"

Ta im lặng một hồi.

"...Chưa từng nghĩ." Ta nói thật.

"Lúc đó xem xong những lá thư, trong đầu ta chỉ có một ý niệm, ch*t cùng ngài. Th/uốc đ/ộc không ch*t, ta đổi sang d/ao."

Trong phòng im lặng rất lâu.

Hắn khẽ nói: "Trà nguội rồi, ta thay cho nàng bình mới."

Ta nhìn hắn cầm ấm trà lên, bỗng dưng thấy sống mũi cay cay.

Nhưng giây tiếp theo ta đã ép sự cay cay đó vào trong.

"Lấy trà Long Tỉnh, đừng lấy Bích Loa Xuân."

Tay rót trà của Phó Dữ khựng lại: "Sao nàng lắm chuyện thế?"

"Mặc kệ ta."

Ta bưng chén trà mới lên thổi thổi, nhếch môi cười: "Đồ tra nam."

Hắn không để ý đến ta, nhưng khóe miệng đã cong lên.

13

Ba ngày sau, trong buổi chầu sớm, Phó Dữ quỳ trước mặt Hoàng thượng trước mặt văn võ bá quan.

"Thần xin bệ hạ ban hôn cho đệ đệ thần là Phó Tranh và Trưởng công chúa."

Cả điện tĩnh lặng.

Tay cầm chén trà của Hoàng đế treo lơ lửng giữa không trung, nụ cười trên mặt cứng đờ một lát, rồi lập tức trở lại như thường.

"Ồ? Trẫm nhớ nhị công tử nhà họ Phó vẫn chưa có quân công, hôn sự này thực sự hơi vội vàng..."

Phó Dữ quỳ thẳng tắp.

"Bệ hạ, đệ đệ thần nửa tháng nữa sẽ xuất chinh biên ải, nếu được bệ hạ ban hôn, sĩ khí sẽ tăng cao, trận này tất thắng."

Lời vừa dứt, cả triều đình xôn xao.

Các quan lại nhìn nhau, ai mà chẳng biết nhị công tử nhà họ Phó đây là lần đầu tiên cầm quân?

Danh sách chương

5 chương
14/08/2026 19:18
0
14/08/2026 19:23
0
14/08/2026 21:32
0
14/08/2026 21:31
0
14/08/2026 21:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu