Đèn dài soi lối về

Đèn dài soi lối về

Chương 2

16/08/2026 19:38

“ vậy nàng cũng phải giữ cho kỹ.”

Chiếc trâm gỗ ấy, sau này vẫn luôn nằm trong hộp trang điểm của ta.

Kiếp trước.

Tạ Hoài Xuyên thực sự đã đến kinh thành.

Chỉ là khi ấy, Hầu phủ đã định ngày.

Ta cũng đang tràn đầy hoan hỉ chờ đợi được gả cho Bùi Hành Chu.

Chàng đến quá muộn.

Mang theo sính lễ, cũng mang theo chiếc ngọc bội trắng mà chính tay ta đã trao cho chàng.

Phụ thân nói với chàng, nhà họ Sở không thể thất tín với Hầu phủ.

Chàng không nói gì cả.

Chỉ để lại sính lễ tại nhà họ Sở.

Nói là để thêm vào đồ cưới cho ta.

Sau này, ta gả vào Hầu phủ.

Tạ Hoài Xuyên vào làm quan, tiền đồ vô cùng rộng mở, nhưng cả đời không chịu kết hôn.

Cho đến lúc b/ệnh nặng, mới sai người gửi cho ta một phong thư.

Khi thư được gửi đến Hầu phủ, chàng đã qu/a đ/ời.

Một tờ giấy mỏng.

Nét chữ bị b/ệnh tật dày vò mà trở nên nguệch ngoạc.

Trên đó chỉ viết vài câu.

“Chiêu Chiêu.”

“Năm xưa là ta chậm một bước.”

“Kiếp này không dám quấy rầy nữa, chỉ nguyện nàng năm năm bình an.”

Phần cuối, mực nhòe đi một mảng.

Như thể đã rơi lệ.

Lại như thể người viết thư cầm bút không vững.

“Nếu có kiếp sau, ta sẽ đến gặp nàng sớm hơn.”

Bùi Hành Chu lúc lâm chung, nghĩ đến kiếp sau muốn cưới Thẩm Vãn.

Còn điều Tạ Hoài Xuyên c/ầu x/in trước lúc nhắm mắt, chẳng qua chỉ là--

Kiếp sau đến gặp ta sớm hơn.

Một người trong lòng chưa từng có ta.

Một người trong lòng chỉ có mình ta.

Lần này, ta không muốn chọn sai nữa.

04

Phụ thân cau mày.

“Nhà họ Tạ tuy có quen biết cũ với chúng ta.”

“Con và Tạ Hoài Xuyên đã nhiều năm không gặp, sao biết chàng ta chưa từng cưới vợ, lại sao biết tâm ý chàng ta chưa từng thay đổi?”

“Con--.”

Lời ta chưa kịp thốt ra.

Dưới hành lang bỗng truyền đến một giọng nói thanh tao.

“Sở đại nhân.”

“Vãn bối đến nay vẫn chưa cưới vợ.”

“Tấm lòng này, cũng chưa từng thay đổi.”

Cả sảnh đường lặng ngắt.

Ta ngoảnh đầu nhìn lại.

Ánh nắng xuyên qua hành lang, rơi trên vai người tới.

Tạ Hoài Xuyên đứng đó, mày mắt ôn hòa như xưa, chỉ có vạt áo vương chút bụi trần, rõ ràng là vội vã chạy đến.

Trong tay chàng nắm ch/ặt một tờ hôn thư.

Cách nửa sân xuân quang, nhìn ta từ xa.

Như thể đã đi một quãng đường rất dài.

Lại như thể, cuối cùng đã đuổi kịp người mà mình đã bỏ lỡ cả một đời.

Chàng cung kính vái phụ thân một cái.

“Tạ Hoài Xuyên hôm nay tới cửa.”

“Là để cầu cưới Chiêu Chiêu.”

Mẫu thân là người hoàn h/ồn trước.

Bà nhìn Tạ Hoài Xuyên, sắc mặt vô cùng lạnh lẽo.

“Ngươi đến thật đúng lúc.”

“Chiêu Chiêu vừa từ chối Hầu phủ, ngươi liền cầm hôn thư tới cửa.”

“Hành sự như vậy, không khỏi quá mức kh/inh suất.”

Tạ Hoài Xuyên rủ mắt.

“Phu nhân dạy phải.”

“Chỉ là vãn bối không dám đợi thêm nữa.”

Phụ thân nhìn chàng.

“Ngươi vào kinh từ khi nào?”

Tạ Hoài Xuyên đáp:

“Sáng nay.”

“Vãn bối hôm qua đi ngang qua trạm dịch, biết được Hầu phủ có ý kết thân với nhà họ Sở.”

Chàng siết ch/ặt hôn thư trong tay.

“Vãn bối không dám dừng lại.”

“Sợ chậm một bước, liền bỏ lỡ nàng ấy.”

Mẫu thân cười lạnh.

“Nhà họ Tạ tuy là thế gia, nhưng sao có thể so với Hầu phủ?”

“Chiêu Chiêu gả cho ngươi, có thể có được gì?”

Tạ Hoài Xuyên im lặng một lát.

Chàng lấy chiếc ngọc bội trắng từ trong ngựk ra.

Đó là thứ ta đã trao cho chàng vào ngày ta rời Lâm Châu.

Sợi dây đỏ buộc ngọc đã hơi cũ, nhưng màu ngọc vẫn còn trong trẻo.

Chàng nâng niu ngọc bội trong lòng bàn tay.

“Vãn bối không thể hứa cho nàng sự tôn vinh của Hầu phủ.”

“Nhưng có thể hứa với nàng, kiếp này không nạp thiếp, không phụ lòng, càng không để nàng vì bất cứ ai mà phải ủy khuất cầu toàn.”

Ta ngẩn ngơ nhìn chàng.

Kiếp trước.

Bùi Hành Chu muốn ta hiểu chuyện.

Muốn ta nhường nhịn.

Còn Tạ Hoài Xuyên lại nói với ta.

Ta không cần phải ủy khuất chính mình, để thành toàn cho bất cứ ai.

Mẫu thân còn muốn phản đối.

Phụ thân giơ tay ngăn bà lại.

“Hôn sự của Chiêu Chiêu, cũng nên hỏi ý nguyện của chính con bé.”

Ta ngước nhìn phụ thân.

Khóe mắt bỗng hơi nóng lên.

Tạ Hoài Xuyên cung kính vái một cái.

“Đa tạ Sở đại nhân.”

Mẫu thân lạnh mặt, sai người tiễn Tạ Hoài Xuyên rời đi.

Ta lấy cớ tiễn đưa, đi theo chàng ra khỏi chính sảnh.

05

Gió xuân lướt qua hành lang.

Chuông gió dưới mái hiên khẽ rung.

Ta và Tạ Hoài Xuyên sóng bước đi rất lâu, không ai mở lời trước.

Cho đến khi đi tới góc hành lang, chàng mới dừng bước.

Lấy từ trong tay áo ra một gói giấy dầu, đưa cho ta.

“Cho nàng.”

Ta nhận lấy.

Hương thơm quen thuộc tỏa ra.

Là bánh đường quế hoa ở Lâm Châu.

Ta khẽ ngẩn người.

“Chàng vẫn còn nhớ?”

Tạ Hoài Xuyên nhìn ta, ánh mắt ôn hòa.

“Nàng lúc nhỏ cứ chịu ủy khuất là thích ăn món này.”

Ta cúi đầu mở gói giấy dầu.

Bánh đường vẫn là dáng vẻ ngày xưa.

Chỉ là ta đã rất nhiều năm không ăn rồi.

Kiếp trước sau khi gả vào Hầu phủ, mẹ chồng nói ta thân thể yếu, không nên ăn nhiều đồ ngọt.

Bùi Hành Chu chỉ dặn một câu.

“Mang xuống đi.”

Chẳng hề hỏi ta có thích hay không.

Ta cắn một miếng.

Vị ngọt tan dần nơi đầu lưỡi.

Khóe mắt lại bỗng dưng cay xè.

Tạ Hoài Xuyên có chút lúng túng.

“Không ngon sao?”

Ta lắc đầu, khẽ cười.

“Ngon.”

“Chỉ là không ngờ, chàng vẫn coi ta như trẻ con mà dỗ dành?”

Chàng im lặng một lúc.

Sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc.

“Bởi vì đối với ta.”

“Chiêu Chiêu mãi mãi có thể là một đứa trẻ.”

“Không cần phải hiểu chuyện, không cần nhường nhịn ai, cũng không cần chịu ủy khuất mà vẫn giả vờ như không có chuyện gì.”

Gió thổi qua dưới hành lang.

Ta nắm ch/ặt gói bánh đường, hồi lâu không nói lời nào.

Hóa ra được người ta đặt trong lòng, lại là cảm giác như vậy.

Không phải là được khen hiền thục.

Không phải là sau khi bị ép thoái lui, mới nhận được một câu giữ thể diện.

Mà là có người nhớ rằng.

Nàng sợ bóng tối.

Nàng thích đồ ngọt.

Khi nàng chịu ủy khuất, cũng nên có người đến dỗ dành.

Đêm đó, ta ngủ rất an ổn.

Không mơ thấy Hầu phủ.

Không mơ thấy đứa trẻ mà ta ôm suốt một đêm, cuối cùng lại bị cư/ớp mất.

Trong mơ.

Chỉ có con hẻm cũ ở Lâm Châu.

Thiếu niên cầm chiếc đèn thỏ, đi về phía ta.

Chàng nói:

“Chiêu Chiêu đừng sợ.”

“Có ta ở đây.”

06

Vài ngày sau.

Tiệm trân bảo nổi tiếng nhất kinh thành có một lô trang sức ngọc bích mới cống nạp từ Nam Hải.

Tạ Hoài Xuyên sai người gửi thiệp, mời ta cùng đi chọn món trang sức mình thích.

Mẫu thân đang đứng bên cạnh sắp xếp sổ sách đồ cưới cho ta, giọng điệu vẫn mang vài phần thăm dò.

“Đứa trẻ nhà họ Tạ kia... quả là có tâm.”

Ta khẽ đáp:

“Chàng ấy vẫn luôn như vậy.”

Mẫu thân ngừng lại, cuối cùng cũng không nói gì thêm.

Chỉ là ngày hôm đó ra ngoài, bà cũng không ngăn cản ta nữa.

Trong tiệm trân bảo, ánh ngọc lung linh.

Ta vừa bước qua ngưỡng cửa, đã thấy Tạ Hoài Xuyên ở đó.

Chàng đứng giữa căn phòng đầy ánh ngọc, mày mắt thanh tú, khí chất nhã nhặn.

Thấy ta đến, đáy mắt chàng mới hiện lên một tia cười cực nhạt.

“Chiêu Chiêu.”

Ta bước lại gần.

“Đợi lâu chưa?”

Chàng lắc đầu.

“Chưa lâu.”

Ngừng một lát, lại bồi thêm một câu:

“Đợi nàng, chưa bao giờ là lâu.”

Ta không nhịn được bật cười.

Chàng đã nghiêng người nhường đường.

“Ngọc trắng mới có trong tiệm, ta đã xem qua giúp nàng.”

Danh sách chương

4 chương
16/08/2026 19:33
0
16/08/2026 19:33
0
16/08/2026 19:38
0
16/08/2026 19:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu