Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ngoan nào, nhà họ Dung không để con chịu uất ức gì chứ? Nếu sống không thoải mái, cứ việc dọn về nhà. Cha đâu phải không nuôi nổi con."
Mẹ ta dùng sức véo vào phần th!t mềm bên hông cha ta, "Con rể vẫn còn ở đó đấy."
Cha ta lầm bầm, "Con rể gì chứ, trước đây còn cùng hàng với chúng ta đấy thôi."
"Chàng xem, Miểu Miểu nhà chúng ta g/ầy đi rồi."
Ta khoác lấy cánh tay cha, nũng nịu nói: "Cha, mới mấy ngày không gặp, làm sao mà nói g/ầy là g/ầy ngay được?"
Dung Hoài An thong thả bước xuống xe ngựa, cung kính chào hỏi cha mẹ ta.
Chúng ta đi vào chính sảnh, lần lượt chào hỏi các bậc trưởng bối, rồi ta bị các tỷ tỷ kéo ra hoa viên.
Đại tỷ vội vàng hỏi: "Thế nào? Phu quân đối xử với muội có ân cần không?"
Ta suy nghĩ một chút, gật đầu đáp: "Tất nhiên là có. Hơn nữa chàng ở riêng, muội cũng không cần ngày ngày thỉnh an trưởng bối, càng không cần dậy sớm mỗi ngày. Cũng chẳng khác gì lúc muội ở nhà là bao."
Đại tỷ chọc vào trán ta, m/ắng yêu: "Đồ ngốc, tỷ không phải nói chuyện này."
Ta ngẩn người một thoáng, rồi nhanh chóng phản ứng lại, thẹn quá hóa gi/ận: "Đại tỷ! Sao lại có người hỏi chuyện này cơ chứ?"
"Phu quân hơn muội bảy tuổi, hành sự khó tránh khỏi thô lỗ, muội đừng có chuyện gì cũng nhẫn nhịn."
Ta xoắn lấy chiếc khăn tay trong tay, gò má nóng rực như lửa đ/ốt.
"Đại tỷ, chúng ta... vẫn chưa làm chuyện đó."
Đại tỷ phát ra một tiếng kêu kinh ngạc.
Ta đ/è đại tỷ đang muốn nổi kh/ùng xuống, "Tỷ nhỏ tiếng thôi."
Đại tỷ đi qua đi lại, miệng không ngừng lẩm bẩm.
"Miểu Miểu, tỷ nghe nói phòng của Dung đại nhân rất sạch sẽ, không có lấy một tiểu thiếp hay thông phòng nào."
Ta gật đầu.
Đúng là như vậy.
Đại tỷ ghé sát tai ta, "Chàng ta không lẽ là... có ẩn tật gì đó chứ?"
Ta trợn tròn mắt.
"Thế này đi, lát nữa tỷ gửi cho muội mấy cuốn sách. Muội mang về xem mà học tập."
Đại tỷ giơ nắm đ/ấm, "Hạnh phúc phải nằm trong tay chính mình."
...
Chúng ta đến tận chiều tối mới khởi hành về phủ.
Dung Hoài An bị chuốc không ít rư/ợu, cha ta cùng các ca ca, tỷ phu thay phiên nhau tới tấp, dù là người bằng sắt cũng khó lòng chống đỡ.
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh về phía phủ họ Dung.
"Chàng uống nhiều lắm sao?" Ta đưa tay sờ lên trán chàng, "Cha ta nổi tiếng là ngàn chén không say, chàng uống với người thì đúng là rơi vào hang cọp rồi."
Dung Hoài An nghiêng đầu, áp mặt vào lòng bàn tay ta, "Có hơi nhiều."
"Phu nhân, ta hình như hơi say rồi."
Nói xong, chàng ngồi gần ta thêm vài tấc, hơi thở nóng rực phả vào cổ ta.
Mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mùi rư/ợu vương vấn nơi chóp mũi, vậy mà lại có chút dễ chịu.
Chúng ta nhìn nhau.
Dung Hoài An dời ánh mắt xuống, rơi trên đôi môi ta, rồi khẽ mổ nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.
Ta nhất thời quên cả thở, thế giới như tĩnh lặng trở lại, chỉ còn lại hai chúng ta.
Thình, thình thịch.
Dung Hoài An không làm gì khác, tự nhiên nắm lấy tay ta, mười ngón đan xen, nhắm mắt tựa vào thành xe.
Khóe môi chàng vương ý cười nhàn nhạt.
Ngày hôm sau tỉnh rư/ợu, chàng lại khôi phục vẻ nho nhã đoan chính như thường ngày.
"Hôm qua ta say quá, không làm phu nhân phiền lòng chứ?"
Chàng vậy mà không nhớ gì sao?
"Không có."
Ý cười của chàng đậm thêm vài phần, "Thế thì tốt."
05
Chớp mắt một cái, thành thân đã hơn một tháng.
Ngày hôm nay, mẹ chồng sai người đến bảo, phu nhân của Trấn Bắc tướng quân mở tiệc, mời ta cùng đến dự.
Dung Hoài An đang cúi đầu xử lý công vụ, nghe vậy liền nói: "Nàng có muốn đi không? Nếu không muốn, ta sẽ thay nàng từ chối."
"Muốn chứ muốn chứ, nếu không ở trong phủ muội cũng chán lắm."
Người nhà họ Dung đều hiền hòa, ở cùng họ rất thoải mái.
Ngày hôm sau.
Tiệc được tổ chức rất tinh tế, hoa khôi ngồi trong đình giữa hồ gảy khúc, bên bờ nước rộn rã tiếng cười nói.
Các vị phu nhân trò chuyện phiếm, nói qua nói lại, chủ đề liền xoay sang phía ta.
"Tính tình Hoài An lạnh lùng, bình thường chung sống có thấy thoải mái không?"
Một vị phu nhân tính tình bộc trực nói: "Nó cứ mãi không chịu thành thân, ta cứ tưởng nó có sở thích đoạn tụ chứ."
Người bên cạnh huých bà ta một cái.
Các phu nhân cứ thế tự nhiên trò chuyện, ta không có cách nào đối đáp, chỉ biết đỏ mặt lắp bắp nửa ngày không nói nên lời.
May mà mẹ chồng lên tiếng giải vây cho ta, "Con dâu ta còn nhỏ tuổi, các vị đừng b/ắt n/ạt nó."
Bà quay sang nói với ta: "Miểu Miểu, ta thấy phía bên kia đang chơi ném thẻ vào bình, con cũng qua chơi thử đi."
Ta cười tươi rói, "Đa tạ mẫu thân, mẫu thân là tốt nhất."
Mẹ chồng lập tức cười sảng khoái, "Con bé này, chỉ giỏi dỗ dành người khác."
Ta đi về hướng mẹ chồng chỉ, thấy trên khoảng đất trống ngoài tiền sảnh đã bày sẵn bình đồng, bên cạnh cắm vài mũi tên tre.
Ta bước đến trước bình đồng, đưa tay cầm một mũi tên tre lên cân nhắc.
Đứng ngoài vạch kẻ, tay trái cầm tên, tay phải tùy ý nâng lên.
Vút--
Mũi tên tre rời tay, vạch một đường cong, vững vàng rơi vào miệng bình.
Bình đồng vang lên tiếng "cạch" giòn tan.
Không tệ, lâu rồi không luyện mà tay nghề vẫn chưa mai một.
Ta đắc ý vỗ vỗ tay.
Người công tử đứng gần ta nhất trợn tròn mắt, "Cô nương quả là tài nghệ cao cường."
"Tại hạ là Trần Hằng Chi, con thứ sáu của phủ Trấn Viễn Tướng quân, xin hỏi cô nương..."
Lời chàng ta chưa dứt, Tiểu Thúy đã tìm đến ta, thì thầm vài câu.
Ta quay đầu nhìn Trần Hằng Chi, "Trần công tử vừa nãy muốn nói gì thế?"
Trần Hằng Chi co rúm lại, lùi về sau hai bước, "Không, không có gì."
Tiệc tàn đến tận tối muộn, ta cùng mẹ chồng cũng chuẩn bị ra về.
Tướng quân phu nhân tiễn chúng ta ra tận cửa.
Trần Hằng Chi lén kéo tay áo tướng quân phu nhân, vội vàng nói: "Mẹ!"
Tướng quân phu nhân liếc nó một cái, lên tiếng: "Dung phu nhân, không biết cô nương đây đã đính ước hay chưa?"
Ta sững sờ, tướng quân phu nhân thấy mặt ta lạ, chắc hẳn đã tưởng ta là biểu tiểu thư đang tá túc ở hầu phủ.
Tướng quân phu nhân nói thêm: "Con trai út của ta vừa nhìn đã ưng ý cô nương này, cứ nằng nặc đòi ta phải hỏi thử. Nếu chưa đính ước, có thể để hai đứa trẻ tiếp xúc tìm hiểu nhau một chút không."
Mẹ chồng ngượng ngùng, "Trần phu nhân mới về kinh nên có lẽ không biết. Thu Miểu là con dâu của ta."
Khóe miệng vừa nãy còn đang nâng lên của Trần Hằng Chi lập tức rũ xuống, vẻ mặt như sắp khóc.
"Thế... thế Giang cô nương có ý định hòa ly không-- Ái chà!"
Tướng quân phu nhân giẫm mạnh lên chân Trần Hằng Chi một cái.
Đột nhiên, một luồng gió lạnh thổi qua, sống lưng ta lạnh toát.
"Phu nhân, đã đến lúc về nhà rồi."
Ta quay đầu lại, Dung Hoài An đang đứng ở đó.
Không biết chàng đã nghe được bao nhiêu.
Trên đường về, Dung Hoài An nhắm mắt dưỡng thần.
Không khí lạnh đến mức có thể đóng băng cả que kem.
"Miểu Miểu." Dung Hoài An bình tĩnh lên tiếng, "Nàng còn nhỏ tuổi, khó tránh khỏi sẽ gặp phải những kẻ không đứng đắn này."
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook