Từ công tử ăn chơi đến vị quan đầu triều

Từ công tử ăn chơi đến vị quan đầu triều

Chương 7

13/08/2026 03:04

Cũng may là nhiều món đồ bày biện và gạch vàng bà ta để lại đều có thể đổi thành bạc.

Trước đó ở công đường, Hứa thị nói ông trời chưa bao giờ đối đãi tử tế với bà ta, nhưng ta lại thấy, ông trời đã đối với bà ta quá tốt rồi.

Bà ta mạo danh chị mình suốt bao nhiêu năm mà không hề bị lộ, còn âm thầm sống những ngày tháng như tiên tử suốt chừng ấy thời gian...

Cho dù là ch*t, bà ta cũng đã đáng giá lắm rồi.

24

Sau khi đón lão thái thái thật sự về phủ tướng quân, ta viết một bức thư gia đình cho phu quân, trong thư kể chi tiết mọi chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này.

Còn về thân phận của Lý Trường Uyên, ta vẫn giữ kín như bưng.

Bên trong hắn là ai không quan trọng, quan trọng là lớp da bên ngoài vẫn là Trường Uyên của ta.

Tất cả vinh dự mà hắn có được đều thuộc về nhà họ Lý, thuộc về Trường Uyên của ta.

Lý Trường Uyên cũng rất tranh khí.

Sau khi đỗ tú tài, hắn vẫn ngày ngày vùi đầu đọc sách, chưa từng lơ là nửa phần.

Cho đến khi Lâm đại nho lên tiếng, đọc vạn cuốn sách không bằng đi vạn dặm đường.

Lý Trường Uyên lúc này mới buông sách vở, cùng Lý Trường Nghiên kết bạn rời kinh đi du học.

Có lẽ để hàn gắn mối qu/an h/ệ với đại phòng, Trần thị gần đây thường xuyên qua lại phủ tướng quân.

Bà ta bỏ ra số tiền lớn mời danh y từ Giang Nam về cho lão thái thái.

Nhưng căn b/ệnh cũ của lão thái thái quá nhiều, dù có chăm sóc kỹ lưỡng cũng khó lòng trường thọ.

May thay, ý chí sống của lão thái thái lại vô cùng ngoan cường.

Bà nói: “Lão đại và mọi người khó khăn lắm mới có được thành tựu ngày hôm nay, ta làm mẹ không thể giúp ích được gì, nhưng cũng không muốn làm vướng chân họ.”

Một khi lão thái thái qu/a đ/ời, phu quân và nhị thúc đều phải chịu tang ba năm.

Ba năm sau, triều đình ra sao, thật sự không ai nói trước được.

25

Sau khi Lý Trường Uyên rời kinh, gần như tháng nào ta cũng nhận được thư hắn gửi về.

Trong thư, hắn chia sẻ với ta những gì mắt thấy tai nghe trên đường, đôi khi còn đính kèm tranh hắn tự vẽ, đôi khi gửi kèm theo là những món đồ chơi mới lạ ở địa phương.

Ta bất giác nhớ đến Trường Uyên của ta.

Từ khi trở thành kẻ công tử bột, nó thường xuyên chọc ta nổi gi/ận.

Nhưng nó dường như rất biết cách nắm bắt chừng mực.

Mỗi lần ta nổi gi/ận, nó đều có thể dễ dàng làm tan biến cơn gi/ận của ta.

Cho nên dù nó có ăn chơi trác táng, không nên thân, nhưng nó vẫn là một đứa con ngoan.

Ta thật may mắn biết bao.

Trong lúc mất đi Trường Uyên, lại có được một đứa con hiếu thảo không kém.

Ngày Lý Trường Uyên đỗ đạt sáu kỳ thi liên tiếp, ngưỡng cửa phủ tướng quân gần như bị các bà mối giẫm bằng.

Ta hỏi hắn thích cô nương như thế nào.

Tuy rằng bây giờ coi trọng lệnh cha mẹ, lời người mai mối, nhưng trong khả năng cho phép, ta muốn để Lý Trường Uyên được như ý nguyện.

Lý Trường Uyên do dự một lát rồi nói: “Mẫu thân, nhi tử hiện giờ vẫn chưa muốn cưới vợ.”

Nhìn gương mặt vô cùng quen thuộc trước mắt, ta nói: “Là vì con không phải là Trường Uyên thật sự sao?”

26

Lý Trường Uyên trước mắt nghe vậy, ngược lại lộ vẻ nhẹ nhõm.

Hắn nói: “Không giấu gì người, con đúng thật không phải là Lý Trường Uyên thật sự.”

Hắn ngẩng đầu nhìn trời, trong mắt có thêm những thứ mà ta không hiểu nổi.

“Con có lẽ đến từ thời đại mấy trăm thậm chí cả nghìn năm sau, tên thật của con cũng là Lý Trường Uyên, trùng hợp là con có gương mặt giống con trai của người đến bảy tám phần...”

Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Con ngủ một giấc tỉnh dậy, liền kỳ lạ trở thành Lý Trường Uyên thời cổ đại, không biết con trai của người có phải cũng đã đến thời đại của con, trở thành Lý Trường Uyên thời hiện đại hay không.”

Trên mặt Lý Trường Uyên có thêm vài phần ý cười: “Ở chỗ chúng con, nam tử thường phải qua hai mươi lăm tuổi mới cưới vợ, đương nhiên cũng có người mười tám mười chín tuổi đã cưới, cũng có người ba mươi mấy tuổi mới cưới...”

“Con hiện giờ chưa đầy hai mươi, cưới vợ còn sớm, quan trọng nhất là...”

Lý Trường Uyên thở phào một hơi, nói: “Biết đâu một ngày nào đó tỉnh dậy, con trai của người đã trở về, nếu người vợ con cưới không hợp ý cậu ấy, chẳng phải là làm lỡ dở cả đời người ta sao?”

27

Ngày mà Lý Trường Uyên nói đến đã đến rất nhanh.

Ba tháng sau khi hắn đỗ đạt sáu kỳ thi, triều đình xảy ra một việc lớn.

Lưu Ngự sử và Lễ bộ thị lang vì bất đồng chính kiến mà đá/nh nhau giữa chốn đông người.

Lý Trường Uyên trong lúc hỗn lo/ạn lại bị người ta đá/nh vỡ đầu.

Hoàng thượng đặc biệt cử thái y đưa hắn về phủ.

Lý Trường Uyên là người rất có tài, hiện giờ được hoàng thượng trọng dụng.

Lưu Ngự sử và Lễ bộ thị lang vì thế bị ph/ạt nửa năm bổng lộc, cộng thêm giáng một cấp quan.

Chỉ là khi Lý Trường Uyên tỉnh lại, ta đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Hắn hơi nghi hoặc nhìn quanh một hồi, rồi thốt lên: “Mẫu thân, con sắp bị Trương Ngũ Lang đá/nh ch*t rồi, người nhất định phải b/áo th/ù cho con!”

Ta: “...”

Phá án rồi, con trai thật đã trở về.

28

Ta đuổi mọi người ra ngoài, kể lại tỉ mỉ những chuyện xảy ra mấy năm nay, bắt đầu từ lúc đầu nó bị người ta đá/nh vỡ.

Đồng thời trong lòng cũng đang tính toán xem có nên để Trường Uyên nhân cơ hội này từ quan hay không.

Chức trạng nguyên này là do Lý Trường Uyên kia thi đỗ, Trường Uyên của ta bỏ bê bao nhiêu năm nay, không biết còn đảm đương nổi chức quan hiện tại hay không.

Dù sao bên vua như bên hổ, chỉ cần sơ suất một chút là có thể mất đầu.

Đằng nào nó cũng đã có vinh dự sáu lần đỗ đạt, chức tướng quân của cha nó cũng rất vững chắc, dù không làm quan nữa cũng chẳng sao.

Nhưng Trường Uyên nghe xong, chỉ bảo ta cho nó thêm thời gian.

“Mẫu thân, con muốn xem những bản thảo mà cậu ấy để lại...”

Ta khẽ gật đầu: “Đợi vết thương của con lành rồi hãy xem cũng không muộn, đầu bị đá/nh vỡ hai lần rồi, nếu không dưỡng cho tốt thì sẽ để lại di chứng đấy.”

Trường Uyên ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, mọi chuyện đều nghe theo mẫu thân.”

Sau đó ta vừa đi khỏi, chân trước chân sau nó liền chạy đến thư phòng.

Những thứ Lý Trường Uyên để lại rất nhiều, nó xem rất lâu rất lâu, cho đến khi vết thương lành hẳn mới xem xong.

Xem xong, cả người Trường Uyên rõ ràng nhẹ nhõm hơn hẳn.

Hắn nói: “Cậu ấy ở thời hiện đại thân phận không thấp, mấy năm nay con cũng không dám hoang phí, ép bản thân học được không ít thứ, đảm đương công việc hiện tại chắc chắn không phải việc gì khó.”

Sau đó vui vẻ hớn hở đi vào triều.

Danh sách chương

4 chương
12/08/2026 19:06
0
13/08/2026 03:04
0
13/08/2026 03:03
0
13/08/2026 03:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu