Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ta không phải kẻ buôn người, ta là bà mai thời không chính hiệu! Ngươi phải xin lỗi ta!"
Hệ thống xúc động đến mức gần như mất kiểm soát.
Nó vẫn đang dằn vặt chuyện bị ta m/ắng tối qua.
Chẳng cùng tần số với ta chút nào.
Nam chính là người của quan phủ.
Hắn cải trang vi hành, đoán chừng là đang điều tra buôn lậu.
Ta lúc này căng thẳng đến mức tim muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Trình Vọng Chu hỏi: "Hải bà, ngươi lấy đâu ra số gạo này? Chất lượng còn tốt hơn cả gạo cống phẩm của triều đình."
Chợ đen Thạch Khang thích gọi những nữ tử ra ngoài làm ăn là hải bà.
Ta đương nhiên biết chất lượng số gạo này cực phẩm.
Bởi vì sáng nay ta không kịp trộn gạo vụn vào đã mang ra chợ bày sạp.
Nam chính nghi ngờ ta rồi sao?
Ta cảnh giác nhìn hắn.
Hắn thấy ánh mắt đầy địch ý của ta, liền bật cười:
"Yên tâm, ta chỉ là thương khách m/ua gạo thôi."
"Đúng rồi, số gạo này của ngươi b/án thế nào?"
Ta không muốn để lộ giọng nói, giơ ba ngón tay về phía hắn.
Điều ta muốn nói là ba mươi văn một cân.
Kết quả Trình Vọng Chu ném thẳng một thỏi bạc vụn cho ta.
Ta cân nhắc, ít nhất cũng phải năm lượng.
Ta kinh ngạc: "?"
Sự nghèo khó quả nhiên đã hạn chế trí tưởng tượng của ta.
Hai thị vệ phía sau hắn muốn nói lại thôi.
Trình Vọng Chu lại chẳng bận tâm: "Không cần tìm, số còn lại thưởng cho ngươi."
Chà, vận may của ta tới rồi!
Vừa mở hàng đã gặp ngay tên đại gia ngốc nghếch!
Ta sợ hắn đổi ý, chộp lấy bạc vụn liền chạy trối ch*t.
Ta chạy cực nhanh, Trình Vọng Chu căn bản không đuổi kịp.
Hắn bất đắc dĩ chỉ đành vẫy tay từ xa:
"Hải bà, ta không có á/c ý với ngươi, không cần chạy!"
Ta chạy càng nhanh hơn.
Lúc này, ai không chạy là kẻ ngốc.
Ta luồn lách qua những con hẻm sâu hun hút của chợ đen, x/ác định phía sau không có người theo dõi mới dừng bước.
Tiền đã vào túi, ta không đời nào trả lại.
Nực cười.
Nếu ngày nào cũng gặp được những tên đại gia ngốc nghếch nhiều tiền như thế này thì tốt biết bao.
Biết đâu khi nãy ta giơ mười ngón tay ra, đại gia kia đã thưởng cho ta mười lượng bạc vụn rồi.
Ta vui vẻ áp thỏi bạc vào ngựk rồi rời khỏi chợ đen.
Cái đầu óc cuồ/ng yêu đương của hệ thống lại tái phát:
"Chạy cái gì mà chạy? Ngươi nhìn người đàn ông ta chọn cho ngươi xem, vừa đẹp trai lại nhiều tiền, hắn lại chẳng hại ngươi."
"Đúng rồi, ngươi phải xin lỗi ta vì chuyện tối qua! Chậm là ta không tha thứ cho ngươi đâu!"
Hệ thống lại đang sủa bậy.
Nhưng ta còn muốn lợi dụng nó, không muốn làm mọi chuyện quá căng thẳng.
Thế là ta thuận nước đẩy thuyền: "Xin lỗi, trước đó là do ta tâm trực khẩu khoái, ta xin lỗi ngươi."
Hệ thống hừ hừ: "Hừ, thấy thái độ ngươi chân thành, ta miễn cưỡng tha thứ cho ngươi."
"Nhưng cơ hội tốt như vậy, sao ngươi không trò chuyện thêm vài câu với nam chính, bồi dưỡng tình cảm chút?"
Ta không để tâm, nhưng miệng vẫn phải lừa nó: "Ta không muốn bị nam chính hiểu lầm là tr/ộm gạo cống phẩm, ấn tượng đầu tiên rất quan trọng."
Hệ thống: "Vậy… được thôi, lần sau gặp mặt ngươi nhớ nắm bắt cơ hội."
Ta gật đầu không mấy thật lòng: "Được rồi, lần sau nhất định."
Chậc.
Hệ thống lại tin vào những lời q/uỷ quái của ta.
05
Sau khi rời khỏi chợ đen, ta m/ua hai cái bánh tôm chiên bên đường để Iót dạ.
Sau đó đến quán trà thô trả một văn tiền m/ua bát trà giải khát.
Trong trấn có giếng nước miễn phí.
Nhưng ta không dám uống.
Vi khuẩn, ký sinh trùng trong nước nhiều không đếm xuể.
Ta từng tận mắt thấy dưới đáy giếng ở khu túp lều là một lớp giun đỏ dày đặc đang ngoe nguẩy.
Dân lưu đày lại chẳng coi giun đỏ ra gì, cứ thế múc nước tầng trên mà uống.
Sau khi xuyên không, đừng nói là thay đổi thế giới, ngay cả việc khuyên dân lưu đày uống nước đun sôi ta còn chẳng làm nổi.
Khuyên thêm nữa.
Họ lại bảo đun nước tốn củi, lãng phí tiền.
Thôi bỏ đi, không khuyên nổi.
Ngoài việc thay đổi chính mình, ta chẳng thay đổi được ai cả.
Tóm lại, mỗi khi ra ngoài khát không chịu nổi ta cũng chỉ uống trà.
Vì họ chỉ chịu đun sôi nước khi pha trà.
06
Ta vừa uống trà vừa tính toán tài sản trong tay.
Hiện tại ta có tổng cộng năm lượng sáu tiền bạc vụn.
Số tiền này thuê nhà thì dư mà m/ua nhà thì thiếu.
Ta nghĩ tới nghĩ lui, bèn m/ua một chiếc thuyền ở tạm đơn sơ dài mười mét, lên thuyền làm dân chài.
Ở vùng Lĩnh Nam.
Dân chài bao đời nay lấy thuyền làm nhà, sống bằng nghề đá/nh bắt, nuôi trồng thủy sản.
Khi bão mùa hè ập đến, họ lại neo thuyền vào bến tránh gió, hoặc lên bờ trú ẩn.
Làm dân chài tốt thật.
Có thuyền mới có cơ hội bắt được những loại cá giá trị cao hơn như cá mú.
Đợi đến khi ta ra biển rồi, nam chính có bản lĩnh đến mấy cũng khó mà lần ra dấu vết của ta.
Ngoài thuyền ở, ta còn m/ua hai chiếc thùng gỗ, hai cân gạo vụn, một cân muối, ba cân lòng heo, một nắm hương liệu, một chiếc chăn bông, một cái lò sắt, nồi sắt, d/ao găm và hai cân than cùng các vật dụng sinh hoạt khác.
Thuyền và vật dụng tổng cộng tiêu tốn ba lượng sáu tiền.
Ta giữ lại hai lượng để phòng thân khi cần thiết.
07
Sau khi màn đêm buông xuống.
Ta đến bên giếng trong trấn múc hai thùng nước rồi mới lên thuyền.
Bắt đầu đ/ốt than nấu bữa tối.
Ta dựng nồi sắt lên, dùng muối xào hương liệu, rồi cho lòng heo vào muối nướng.
Ta làm vậy chủ yếu để tiết kiệm dầu.
Muối đã nướng qua có thể tái sử dụng.
Lòng heo cũng tiện để treo lên làm khô.
Bà lão ở thuyền bên cạnh ngửi thấy mùi thơm, bước ra đầu thuyền hỏi ta: "Nữ tử, ngươi làm món gì mà thơm thế?"
Ta c/ắt một miếng gan heo muối nướng đưa cho bà: "Đây là gan heo, bà nếm thử xem."
Lợn thời cổ đại không được thiến, mùi tanh rất nặng.
Lòng heo lại càng nặng hơn, cơ bản chẳng ai ăn.
Giờ ta có tiền rồi.
Chia một ít lòng heo không đáng giá cho hàng xóm láng giềng cũng chẳng lỗ.
Bà lão nếm thử một miếng, liên tục khen ta: "Nữ tử khéo tay quá, món gan heo làm chẳng tanh chút nào, ngon lạ lùng!"
Bà lão hỏi ta: "Nữ tử, lòng heo làm thế nào, có thể dạy bà được không?"
Bà quay vào khoang thuyền lấy ra một con cá muối khô nhét vào tay ta rồi nói:
"Bà chẳng có gì quý, ngươi cầm con cá khô về nếm thử đi!"
Đối phương là muốn lấy cá khô làm học phí.
Ta liền tỉ mỉ kể cho bà cách làm lòng heo.
Cuộc sống của người tầng lớp dưới quá khổ cực.
Nếu tay nghề của ta có thể cải thiện bữa ăn cho họ.
Thì đem công thức tặng không cho họ thì đã sao?
Ta nằm thoải mái trên thuyền suốt một đêm.
Trên thuyền ẩm ướt, đêm xuống càng lạnh hơn.
Ta trải một lớp chăn bông dưới đất, bên trên trải chiếu cỏ, có thể ngăn được hơi ẩm.
Hơn nữa so với khu túp lều, trải nghiệm sống trên thuyền tốt hơn nhiều.
Trước kia khi ở túp lều, nửa đêm thường xuyên có thứ gì đó bò lên người ta.
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook