Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cho ăn no nê xong.
Tôi ra phòng khách sắp xếp hành lý.
Lại xem thêm một lúc tài liệu của công ty mới.
Đó là công ty con của Tập đoàn Thẩm thị.
Tôi phỏng vấn vào một bộ phận, chỉ nhận mặt lãnh đạo trực tiếp, còn thông tin về những sếp lớn hơn bên trên, tôi đều lướt qua.
Dù sao thì tôi cũng chẳng thể nào gặp được những nhân vật tầm cỡ đó.
Vươn vai một cái, tôi gọi điện báo cáo cho anh trai.
"Con chó hư vừa hất đổ cơm, em bảo nó tự đi tắm rồi."
Anh trai hét lên:
"Em đi/ên à? Nó có thể tự tắm sao? Nó sợ nước!"
"Chó ngốc mà tắm là ch*t đuối đấy. Đi vớt chó mau!"
05
Tôi mới phát hiện ra, trong phòng Thẩm Diễn không còn tiếng động.
Phòng có nhà tắm riêng.
Tôi chạy vào, đẩy cửa phòng tắm ra, một bóng người đang co quắp trong bồn tắm.
Anh ta nhắm nghiền mắt, chìm xuống dưới nước.
Như thể đã ch*t rồi.
Công việc của tôi! Cuộc đời của tôi! Anh trai tôi!
Tôi lao tới, trượt chân, ngã nhào, chật vật vô cùng.
Cuối cùng là ngã nhào vào trong bồn tắm.
Ngồi ngay vào lòng anh ta.
Cố hết sức kéo đầu Thẩm Diễn ra ngoài, "C/ầu x/in anh, đừng ch*t mà!"
Thẩm Diễn bị tôi túm đầu kéo lên, anh ta ngồi dậy, sặc nước, ho sặc sụa.
Lồng ngựk phập phồng.
Đôi mắt đầy hơi nước trừng trừng nhìn tôi.
May quá, mọi thứ của tôi vẫn chưa bị h/ủy ho/ại.
Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà giữ khoảng cách nam nữ.
Ôm lấy anh ta định rời khỏi bồn tắm.
"Ngoan nào, từ nay về sau, chúng ta đứng tắm nhé."
Nhưng người anh ta trơn tuột.
Tôi chẳng tìm được điểm tựa, cứ thế quờ quạng trong nước.
Có độ đàn hồi?
Thẩm Diễn hất tôi ra.
Gò má đỏ bừng, khàn giọng nói: "Ra ngoài! Tôi không sao."
Sém chút nữa ch*t đuối mà vẫn không sao?
Tôi không tin, cứ giằng co với anh ta trong bồn tắm.
Cho đến khi tôi hắt hơi trước.
Thẩm Diễn hít sâu một hơi, tức gi/ận vịn tường, mò mẫm, tránh né tay chân của tôi rồi bước ra ngoài.
Anh ta đứng giữa phòng tắm, hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
"Tôi không biết ai phái cô đến, rời đi ngay lập tức..."
Gió lạnh thổi qua khiến người anh ta lạnh buốt.
Anh ta đưa tay xuống dưới, mới nhớ ra mình chẳng mặc mảnh vải nào.
Thẩm Diễn bỗng nhiên cứng đờ, hỏi:
"... Mắt cô có nhìn thấy gì không?"
Tôi nhìn sang, giọng bình thản.
"Chuyện bé x/é ra to, tôi nhìn từ nhỏ đến lớn rồi. Cái này của anh cũng đâu có đăng ký bản quyền."
"Ngoan, tắm rửa sạch sẽ đi, tôi ở đây giám sát anh."
Vòng chân của anh ta phát ra cảnh báo cảm xúc.
Ánh đèn đỏ nhấp nháy đi/ên cuồ/ng.
"Phẫn nộ!"
"Thẹn quá hóa gi/ận!"
"Ngượng ngùng!"
Các từ ngữ cảm xúc nhảy lo/ạn xạ.
Tôi giả ngốc.
Cho đến khi Thẩm Diễn cầm lấy khăn tắm, mò mẫm đi về phòng ngủ.
Lúc rời đi, giọng anh ta đầy vẻ gi/ận dữ.
"Tôi sẽ bảo họ đuổi cô đi."
Nhưng điện thoại trong nhà đã bị tôi giấu đi rồi.
Mạng cũng bị ngắt.
Anh trai thật ngốc.
Giam giữ thú cưng mà lại quên c/ắt đ/ứt liên lạc của anh ta với thế giới bên ngoài.
May mà tôi đã phát hiện ra.
Chữa ch/áy kịp thời.
06
Không tìm thấy điện thoại, Thẩm Diễn ăn quá nhiều tinh bột, ngồi trên giường bắt đầu buồn ngủ.
Anh ta trừng mắt nhìn vào khoảng không.
Quát m/ắng tôi.
Tôi hát bài hát về chú cún để dỗ anh ta ngủ.
Anh trai dạy đấy, anh ấy nói thú cưng trong nhà bị mất ngủ.
Bị những bài đồng d/ao dỗ ngủ của tôi làm cho tức đến không thể chịu nổi, Thẩm Diễn trùm chăn ngủ luôn.
Anh trai lại bảo, con chó này ngốc lắm, từng bị ngạt thở giữa đêm rồi.
Tôi đành lén ngủ trên bệ cửa sổ của Thẩm Diễn.
Đợi hơi thở anh ta ổn định, tôi mới dám ngủ.
Sáng sớm, tôi vội đi làm, kéo rèm cửa ra, ánh nắng chiếu lên gương mặt ủ dột của Thẩm Diễn trên giường.
Anh ta nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Khóe mắt hơi đỏ.
Nghe thấy tiếng động, anh ta quay mặt lại, nhíu mày có chút ngơ ngác.
Tôi nói: "Chào buổi sáng, cún ngoan. Phơi nắng chút đi."
Sắc mặt Thẩm Diễn cứng đờ, vội vàng giữ ch/ặt quần.
Biểu cảm phức tạp, "... Cô cứ ngủ trong phòng tôi à? Cô bị b/ệnh à?"
Anh ta mò mẫm tìm vật sắc nhọn bên cạnh, muốn ném tôi.
Nhưng tôi đã bọc tất cả các góc bàn bằng mút xốp mềm rồi.
Những thứ sắc nhọn đều bị tiêu hủy hết.
Anh ta chỉ là một người đàn ông mỏng manh, m/ù lòa.
Phải bảo vệ thật tốt.
Thẩm Diễn mò mẫm hồi lâu.
Sờ được một món đồ chơi hình cún mềm mại.
Anh ta bóp bóp, là hình quả cà tím, sắc mặt lạnh dần đi.
"Đây là cái gì?"
Tôi khuyến khích: "Đồ chơi cho anh đấy. Có thích không? Tình yêu mà họ không cho, tôi sẽ bù đắp cho anh."
Thẩm Diễn bẻ g/ãy món đồ chơi.
Anh ta mặt đầy giông bão, đứng dậy đi về phía tôi.
"Cô lập tức, ngay lập tức rời khỏi nhà tôi..."
"Đây là nhà của chúng ta, chúng ta đều là kẻ ăn nhờ ở đậu, đều là những người không nhà để về." Tôi bất lực xoa xoa mặt anh ta.
Chuông báo thức đi làm kêu lên.
Tôi chui ra từ dưới cánh tay anh ta, nhắc nhở:
"Tôi lắp camera rồi đấy. Anh phải nghe lời, đừng có đi vệ sinh bậy bạ. Nếu không, tôi về nhà sẽ treo anh lên đá/nh đấy."
Vòng chân Thẩm Diễn không ngừng nhấp nháy màu đỏ.
Dáng người chao đảo.
07
Trong giờ làm việc, tôi quan sát động tĩnh qua camera.
Tôi m/ua một quả cầu camera di động giá 9.9 tệ trên mạng.
Nó có thể bò khắp nhà.
Trong màn hình, Thẩm Diễn rất nghe lời, chỉ là đ/ấm mấy cái vào gối.
Anh ta nhanh chóng hết sức lực, ngồi trong phòng ngủ thẫn thờ.
Tôi điều khiển robot nhỏ, đ/âm vào chân anh ta.
"Ăn trưa đi, tự hâm nóng lại nhé."
"Không ăn là tôi quậy đấy."
"Ngoan nào? Ừm? Nghe lời đi."
Tôi vừa nói vừa dùng robot giẫm lên chân anh ta.
Có vẻ như bị làm phiền đến phát cáu.
Thẩm Diễn đứng dậy, mò mẫm đi dọc theo tường.
Anh ta loạng choạng làm xong bữa trưa, bắt đầu ăn miếng đầu tiên.
Tôi lập tức phát ra tiếng vỗ tay n/ổ trời.
"Anh biết tự ăn cơm kìa! Thật là đỉnh quá đi!"
Thẩm Diễn lạnh lùng: "Có thể im miệng được không?"
No cơm ấm cật lại nghĩ đến chuyện khác.
Anh ta lại mò mẫm đi vào nhà vệ sinh.
Anh trai từng nói, thú cưng vừa học được cách đi vệ sinh đúng chỗ, cần sự khích lệ của tôi.
Tôi dùng robot nhỏ theo vào nhà vệ sinh.
Nhắc nhở Thẩm Diễn.
"Nhắm chuẩn vào, giữ cho chắc nhé. Làm bẩn nhà vệ sinh, tôi về nhà sẽ đ/á anh đấy."
Thẩm Diễn: "..."
08
Còn nửa tháng nữa là anh trai về nhà.
Vì ngày nào cũng cho ăn, th!t trên má Thẩm Diễn dần dần đầy đặn lên.
Chỉ số sức khỏe của vòng chân cũng không ngừng tăng lên.
Còn đèn cảm xúc, ngoại trừ lúc bị tôi nhìn chằm chằm khi tắm rửa, đi vệ sinh là sẽ hiện màu đỏ.
Những lúc còn lại đều rất bình tĩnh.
Tôi không nhịn được mà khoe với anh trai.
"Thú cưng tính khí tốt lên rồi, trước đó là do bị đói quá thôi. Bây giờ, em nuôi nó lên bảy mươi cân rồi."
"?"
"Em gái à, em nuôi con chó của anh thành con heo à? Sao có thể b/éo thế được!"
"Nếu anh về mà thấy một con heo b/éo! Em ch*t chắc!"
Anh trai gầm lên bắt tôi gi/ảm c/ân cho chó.
Hóa ra cái này cũng cần quản lý vóc dáng.
Tôi lập tức tìm ra chiếc rọ mõm vừa m/ua.
Đi vào phòng ngủ, đeo lên mặt Thẩm Diễn.
Anh ta ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Tranh thủ lúc đang là nửa đêm.
Tôi nói: "Chủ nhân của anh ra lệnh rồi. Tôi đưa anh đi dạo một chút."
"Ai ra lệnh cho cô?"
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook