Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước khi gặp mặt ngoài đời, đối tượng yêu qua mạng đột nhiên gửi cho tôi ảnh của em gái tôi.
【Đuôi mắt con bé có một nốt ruồi đỏ, nó là ân nhân c/ứu mạng của tôi.】
【Tôi tưởng rằng sẽ không bao giờ tìm thấy cô ấy nữa nên mới đồng ý ở bên em.】
【Giờ cô ấy đã trở về rồi, em không thể bắt tôi tiếp tục tạm bợ được, đúng không?】
Trong ảnh, em gái cười rạng rỡ như hoa, nốt ruồi đỏ nơi đuôi mắt phải trông thật kiều diễm.
Tôi cũng có một nốt ruồi.
Nhưng là ở mắt trái.
Thế nhưng tôi không nói gì cả, chỉ nhận lấy năm trăm nghìn tệ tiền bồi thường rồi xóa phương thức liên lạc của anh ta.
Tôi dùng số tiền đó để đăng ký các khóa học rồi đi du học.
Ba năm sau, tôi tốt nghiệp trở về nước.
Nghe tin anh ta và em gái sắp đính hôn.
Ngày họp mặt gia đình, tôi đến muộn.
Anh ta ngẩng đầu lên cười.
Đột nhiên nhìn chằm chằm vào đuôi mắt trái của tôi.
Lần đầu tiên đá/nh mất sự bình tĩnh vốn có.
01
Tại buổi tiệc, vẫn còn vài người chưa đến đông đủ.
Mọi người tụ tập thành từng nhóm nhỏ trò chuyện.
"Nghe nói Chu Húc sắp đính hôn với tiểu thư Thẩm rồi à?"
"Chứ sao nữa! Nghe bảo Chu Húc chính là nhờ nốt ruồi đỏ nơi đuôi mắt mới nhận ra tiểu thư Thẩm là ân nhân c/ứu mạng của mình đấy."
Người đang nói chuyện đột nhiên quay sang tôi.
"Này Thẩm Mãn, nốt ruồi đỏ của cậu đâu rồi?"
"Mà nốt ruồi đó của cậu cũng chẳng có phúc, tẩy đi là đúng rồi."
Tôi chạm tay vào đuôi mắt trái.
Trước khi về nước, bố bảo em gái là minh tinh nổi tiếng.
Chúng tôi có gương mặt giống nhau đến bảy tám phần, nốt ruồi này không thể giống nhau được nữa, bắt buộc phải tẩy đi.
Tôi vốn quen nhẫn nhịn để tránh tranh cãi nên đã đến b/ệnh viện tẩy nó.
Lúc này, có người thốt lên:
"Tiểu thư Thẩm đến rồi!"
Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng phát ra tiếng động.
Thẩm Mạt Lị khoác tay Chu Húc bước vào.
Con bé vẫn như xưa.
Chỉ cần xuất hiện là mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía nó.
Chu Húc đứng cạnh nó.
Đôi mày thanh tú ẩn sau cặp kính gọng vàng.
Trông điềm tĩnh hơn ba năm trước rất nhiều.
Ánh mắt anh ta lướt qua tôi.
Tôi gần như theo bản năng cúi đầu xuống.
Sau đó mới sực nhớ ra, yêu qua mạng một năm, anh ta chưa từng nhìn thấy mặt tôi.
Thẩm Mạt Lị buông tay Chu Húc ra, bước về phía tôi.
Thân thiết khoác lấy cánh tay tôi.
"Chị, chị về từ khi nào thế?"
Tôi rút tay ra, "Vừa mới về."
Ánh đèn trong phòng bao mờ ảo.
Con bé nhìn chằm chằm vào đuôi mắt tôi hai giây.
Hiếm hoi lắm mới nhắc đến chuyện gia đình với tôi.
"Đúng rồi chị, em và anh Húc sắp đính hôn rồi."
"Bố nói làm gì có chuyện em gái cưới trước, nên bảo em giúp chị tìm một người."
Nó cong mắt cười như thể đang lập công.
"Em và bố đều đã xem xét kỹ rồi."
"Đối phương tốt nghiệp trường 985, gia cảnh cũng tốt, chỉ là chê chị học thạc sĩ ở trường hạng xoàng thôi."
"Phải nhờ em dùng qu/an h/ệ mãi họ mới chịu gật đầu đấy."
Nhưng trường đại học và chuyên ngành tôi theo học đều nằm trong top 30 thế giới.
Ngay cả tôi cũng được mời về nước với mức lương cao.
Đây không phải lần đầu họ làm thế.
Tôi im lặng không đáp, cầm điện thoại lên xử lý nốt công việc dang dở.
Nó nhíu đôi mày thanh tú.
Vẻ mặt khó xử: "Chị, chị không thể vì ích kỷ cá nhân mà để em bị người ta bàn tán được đúng không?"
Tôi gật đầu phụ họa: "Em nói đúng."
Nó sững người.
Chu Húc từ phía sau ôm lấy eo con bé.
"Đừng vì những người không liên quan mà ảnh hưởng tâm trạng."
Anh ta chẳng buồn liếc nhìn tôi lấy một cái.
Tôi giả vờ như không nghe thấy, chỉ siết ch/ặt đầu ngón tay.
Mọi người nhanh chóng ngồi vào chỗ.
Trò chuyện, uống rư/ợu, chơi game.
Không khí lại trở nên náo nhiệt.
Chu Húc không nói nhiều.
Anh ta luôn thích ôm Thẩm Mạt Lị, vuốt ve nốt ruồi đỏ nơi đuôi mắt con bé.
Động tác vừa tự nhiên vừa thân mật.
Đúng lúc có người nhắc đến chuyện kết hôn với đối tượng yêu qua mạng.
Mọi người đồng loạt ùa theo.
Thẩm Mạt Lị như nhớ ra điều gì đó.
Đột nhiên nghiêng đầu nhìn tôi.
"Nhắc đến chuyện yêu qua mạng--"
"Chẳng phải chị cũng từng yêu qua mạng sao?"
"Em nhớ là đối phương hình như cũng học trường Nhất Trung."
Động tác vuốt ve nốt ruồi đỏ của Chu Húc khựng lại.
Anh ta chậm rãi ngước mắt lên.
Lần đầu tiên nhìn tôi một cách nghiêm túc.
Thẩm Mạt Lị cười chớp chớp mắt.
"Sau đó sao lại chia tay vậy ạ?"
02
Thật ra, tôi cũng không nhớ rõ lắm.
Chỉ nhớ ngày trước khi gặp mặt.
Tôi mang trong mình nỗi ngượng ngùng của thiếu nữ.
Nhưng lại thấp thỏm không yên.
Lo lắng mình không đáp ứng được kỳ vọng của anh ta.
Đêm đó, anh ta gửi cho tôi một bức ảnh.
Trong ảnh là Thẩm Mạt Lị.
Hơi thở tôi nghẹn lại.
Tôi cứ tưởng anh ta đã phát hiện ra tôi là ai, thậm chí còn điều tra ra cả em gái tôi.
Tôi căng thẳng nắm ch/ặt vạt váy.
Nhưng giây tiếp theo.
Anh ta chuyển cho tôi năm trăm nghìn tệ.
【Sau này đừng liên lạc nữa, tôi không muốn cô ấy biết sự tồn tại của em.】
【Năm trăm nghìn tệ này là tiền bồi thường, cũng là tiền bịt miệng.】
Anh ta nói, anh ta luôn ghi nhớ ân nhân c/ứu mạng.
Ghi nhớ nốt ruồi nơi đuôi mắt đó.
Thật ra tôi cũng có một nốt ruồi.
Nhưng tôi không nói gì cả.
Chỉ nhận lấy số tiền chuyển khoản.
Đăng xuất tài khoản, vĩnh viễn niêm phong chiếc điện thoại đó.
Cho đến khi chia tay, anh ta vẫn không hề biết.
Cô gái tươi sáng, lạc quan đã c/ứu rỗi anh ta trên mạng.
Ngoài đời thực lại là một kẻ cô đ/ộc, trầm lặng.
Đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu.
Thẩm Mạt Lị là người cầm đầu cô lập và b/ắt n/ạt tôi suốt hai năm trời.
Một người như vậy, sao có thể c/ứu anh ta?
Sau này, nghe nói Chu Húc thi đại học được 713 điểm.
Tuổi trẻ đầy khí thế, vẻ vang vô hạn.
Khi được truyền thông phỏng vấn, anh ta đã công khai tỏ tình với Thẩm Mạt Lị trước mặt khán giả cả nước.
Tôi tắt điện thoại, không còn quan tâm đến tin tức về anh ta nữa.
Tôi từng nghĩ.
Sự ra đi của Chu Húc sẽ là cơn mưa u ám mà cả đời này tôi không thể bước ra.
Cho đến khi tôi dùng năm trăm nghìn tệ đó để đi du học.
Tôi mới nhận ra, ánh nắng ở Bồ Đào Nha luôn hào phóng.
Một năm ba trăm ngày đều là nắng.
Ngay cả mùa đông cũng hiếm khi có mưa dầm dề.
Tôi học tập, sinh sống ở đó.
C/ắt đ/ứt liên lạc với gia đình.
Cũng quên luôn sự tồn tại của Chu Húc.
Cuối cùng trở thành sinh viên xuất sắc nhất chuyên ngành.
Tôi đã nghĩ.
Một nghìn ngày nắng trong ba năm qua.
Đã đủ để hong khô cơn mưa năm ấy.
Cho đến tận lúc này tôi mới nhận ra.
Có những sự ẩm ướt đã thấm sâu vào tận xươ/ng tủy.
Gặp lại mưa, nó vẫn sẽ lan rộng.
03
Đây là lần đầu tiên Chu Húc nhìn tôi một cách nghiêm túc.
"Học trường Nhất Trung à?"
Thời gian trôi qua lâu đến mức tim tôi run lên.
Ngay khi tôi tưởng anh ta đã phát hiện ra tôi chính là "Tiểu Ngư" năm nào.
Anh ta đẩy gọng kính.
Thần sắc bình thản.
"Tên là gì?"
"Có lẽ tôi quen."
Tôi thả lỏng tay, giả vờ thản nhiên.
"Quên rồi."
"Yêu qua mạng thôi mà, làm gì có tình cảm gì đâu."
Anh ta gật đầu đầy đồng tình.
Mọi người cũng chẳng thực sự muốn nghe, chỉ là muốn hóng hớt thôi.
Thấy không hỏi ra được gì.
Chủ đề lại quay về phía Chu Húc.
"Tổng giám đốc Chu, tôi nghe nói anh cũng từng yêu qua mạng mà!"
"Kể cho chúng tôi nghe đi?"
Thẩm Mạt Lị phồng má, lườm anh ta một cái.
Chu Húc bật cười, thẳng thắn thừa nhận.
"Ừ, từng yêu."
"Cũng chẳng có tình cảm gì."
Anh ta vuốt ve đuôi mắt Thẩm Mạt Lị.
Đáy mắt tràn đầy dịu dàng.
"Những năm qua, tôi vẫn luôn tìm ki/ếm Mạt Lị."
"Sau đó không tìm thấy, chẳng lẽ cứ không yêu đương mãi."
"Thế nên tạm bợ yêu một người."
Có người truy hỏi: "Sau đó thì sao?"
Thần sắc anh ta khựng lại, "Sau đó phát hiện ra, quả nhiên vẫn chỉ là tạm bợ."
Chương 16
Chương 13
Chương 13
Chương 12
Chương 19
Chương 16
Chương 22
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook