Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cậu bế ta trên đầu gối, phàn nàn rằng bánh đường hôm nay không đủ ngọt.
Tạ Minh Lang có đáng ch*t không?
Hắn khởi binh phản Hi, chiến hỏa liên miên, thây phơi khắp chốn.
Nhưng lũ lụt Giang Nam hắn xuất lương c/ứu tế, hạn hán Tây Bắc hắn miễn thuế, những người ch*t đói cuối thời Đại Hi, dưới sự cai trị của hắn đều đã được sống.
Ta nghiến răng nghiến lợi, tự nhủ trong lòng rằng người ta rồi sẽ thay đổi, Lý Long Cơ chẳng phải cũng từ thời Khai Nguyên thịnh thế trở thành vị vua nửa đời sau hôn ám sao?
Làm Hoàng đế mà, kiểu gì chả ăn chơi hưởng lạc, hôn quân vô đạo, ta đợi!
Đợi khi Tạ Minh Lang có dấu hiệu trở thành hôn quân, ta sẽ ra tay gi*t hắn.
Thế là Tạ Minh Lang ở dưới phê tấu chương xoàn xoạt, ta ở trên xà nhà mài d/ao sột soạt.
Chưa đợi được đến ngày hắn trở thành hôn quân, lại đợi được đồng nghiệp đến hành thích hắn.
"Đi ch*t đi! Cẩu Hoàng đế!"
Không đâu, đó là thoại của ta mà!
Ta nóng ruột.
Nếu để đám lâu la vô danh tiểu tốt cư/ớp mất cơ hội gi*t Hoàng đế trước ta, thì mặt mũi của đệ nhất sát thủ thiên hạ này để đâu?
Ta trà trộn vào đám thị vệ, giải quyết tên sát thủ đó.
Khiến Vương công công phụ trách an toàn cho Hoàng đế chẳng có chút cảm giác tham gia nào, đành phải đứng bên cạnh nhe răng trợn mắt giả vờ như mình đang rất nỗ lực.
Quay lại, ông ta m/ắng ta: "Lãnh đạo còn chưa ra tay, ngươi đã ra tay trước rồi! Ngươi là thị vệ dưới trướng tướng quân nào thế?"
Nếu ta không ra tay kịp thời, Hoàng đế đã biến thành tương Hoàng đế rồi.
14
Sát thủ đến một tên, ch*t một tên.
Lời đồn lan ra, biến thành Vương công công bên cạnh Hoàng đế võ công thâm sâu khó lường, không ai dám đến nữa.
Ta lại dần cảm thấy buồn chán.
Cho đến một ngày nghe thấy Hoàng đế trong Ngự thư phòng m/ắng nhiếc Thanh Châu thứ sử tàn hại bách tính, nhưng vì thứ sử xuất thân từ thế gia, văn võ bá quan đều c/ầu x/in cho hắn.
Tạ Minh Lang tức đến mức suýt ngất.
Làm ta sợ ch*t khiếp.
Nếu hắn không ch*t dưới ki/ếm ta mà lại bị một tên quan chó ch*t làm tức ch*t, thì chẳng phải ta còn không bằng một tên quan chó ch*t sao?
Hoàng đế không gi*t được, thì ta gi*t.
Đêm đó ta bay đến Thanh Châu, một ki/ếm xuyên họng, kết liễu tên quan chó ch*t đó.
Đợi khi ta quay lại hoàng cung, phát hiện Ngự thư phòng vừa thay một tấm bình phong khổng lồ.
Hoàng đế phát hiện ra tên quan tham nào, liền viết tên và tội danh của hắn lên bình phong.
Ta liền cầm ki/ếm lên đường.
Thấy tên nào ch/ém tên đó, hiệu quả đáng tin.
Muốn ai ch*t canh ba, tuyệt không để đến canh năm.
Rồi một ngày nọ, trên bình phong xuất hiện tên của phụ thân ruột ta.
Ngay giây tiếp theo khi ta nhìn thấy, Tạ Minh Lang do dự một chút rồi lại xóa cái tên đó đi.
Ta cảm thấy mình bị s/ỉ nh/ục.
Cẩu Hoàng đế, tưởng ta không dám gi*t cha ruột chắc? Dám s/ỉ nh/ục ta như vậy!
Đợi đấy, ta sẽ làm cho ngươi một vố lớn.
Ta gi/ận dữ quay về Đường gia, gi/ận dữ chọc gi/ận cả nhà, gi/ận dữ đi hành thích Hoàng đế.
Khoảnh khắc cầm ki/ếm lao về phía Tạ Minh Lang, ta nhìn thấy vẻ mặt bất lực và sụp đổ trên gương mặt hắn.
Khoảnh khắc bị tru di cửu tộc, ta đã ngộ ra.
Bản thân lặn lội đêm ngày, mài mòn cả lưỡi ki/ếm mới gi*t được mấy người?
Tạ Minh Lang hạ một lệnh, lập tức ch*t mấy trăm tên.
Thật là quá đỉnh!
Hiệu suất này, ta xin gọi hắn là đệ nhất sát thủ thiên hạ thực thụ.
Được truyền cảm hứng, ta lại xuống Giang Nam cẩn thận chọn ra một gia đình đáng ch*t, gửi tặng cho Tạ Minh Lang gi*t.
Khi ta đắm chìm trong trò chơi vui vẻ này quá lâu, đã quên mất rằng người ta muốn gi*t đầu tiên chính là Tạ Minh Lang.
Đến mức khi sư huynh chất vấn, ta nhất thời không đáp lại được.
Sư huynh dịu dàng nói: "Biểu muội, muội chỉ là bị hắn lừa thôi! Muội là đệ nhất thiên hạ, không ai là không sợ, hắn biết muội sẽ đến gi*t hắn nên cố tình giả vờ yêu dân như con, lừa muội đi gi*t người giúp hắn..."
"Người họ Tạ giỏi nhất là giả vờ làm người tốt! Muội nhúng tay vào m/áu, gánh tiếng x/ấu cho hắn, bị người đời hiểu lầm chỉ trích, cuối cùng khi không còn giá trị lợi dụng sẽ bị đẩy ra chịu ch*t!"
"Nhưng không sao, đợi ta khôi phục Đại Hi, ta sẽ làm tốt hơn! Đến lúc đó, muội sẽ là trưởng công chúa tôn quý nhất thiên hạ, đứng bên cạnh ta, giám sát thiên hạ thay ta, không cần muội phải tự tay ra tay nữa!"
Ánh mắt sư huynh chân thành, giọng điệu tha thiết.
Ta im lặng hồi lâu.
"Không."
Huynh ấy có chút mất kiểm soát: "Tại sao? Danh phận trưởng công chúa còn chưa đủ sao? Vậy ta phong muội làm vương, cùng nhau nhiếp chính! Muội còn muốn gì nữa? Biểu ca đều có thể cho muội!"
Ta không nói nên lời.
Tạ Minh Lang đứng bên cạnh lúc này mới uể oải lên tiếng: "Nàng ấy muốn gi*t Hoàng đế, còn muốn ngươi tru di cửu tộc nàng ấy, ngươi có làm được không?"
Sư huynh đương nhiên không làm được.
Vì huynh ấy không những muốn làm Hoàng đế, mà còn là cửu tộc của ta.
Hoàng đế không thể gi*t Hoàng đế, cũng giống như cửu tộc không thể gi*t cửu tộc.
Sư huynh cũng im lặng, chậm rãi lên tiếng.
"Vân Vô Ý, muội bị đi/ên à?"
Sao nào? Hành thích Hoàng đế chẳng phải là theo đuổi cao nhất của mọi sát thủ xưa nay sao?
Thấy chiêu m/ộ không thành, huynh ấy cuối cùng cũng không giả vờ nữa, cười lạnh: "Thôi vậy, ta đã liên lạc với trung thần tiền triều, nếu ta hành thích không thành thì sẽ tấn công kinh thành, tính thời gian thì họ cũng đến rồi."
Lời vừa dứt, tiếng ch/ém gi*t đã vang lên từ hướng Ngọ Môn.
Chương 13
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook