Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thật khó để đưa ra quyết định mà.
Thở dài!
Cả nhà đều đang thở dài!
Cuối cùng vẫn là Tiêu Lộc viết mấy chữ.
"Trước mang một phần đi, đồ đạc còn lại, phái người gửi sau."
Ta reo lên một tiếng, khoác vai hắn nói: "Vẫn là ngươi thông minh!"
Đôi mắt đen láy của hắn nhìn ta một cái, rồi bình thản nắm lấy cổ tay ta, gạt ra.
Nghe nói từ Đông Châu đến kinh thành, ngồi xe ngựa cũng phải đi mất một tháng.
Ta vừa nghe, nhìn lên nhìn xuống Tiêu Lộc.
Vậy mà hắn đến đón chúng ta lại mất cả tháng trời!
Thật là vất vả quá đi.
Ăn không ngon ngủ không yên.
Chắc là ngồi đến ê cả mông rồi.
Đêm xuống, nhân lúc mọi người đều đã ngủ say.
Ta vén rèm lên, đẩy đẩy Tiêu Lộc.
Hắn lập tức mở mắt, thần sắc tỉnh táo nhìn ta.
Cha ta ở gian ngoài, tiếng ngáy vang dội.
Nương ta thỉnh thoảng lại nói vài câu mơ sảng.
Ai nấy đều ngủ rất say.
Nhưng Tiêu Lộc thì chưa ngủ.
Ta suy nghĩ một chút, nắm lấy tay hắn khẽ nói: "Có phải ngươi rất nhớ nhà không?"
Nếu ta rời nhà một tháng, chắc hẳn đã sớm trốn vào góc mà khóc sưng cả mắt rồi.
Tiêu Lộc rút tay về, lắc đầu.
Ta nhìn vẻ cố tỏ ra kiên cường của hắn.
Ta vội nói: "Không sao đâu, ngươi cứ khóc đi, ta sẽ giữ bí mật giúp ngươi."
Tiêu Lộc nhắm mắt lại, chẳng thèm đếm xỉa đến ta nữa.
Ta sờ thử vào chăn của hắn.
Vậy mà chẳng có chút hơi ấm nào, bảo sao mà ngủ được cơ chứ.
Ta chui tọt vào trong chăn của hắn, bí hiểm nói: "Đợi đến kinh thành, ta sẽ cho ngươi chọn một món quà từ trong rương báu của ta. Cảm ơn ngươi đã lặn lội đường xa đến đón chúng ta, vất vả lắm phải không?"
Tiêu Lộc quay đầu nhìn ta.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, trông hắn càng thêm lạnh lẽo.
Ta ngáp một cái, lại nắm lấy tay hắn: "Ngủ đi, sáng mai là đến kinh thành rồi."
04
Trên đường đi suốt một tháng, cuối cùng cũng đến kinh thành.
Ta lắc vai Tiêu Lộc, lay mạnh đến mức hắn nghiêng ngả, phấn khích nói: "Mau nói cho ta biết, đây không phải là mơ! Chúng ta cuối cùng cũng đến kinh thành rồi! Trời ơi! Ngươi xem kìa, cái cổng thành đó cao quá đi mất! Sao mà người đông thế này! Oa oa oa, vào thành còn phải xếp hàng nữa, lạ lùng quá đi thôi!"
Tiêu Lộc bị ta lắc đến mức mũ đội đầu cũng lệch cả sang một bên.
Hắn nhẹ nhàng đẩy ta ra, xoay người vào trong xe ngựa lấy đồ.
Ta chống nạnh, nhìn đoàn người phía xa, lòng thực sự vô cùng phấn khích.
Nào ngờ một toán người cưỡi ngựa lướt qua.
Bụi bay m/ù mịt.
Một gã ngồi trên ngựa, nhìn xuống ta đầy vẻ bề trên.
Hắn kh/inh khỉnh đá/nh giá ta, nói: "Ngươi chính là cháu gái của ả yêu phi đó sao? Trông cũng được đấy, bảo sao cô mẫu ngươi lại phái ngươi đến để quyến rũ ta."
Ta trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.
Gã này bị đi/ên à.
Chẳng hiểu đầu đuôi ra sao mà chạy đến nói một tràng.
Ta móc móc tai, làm ngơ hắn.
Nhưng hắn lại cứ thích gây sự với ta!
Hắn nhảy xuống ngựa.
Cầm roj ngựa quất một đường trong không trung.
Đầu roj lướt qua má ta, để lại một chút đ/au rát.
Ta giơ tay sờ mặt.
Rồi quay đầu nhìn hắn.
Đối phương nhướng mày cười nhạo: "Cô thôn nữ kia, ta là Chu Thừa Nghi, đích tử của Trung Võ Hầu, Hoàng thượng đã ban hôn, sau này ngươi phải gả cho ta."
Ta nhìn vẻ mỉa mai châm chọc đó của hắn.
Trong lòng thầm nghĩ, ồ, thì ra là ngươi!
Ta "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, ôm ch/ặt lấy đùi hắn khóc lóc thảm thiết: "Thiếu gia ơi! Ta nhường ngài xếp hàng trước, c/ầu x/in ngài tha cho ta đi! Cha nương ta vô tội, xin hãy tha mạng cho họ!"
Chu Thừa Nghi ngẩn người, lắp bắp nói: "Ta... ta khi nào thì..."
Nhưng hắn vừa quay đầu lại.
Liền thấy cha nương ta nằm ngay ngắn dưới chân hắn, khóe miệng ai nấy đều có vệt m/áu.
Chu Thừa Nghi sụp đổ rồi!
Hắn giơ chân định hất ta ra.
Ta thuận theo lực của hắn ngã lăn ra đất, r/un r/ẩy nói: "Đích tử Trung Võ Hầu... gi*t người giữa phố... ự, ta... ta không xong rồi!"
Ta nằm vật ra đất!
Đích tử Trung Võ Hầu Chu Thừa Nghi phải không?
Đích nữ thợ rèn Đông Châu là Lý Đại Bảo ta đã đợi ngươi lâu lắm rồi!
05
Ta biết mình có vị hôn phu là trên đường đến kinh thành.
Tiêu Lộc viết chữ bảo ta.
Ta nhìn dòng chữ đó, ngây ngốc hỏi hắn: "Tại sao Hoàng thượng lại bắt ta gả cho nữ tử nhà Trung Võ Hầu? Nữ tử kết hôn với nữ tử sao? Ờ, phong tục kinh thành các người đúng là cởi mở thật..."
Tiêu Lộc cầm bút, hít sâu một hơi, tiếp tục viết trên giấy.
Nhưng viết được một lúc, hắn vò nát tờ giấy, vứt sang một bên.
Tiêu Lộc ngước mắt nhìn ta, chậm rãi nói: "Không phải nữ tử, là đích tử. Nghĩa là con trai của phu nhân Trung Võ Hầu."
Ồ, chữ đó đọc là đích à.
Ta gật đầu, hiểu ra: "Vậy đến kinh thành ta sẽ tự giới thiệu như thế này, Đích nữ thợ rèn Đông Châu Lý Đại Bảo, nghe cũng oai phong đấy chứ."
Ừm?
Có gì đó không đúng.
Ta kinh ngạc nhìn hắn nói: "Ngươi nói được à?"
Tiêu Lộc lờ đi câu hỏi của ta, tiếp tục nói: "Hoàng thượng vì muốn giữ thể diện cho cô mẫu ngươi, nên đã ban hôn cho ngươi và Chu Thừa Nghi. Đợi sau khi ngươi đến tuổi cài trâm, liền phải thành hôn. Nếu ngươi không muốn, thì hãy tìm cách hủy hôn."
Ta nhìn bên trái hắn rồi lại nhìn bên phải hắn, ngạc nhiên nói: "Giọng nói hay như thế mà lại giả c/âm? Ngươi có sở thích gì quái đản vậy?"
Tiêu Lộc rủ mắt, nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp: "Chu Thừa Nghi là cháu trai của tiên hoàng hậu, luôn th/ù gh/ét Quý phi. Khi ngươi vào kinh, hắn chắc chắn sẽ ra mặt chế giễu ngươi. Chỉ cần ngươi tìm cách tỏ ra yếu thế trước mặt hắn, làm ầm ĩ đến trước mặt Hoàng thượng, Chu Thừa Nghi chắc chắn khó tránh khỏi bị ph/ạt, khi đó có thể nhân cơ hội hủy bỏ hôn ước."
Ta reo lên: "Oa! Hắn là cháu của Hoàng hậu à, vậy chắc chắn là rất tôn quý, rất giàu có và quyền lực rồi! Hắn có đẹp trai bằng ngươi không? Bao nhiêu tuổi rồi? Đến tuổi cài trâm là ý gì?"
Tiêu Lộc nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Một lúc lâu sau hắn mới hỏi ta: "Ngươi tò mò như vậy, chẳng lẽ muốn gả cho một người chưa từng gặp mặt sao?"
Ta trầm ngâm nói: "Ta muốn gả cho một người đẹp trai. Ta thấy người kinh thành các người ai cũng đẹp cả."
Tiêu Lộc nhìn ta một cái, nhàn nhạt nói: "Hắn không đẹp bằng ta."
Hắn nói xong, bỗng nhiên lại bổ sung thêm một câu: "Nhưng, người đẹp nhất kinh thành là hoàng huynh của ta, đương kim Thái tử."
Thật là kỳ quặc! Đang nói về Chu Thừa Nghi, sao lại lôi anh trai hắn vào làm gì?
Ta thấy khát, tiện tay cầm bát trà trên bàn nhỏ lên uống một ngụm.
Uống xong, ta nhíu mày.
Tiêu Lộc nhanh như chớp đẩy đầu ta sang một bên.
Chương 13
Chương 13
Chương 12
Chương 12
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook