Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giáo sư của tôi trầm ngâm hồi lâu rồi đưa cho tôi một cái tên.
"Em thử tìm Thẩm Nghiên ở khoa Khoa học máy tính xem, cậu ấy là thiên tài trong lĩnh vực này. Nhưng mà..." Giáo sư ngập ngừng, "Tính cách cậu ấy hơi lập dị, chưa chắc đã chịu giúp em đâu."
Tôi cầm đề cương dự án, lần đầu tiên đi tìm Thẩm Nghiên.
Cậu ấy đang ngồi ở góc khuất nhất của thư viện, quanh người tỏa ra khí chất "người lạ chớ lại gần".
Tôi trình bày mục đích, cậu ấy thậm chí còn chẳng buồn nhấc mí mắt.
"Không hứng thú."
Tôi không hề bất ngờ.
Ở tương lai tôi từng nói, Thẩm Nghiên tính cách lập dị, nổi tiếng là khó chiều.
Tôi không bỏ cuộc.
Dựa theo manh mối mà bản thân ở tương lai cung cấp, tôi biết mỗi tuần cậu ấy sẽ dành ba ngày ở vị trí cạnh cửa sổ tầng ba thư viện, hai ngày còn lại sẽ đến tiệm cà phê chỉ phát nhạc cổ điển ở cổng Đông trường.
Tôi bắt đầu tạo ra những "cuộc gặp gỡ tình cờ".
Lần đầu tiên, tôi chặn cậu ấy ở thư viện, đưa bản dự án chỉnh sửa lần thứ nhất. Cậu ấy cầm lấy, lật hai trang rồi vứt lại một câu "Logic không thông", sau đó quay lưng bỏ đi.
Lần thứ hai, tôi đợi cậu ấy ở tiệm cà phê. Khi cậu ấy đến, tôi đẩy bản dự án thứ hai tới trước mặt. Lần này cậu ấy xem lâu hơn một chút, lông mày nhíu lại, cuối cùng nói: "Dữ liệu hỗ trợ không đủ."
Tôi chỉnh sửa liên tiếp năm bản dự án.
Mỗi lần như vậy, tôi đều tiếp thu toàn bộ ý kiến của cậu ấy rồi làm lại từ đầu.
Lần cuối cùng, tôi vẫn ở tiệm cà phê đó.
Tôi đặt tập tài liệu dày cộp đã in xong lên bàn cậu ấy.
"Đây là bản cuối cùng."
Cậu ấy ngẩng đầu lên, trong đôi đồng tử màu tối kia, cuối cùng cũng có một chút d/ao động.
Cậu ấy cầm tập tài liệu lên, từng trang một, xem vô cùng nghiêm túc.
Nửa tiếng sau, cậu ấy khép tài liệu lại, nhìn tôi.
"Em rất kiên trì."
"Vậy, anh đồng ý tham gia rồi chứ?"
Cậu ấy im lặng một lát rồi gật đầu.
"Được."
11
Sau khi Thẩm Nghiên tham gia, tiến độ dự án nhanh như diều gặp gió.
Chúng tôi bắt đầu hợp tác thường xuyên, vùi đầu trong phòng thí nghiệm và thư viện.
Cậu ấy không nói nhiều, nhưng luôn có thể dùng những lời tinh tế nhất để khai sáng cho tôi khi tôi rơi vào bế tắc.
Sự phối hợp của chúng tôi trong học thuật có thể gọi là tâm đầu ý hợp.
Tất cả những điều này tất nhiên đều lọt vào mắt Lục Minh Xuyên.
Cậu ta bắt đầu xuất hiện thường xuyên ở những nơi tôi có mặt: căng tin, thư viện, thậm chí là khu vực nghỉ ngơi chung của nhóm dự án chúng tôi.
Cậu ta không làm gì cả, chỉ đứng từ xa nhìn tôi, ánh mắt u ám.
Cảm giác bị một con rắn đ/ộc nhìn chằm chằm khiến tôi rất khó chịu.
Nửa tháng sau, mô hình sơ bộ chạy thành công.
Tôi cầm kết quả kiểm tra bước ra khỏi phòng thí nghiệm.
Đụng độ trực diện với Lục Minh Xuyên.
Cậu ta cầm hai cốc trà sữa trên tay, ánh mắt u ám nhìn Thẩm Nghiên phía sau tôi.
"Giang Tuế Ninh, có phải vì cậu ta mà cậu nhất quyết đòi đến Bắc Kinh không?"
Tôi lách qua người cậu ta để đi tiếp.
Cậu ta nắm ch/ặt cổ tay tôi.
"Cậu nói gì đi! Có phải cậu đã sớm thay lòng đổi dạ rồi không!"
Tôi dùng sức hất tay cậu ta ra.
"Lục Minh Xuyên, cậu có b/ệnh thì đi chữa đi. Đừng cản đường tôi."
Tháng Mười, gió thu Bắc Kinh đã mang theo hơi lạnh.
Tôi vừa đi đến dưới chân tòa ký túc xá.
Một bóng người từ sau dải cây xanh lao ra.
"Bộp" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
Là Lộc Trúc.
Cô ta g/ầy rộc đi, tóc vàng úa, dưới mắt thâm quầng.
Áp lực của lớp ôn thi lại đã hànhz hạz cô ta không ra hình người.
"Tuế Ninh! Tớ c/ầu x/in cậu tha thứ cho tớ!"
Cô ta ôm ch/ặt lấy chân tôi, gào khóc.
"Lớp ôn thi hoàn toàn không phải nơi con người ở! Ngày nào tớ cũng gặp á/c mộng!"
Sinh viên đi ngang qua xung quanh đều dừng lại.
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta.
"Buông tay."
Lộc Trúc khóc đến mức không thở nổi.
"Tớ sai rồi! Tất cả đều là do Lục Minh Xuyên ép tớ! Anh ấy nói nếu tớ không phối hợp, anh ấy sẽ tung ảnh nóng của tớ lên mạng!"
"Tớ bị ép buộc! Tuế Ninh, cậu tin tớ đi!"
"Người tớ quan tâm nhất chính là cậu mà! Chúng ta lớn lên cùng nhau, cậu giúp tớ được không? Tớ thực sự không chịu nổi nữa rồi!"
Cô ta đẩy hết tội lỗi lên đầu Lục Minh Xuyên.
Âm mưu dùng nước mắt để đổi lấy sự đồng cảm.
Tôi lấy điện thoại ra, bật tính năng ghi âm.
"Cậu nói lại lần nữa xem, Lục Minh Xuyên dùng cái gì để u/y hi*p cậu?"
Lộc Trúc sững sờ.
Tiếng khóc của cô ta nghẹn lại nơi cổ họng.
"Cậu... cậu ghi âm làm gì?"
"Để lại bằng chứng thôi." Tôi nhìn xuống cô ta từ trên cao, "Đã cậu nói là do cậu ta ép cậu, vậy bây giờ chúng ta đi báo cảnh sát, kiện cậu ta tội tống tiền."
Lộc Trúc như bị điện gi/ật, buông tay ra.
Cô ta lùi lại phía sau.
"Không... không thể báo cảnh sát..."
Tôi cười lạnh.
"Diễn không nổi nữa à?"
"Lộc Trúc, cậu chạy đến Bắc Kinh này, chỉ để diễn cho tôi xem vở kịch này thôi sao?"
"Nghe người ta nói tôi ở Bắc Kinh sống tốt, cậu gh/en tị đến phát đi/ên nên mới chạy đến làm tôi buồn nôn."
"Cả đời này của cậu, cũng chỉ có thế thôi."
Tôi quay người bước vào tòa ký túc xá.
Phía sau truyền đến tiếng hét tuyệt vọng của Lộc Trúc.
12
Sau khi Lộc Trúc rời đi.
Sự tấn công của Lục Minh Xuyên lại càng mãnh liệt hơn.
Ngày nào cậu ta cũng xuất hiện dưới tòa ký túc xá của tôi.
Tay cầm theo những món ăn sáng khác nhau.
Tin nhắn chưa đọc trong điện thoại mỗi ngày một tăng.
【Tuế Ninh, tớ sai rồi, tớ thực sự hối h/ận rồi.】
【Lộc Trúc là đồ đi/ên, tớ đã c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với cô ta rồi.】
【Tớ nhận ra người tớ yêu luôn là cậu. Chúng ta bắt đầu lại được không?】
Tôi chặn số của cậu ta.
Cậu ta lại đổi số khác để nhắn tiếp.
Ngày hôm đó, tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà giảng đường.
Lục Minh Xuyên ôm một bó hoa hồng lớn chặn trước mặt tôi.
Xung quanh lập tức vây đầy những người hóng chuyện.
"Tuế Ninh, tha lỗi cho tớ một lần."
Cậu ta quỳ một chân xuống, giơ bó hoa lên trước mặt tôi.
"Tớ biết cậu vẫn còn gi/ận tớ. đá/nh tớ m/ắng tớ thế nào cũng được, chỉ cần cậu đừng lờ tớ đi."
Cậu ta bày ra bộ dạng thâm tình.
Cố gắng dùng dư luận để ép tôi thỏa hiệp.
Tôi cầm lấy bó hoa đó.
Trên mặt Lục Minh Xuyên lập tức hiện lên vẻ vui mừng.
"Tuế Ninh, cậu đồng ý--"
Tôi giơ tay lên.
Ném thẳng bó hoa hồng đó vào mặt cậu ta.
Cánh hoa rơi vãi đầy đất.
"Lục Minh Xuyên, cậu không nghe hiểu tiếng người à?"
Tôi nhìn khuôn mặt ngơ ngác của cậu ta.
"Bộ dạng bám đuôi này của cậu, thực sự rất rẻ tiền."
Tôi quay người, giẫm lên những cánh hoa dưới đất rồi bước đi.
Phía sau, truyền đến tiếng gọi khàn đặc của cậu ta.
"Tuế Ninh! Cậu còn nhớ điều ước trong ngày sinh nhật mười tám tuổi của cậu không?"
Bước chân tôi khựng lại, nhưng không hề quay đầu.
Sinh nhật mười tám tuổi của tôi.
Ngày hôm đó là lập hạ, chỉ còn đúng một tuần nữa là đến kỳ thi đại học.
Sau giờ tự học tối, Lục Minh Xuyên kéo tôi đến dưới gốc cây long n/ão ở sân vận động, cả thành phố bị bao trùm bởi làn gió đêm oi bức, trong không khí là mùi áo sơ mi trắng đẫm mồ hôi của thiếu niên, và tiếng ve kêu ồn ào đầu tiên của năm nay.
Cậu ta hơi khẩn trương lấy từ sau lưng ra một hộp quà nhỏ, nhét vào tay tôi.
Bên trong không phải thứ gì quý giá, mà là một chiếc kẹp sách làm từ x/ác ve mà cậu ta tự tay làm, những đường vân trên cánh hiện rõ mồn một.
Cậu ta nói:
"Tuế Ninh, ve sầu phải đợi hơn mười năm mới có thể chui ra khỏi đất, nhưng mùa hè vừa qua là ch*t ngay."
"Chúng ta đừng giống như nó."
"Đợi thi đỗ đại học, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, trải qua thật nhiều, thật nhiều mùa hè nữa."
Đáng tiếc thời gian không thể quay ngược.
Con ve sầu đã ch*t, sẽ không bao giờ kêu nữa.
Cuộc đời tôi, chỉ có tiến về phía trước.
(Hết)
Chương 13
Chương 13
Chương 12
Chương 12
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook