Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cứ cho là anh nghĩ tôi chỉ là một kẻ t/âm th/ần đi?
Tôi quyết định "đ/ập nồi dìm thuyền", thản nhiên nói:
"Tôi không đùa đâu, chúng ta đúng là đã gây ra án mạng rồi."
"Tôi nhớ học trưởng từng học phụ tu chuyên ngành luật đúng không? Vậy tôi dùng cách thẳng thắn nhất, khách quan nhất, chân thực nhất và không vòng vo nhất để nói với anh--"
"Về mặt pháp lý, chúng ta thuộc diện bàn bạc trước, phối hợp gây án, đồng phạm, nên phải gánh chịu trách nhiệm ngang nhau."
"Tôi biết anh rất sốc, nhưng anh khoan hãy sốc đã, tôi chỉ thông báo cho anh một tiếng thôi, nếu anh khó chấp nhận thì tôi cũng hiểu, dù sao ban đầu tôi cũng như vậy, chỉ vì thấy bé con đặc biệt ỷ lại vào anh, quấy khóc đòi tìm bố nên mới đường đột đến tìm anh..."
Giọng tôi càng lúc càng nhỏ, đầy vẻ thiếu tự tin.
Thôi xong.
Nếu Châu Tuỳ Kinh thực sự khó chấp nhận thì tôi cũng không cần phải gượng ép.
Dù sao chuyện này người thường đúng là khó mà tin được.
Hơn nữa, theo tính cách của chính tôi, việc tương lai chọn Châu Tuỳ Kinh, sẵn sàng sinh con cho anh ta rất có thể là vì nhắm vào chỉ số IQ cao và ngoại hình đúng gu thẩm mỹ của mình.
Nhà nghèo nghèo một chút thì cũng dễ nắm thóp.
Với thực lực kinh tế của Châu Tuỳ Kinh, biết đâu bản thân tương lai còn dùng đến "năng lực đếm tiền" nữa.
Còn về việc cưỡng ép yêu đương... chắc tôi không đến mức cầm thú như vậy chứ?
Còn về việc không "bỏ cha lấy con", chắc cũng là để cho đứa trẻ một tuổi thơ trọn vẹn.
Nhưng trẻ con nhanh quên lắm.
Sau này lại có bao nhiêu người lớn cưng chiều.
Người cha tên Châu Tuỳ Kinh này... cũng có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Tôi vừa định thừa nhận đó chỉ là một trò đùa, rồi cưỡng ép bịt miệng bé con lôi nó đi thì:
"Mẹ ơi, chúng ta kinh ngạc xong chưa ạ?"
Giọng đứa trẻ mềm như kẹo bông, mang theo vẻ buồn ngủ và bất mãn, dính dính dấp dấp phát ra từ khoang mũi.
Giây tiếp theo, tôi thấy ánh mắt Châu Tuỳ Kinh như máy móc bị kẹt, chầm chậm dời sang cục bông nhỏ đang buồn ngủ phía sau lưng tôi.
Nhóc con gi/ận dỗi chống hai tay lên eo, đôi mắt bướng bỉnh hơi rủ xuống, không khách khí lạch bạch đi về phía Châu Tuỳ Kinh.
Nó ôm lấy đùi người đàn ông một cách đầy quen thuộc, cái đầu nhỏ tựa vào bắp cơ rắn chắc.
"Bố ơi, con buồn ngủ rồi~"
Châu Tuỳ Kinh hơi há miệng, nhưng không thốt ra được chữ nào, độ đỏ của cổ và vành tai khiến người ta cảm giác anh sắp "chín" đến nơi rồi.
Ngay cả tay chân cũng cứng đờ.
Đầu óc tôi phát ra tiếng n/ổ chói tai.
Tôi chỉ mới nói vài câu mà Châu Tuỳ Kinh đã cho rằng tôi trêu chọc anh, giờ bé con nằm thế này, anh không nghĩ là chúng tôi đang đùa giỡn anh đấy chứ?
Kết quả giây tiếp theo, tôi thấy anh cúi người khom gối bế đứa trẻ lên.
Xong đời rồi... thế này thì hay rồi.
Sớm biết đứa trẻ này giỏi giang thế thì đã để nó lên tiếng trước.
Châu Tuỳ Kinh nhìn đứa nhỏ đang tựa đầu vào vai mình.
Cơ thể lẫn giọng nói đều cứng đờ khô khốc, anh ngước mắt hỏi tôi đầy cầu c/ứu:
"Nó... nó, thực sự là con của chúng ta sao?"
Không phải đâu đại ca.
Khả năng chấp nhận của anh cũng quá tốt rồi đấy.
Tôi suy nghĩ nghiêm túc một giây, rồi lắc đầu.
"Chính x/ác mà nói, nó không phải là con của chúng ta hiện tại."
Châu Tuỳ Kinh rủ mắt xuống, che đi phần lớn cảm xúc.
"--Nó là con của chúng ta trong tương lai."
Anh rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi quan sát Châu Tuỳ Kinh, vừa nãy anh còn hơi thất vọng là sao nhỉ?
Một cái đòi bế thôi mà đã khơi dậy được tình phụ tử chưa kịp phát triển của anh rồi?
Tôi lấy tờ xét nghiệm ADN từ chiếc ba lô hình con heo của bé con ra.
Tôi khựng lại một chút, sắp xếp lại suy nghĩ.
"Tôi biết anh nhất thời khó chấp nhận chuyện này, đây là xét nghiệm ADN của tôi và bé con, nó năm nay ba tuổi, nếu tôi sinh nó ra từ năm mười sáu tuổi thì người anh thấy bây giờ chắc chắn là một người t/àn t/ật đang cố gắng vươn lên, vì chân tôi sẽ bị bố tôi đá/nh g/ãy..."
Trên giấy viết rõ tên tuổi và kết quả giám định, ai nhặt được cũng có thể làm n/ổ tung cả trường Đại học A.
Dù sao tôi cũng khá nổi tiếng ở trường này, trên diễn đàn ngày nào cũng có fan hâm m/ộ của Văn Nghiệt vào điểm danh bằng bài viết 【Hôm nay thiếu gia Văn và Phương Tri Hữu đã chia tay chưa?】.
Đây cũng là mục đích tôi tìm đến Châu Tuỳ Kinh.
Tôi tạm thời không thể giữ bé con bên cạnh lâu dài.
Trên người tôi có quá nhiều thị phi.
Còn có hậu cung của Thẩm Sơ và cô thanh mai trà xanh đen tối đang rình rập của Văn Nghiệt nữa.
Thở dài một hơi, tôi cất lại tờ xét nghiệm vào ba lô con heo của bé con.
"Tôi ở ký túc xá, mang theo con không tiện, nhưng mấy ngày nay tôi có thể đưa nó ở khách sạn, chờ kết quả giám định chính thức rồi sẽ nghe câu trả lời của anh."
Nói xong, tôi định đưa tay bế bé con từ trong lòng Châu Tuỳ Kinh sang.
Châu Tuỳ Kinh lập tức hơi xoay người, đôi môi mỏng mím ch/ặt thành một đường thẳng.
Độ căng thẳng không kém gì nhân vật Khả Vân sắp bị cư/ớp mất con.
Lạy chúa.
Đại ca, anh hơi kỳ lạ đấy nhé.
Tôi nghi hoặc nhìn anh.
"Không cần giám định."
Yết hầu anh cuộn lên, cân nhắc mở lời, giọng hơi khàn khàn giải thích:
"...Bé con trông rất giống tôi."
"Tôi nghĩ mình nên gánh vác trách nhiệm làm cha."
11
Châu Tuỳ Kinh bày tỏ ngay hôm nay có thể đón bé con về bên cạnh.
Để tiện làm thêm, anh thuê một căn hộ giá rẻ trong khu tái định cư không xa trường.
Chuyện này tôi biết từ lâu rồi.
Chỉ là tôi hơi cảnh giác, anh chấp nhận quá mức nhanh chóng.
Thậm chí còn từ chối làm xét nghiệm ADN.
Lấy cớ là nghèo, không làm thì tiết kiệm được mấy trăm tệ.
Tôi đề nghị thanh toán, kết quả anh lại bảo bận.
Sau khi x/ác nhận anh không phải vì nghèo đến phát đi/ên mà muốn b/ắt c/óc buôn b/án trẻ em, tôi dặn dò sơ qua về thói quen sinh hoạt và nhu cầu của bé con.
Đúng lúc định rời đi thì một cuộc điện thoại gọi đến.
Tôi nhìn cái tên Văn Nghiệt trên màn hình, chân mày nhíu ch/ặt lại.
"Văn Nghiệt tìm tôi có việc, tôi đi trước đây, lát nữa anh gửi địa chỉ cho tôi."
Không đợi anh trả lời, tôi luyến tiếc véo véo đôi má phúng phính đang buồn ngủ của bé con.
Quay người bước đi vài bước mới bắt máy.
Đầu dây bên kia là mệnh lệnh lạnh lùng, kèm theo tiếng thở dốc gấp gáp.
"Phương Tri Hữu, Mai Mai ngất rồi, b/ệnh viện nói không còn kho m/áu nhóm hiếm nữa, cho cô mười phút đến b/ệnh viện truyền m/áu cho cô ấy."
"Nhanh lên!"
Giọng điệu đ/è nén sự gi/ận dữ và thiếu kiên nhẫn cực độ.
Tôi nghi ngờ người này sắp thốt ra câu thoại cẩu huyết kiểu 【Nếu không chữa được thì bảo cả b/ệnh viện các người ch/ôn cùng đi】 mất thôi.
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook