Phượng hoàng đậu cành ngô đồng

Phượng hoàng đậu cành ngô đồng

Chương 3

09/08/2026 00:38

"Trời lạnh rồi, đất lạnh, mau đứng dậy đi."

Khoảng cách rất gần.

Ta ngửi thấy một mùi hương nồng đậm.

Giống như mùi th/uốc bắc trộn lẫn với hương trầm trong lò xông bằng vàng, hơi đắng ngắt.

Ta liếc nhìn cữu phụ một cái, không dám vượt quá phận sự.

Hoàng đế mỉm cười.

Lại vươn tay ra, kéo ta đến trước mặt ngài.

Ta nín thở, toàn thân căng cứng.

Ngài khẽ nói: "Nàng ngẩng đầu lên, để trẫm nhìn xem."

Ta đáp một tiếng "vâng".

Chậm rãi ngước mặt lên, hoa văn đoàn long trên nền lụa vàng rực đ/ập vào mắt.

Hoàng đế đứng trước mặt đám cung nhân quyền quý, dáng người thanh mảnh.

Nhưng phong thủy hoàng thành nuôi người, đàn ông cũng có làn da trắng trẻo mịn màng.

Khuôn mặt ngài thanh tú, đẹp đẽ.

Đôi mắt sâu thẳm, nhìn người hay nhìn chó đều thâm tình.

Trong lúc đang cảm khái.

Hoàng đế dần buông tay.

Ngài cũng quay đầu nhìn cữu phụ một cái.

Ánh nhìn này, đầy ẩn ý.

10

Phàm là thứ Hoàng đế muốn, không có gì là ngài không lấy được.

Thế nhưng bản tính con người chính là không biết trân trọng những thứ có được quá dễ dàng.

Cữu phụ dạy ta làm kiêu.

Ta chủ động tìm Hoàng đế nói:

"Nô tỳ sang năm tròn hai mươi lăm tuổi là có thể xuất cung rồi."

"Vốn dĩ muốn vào cung mạ vàng một chút, tốt nhất là được gần thiên tử, nhiễm chút quý khí, để về quê tìm một nhà giàu có mà gả đi."

"Nô tỳ không hiểu quy củ trong cung, chỉ sợ sơ ý gây họa, rước lấy nhiều phiền phức."

Trong noãn các trải thảm nhung dệt hoa văn to lớn.

Quỳ gối xuống cũng không thấy lạnh.

Trong điện tĩnh mịch không tiếng động.

Một hồi lâu sau mới nghe thấy giọng nói của Hoàng đế:

"Trên đời này, còn có nhà nào phú quý hơn hoàng gia sao?"

Cữu phụ đoán không sai.

Hoàng đế quả nhiên không chịu buông tay.

Ta đổi một cách nói khác:

"Thực ra... nô tỳ là chất nữ của Bỉnh bút công công, cữu phụ được ngài trọng dụng đã là phúc phận tột cùng, nô tỳ sợ... quá mức thì hại."

Hoàng đế nắm tay ho khan vài tiếng.

Khi nói tiếp, giọng khàn đi một nửa:

"Có gì mà phải sợ? Trẫm chỉ hỏi nàng có muốn hay không thôi."

Ta nhìn chằm chằm vào miếng thảm nhung trước đầu gối, siết ch/ặt ống tay áo:

"Được bệ hạ nâng đỡ, đó là phúc của Lam Phong."

Hoàng đế khẽ nhếch khóe môi.

11

Đêm đó.

Ty tẩm và Ty trướng đều lui ra ngoài cửa.

Đêm xuống, trăng sáng treo cao, ánh sáng trong trẻo vạn dặm.

Ta cầm một ngọn đèn dầu chao đảo bước vào điện.

Ban đầu còn nơm nớp lo sợ, sợ mình lỗ mãng.

Tiền công mất hết không nói, còn liên lụy đến cữu phụ.

Không ngờ Hoàng đế lại hòa nhã.

Không vì tiểu tiết mà trách ph/ạt, thậm chí còn thấy mới lạ:

"Nàng đến chuyện này cũng không biết sao?"

Ngài dần tin vào những lời trước đó của ta.

Chỉ là vào cung mạ vàng, mở mang tầm mắt.

Xuân ý nồng nàn, noãn trướng sinh tân.

Ta lo lắng cho thân thể ngài, nên vô cùng chủ động.

Là sợ làm ngài mệt mỏi, mang tiếng yêu nữ.

Hoàng đế không phát hiện ra điều bất thường.

Đôi mắt đen thẳm, đôi môi mím ch/ặt.

...

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Hầu hạ Hoàng đế xuất cung trở về, đang dùng một bát nhỏ dược thiện.

Thì thấy cữu phụ dẫn người đến tuyên chỉ:

"Lam thị hầu hạ trong cung có ngày, thục thận đoan lương, trẫm rất hài lòng. Nay tấn phong làm Tài nhân, ban sách ấn, ban cho ở Vĩnh Ân điện, một hộp minh châu, khâm thử."

Cữu phụ thu lại dải lụa vàng, đưa cho ta:

"Chúc mừng Tài nhân."

"Vĩnh Ân điện là một nơi tốt, theo lệ sẽ cấp cho người hai cung nhân, nô tài đã cho Nội vụ phủ chuẩn bị rồi."

Trong lúc nói chuyện.

Những người khác đều lặng lẽ lui xuống.

Cữu phụ nhìn về phía Càn Ninh cung, xỏ tay vào ống áo thở dài:

"Hoàng đế hôm qua nói muốn thu dụng con, ta nói con tâm tư đơn thuần, không thích hợp ở lại hậu cung. Hoàng đế liền có chút không vui, ta đành phải đổi lời, để con tự làm chủ."

Ta mím môi cười một cái.

12

Ban đêm, Hoàng đế lại triệu hạnh.

Ta giả vờ mệt mỏi, miễn cưỡng ứng phó.

Hoàng đế hỉ nộ bất lộ sắc: "Ái phi thế này đã không được rồi sao?"

Mặc kệ ngài nói gì.

Ta nhắm mắt ngủ thiếp đi, tiếng thở dần đều đặn dài lâu.

Kết quả này khiến Hoàng đế rất hài lòng.

Ngài tìm mọi cách ban thưởng.

Chỉ mới trôi qua nửa tháng, kho của Vĩnh Ân điện đã chất đầy.

Nào là trâm ngọc đ/á quý, dược liệu trà lá quý giá, Nguyệt Hoa cẩm chuyên dùng cho hoàng tộc, vân vân, thứ gì cũng có.

So sánh mà nói, lúc làm vợ nhà họ Bùi thật là lỗ vốn.

Làm tốt là bổn phận, làm không tốt là đáng ch*t.

Cho dù không mong cầu gì, an phận thủ thường sống qua ngày.

Cũng rơi vào kết cục chúng bạn xa lánh, trắng tay.

Người ta thường nói thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi phượng, nhưng lại không biết chỉ cần làm đuôi phượng, vẫn hơn làm đầu gà.

Đuôi phượng tuy ở vị trí cuối cùng.

Nhưng có thể mượn gió bay lên chín tầng mây, nhìn xuống vạn dặm sơn hà.

Đầu gà đứng đầu, chỉ có thể quẩn quanh nơi tấc đất, suốt ngày mổ bụi đất.

Nghĩ như vậy.

Chỗ ứ đọng trong lòng, dần dần tan biến.

13

Ngày tháng phải nhìn về phía trước.

Các phi tần khác trong hậu cung đều xuất thân danh môn, đọc nhiều sách, đa tài đa nghệ.

Có thể cùng Hoàng đế đá/nh cờ giải khuây, đàn hát.

Ta không có tài nghệ gì đáng để khoe, nên ngày đêm luyện múa.

Một là để giữ dáng, hai là để củng cố thánh sủng.

Người bên cạnh đều có thể cảm nhận được sự để tâm của ta dành cho Hoàng đế.

Ngay cả cữu phụ cũng nghe thấy, mượn cớ gửi bia thiếp đến khuyên ta:

"Đứa trẻ ngốc, đàn ông đều thích người phụ nữ không cần mình, con chân thành như vậy, dễ bị tổn thương lắm."

Cữu phụ giống như cha mẹ tái sinh của ta.

Lời của ông, ta luôn coi là kim chỉ nam.

Nhận lấy bia thiếp ông gửi, ta tự nhủ phải tĩnh tâm, luyện "Lễ Khí Bia" suốt mấy ngày.

Vừa tìm được chút cảm giác của chữ "Ý".

Thì nghe Trịnh m/a m/a hỏi: "Tài nhân, nguyệt sự tháng này của người có phải đã trễ rồi không?"

Trịnh m/a m/a là người được cữu phụ đặc biệt đưa vào cung khi ta chuyển đến Vĩnh Ân điện.

Bà trước kia từng hầu hạ bên cạnh Thái hậu, hiểu nhân tình thế thái, biết rõ qu/an h/ệ giữa các gia tộc danh môn, dạy ta rất nhiều quy củ cung đình.

Có bà chỉ điểm, có thể tránh được rất nhiều sai sót.

Ta đặt bút xuống, cẩn thận suy nghĩ.

Từ lúc vào cung, cứ mùng tám hàng tháng là tới kỳ.

Hoàng đế hôm nay nghỉ tại cung Hoàng hậu, đã là ngày mười lăm.

Vậy mà đã trễ bảy ngày...

14

Chuyện này rất hệ trọng.

Ta không dám làm ầm ĩ, vội phái người đi mời cữu phụ.

Cữu phụ dẫn theo một vị công công biết bắt mạch đến xem cho ta.

Trong phòng lặng ngắt như tờ, tựa như lớp băng mỏng trên mặt hồ đầu xuân.

Tất cả mọi người đều nín thở tập trung.

Phải biết rằng, thiên tử đương triều con cái thưa thớt, chỉ có hai vị công chúa ốm yếu.

Nếu ai có bản lĩnh sinh được hoàng tử, người đó sẽ có bản lĩnh một bước lên mây.

Công công bắt mạch họ Lưu, thở phào một hơi, rút tay về.

Danh sách chương

5 chương
04/08/2026 18:16
0
04/08/2026 18:16
0
09/08/2026 00:38
0
09/08/2026 00:38
0
09/08/2026 00:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu