Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi: "!!!"
Da mặt tôi "bùm" một cái nóng bừng lên, đỏ đến mức có thể rán trứng.
"Không phải, cậu đợi chút đã!"
Tôi hoảng lo/ạn lấy điện thoại ra.
Giây tiếp theo, lời tôi định nói nghẹn lại trong cổ họng.
Bởi vì tôi đã bấm vào ảnh đại diện WeChat của "Ninh".
Cái tài khoản WeChat mà tôi chỉ dựa vào tên và ảnh đại diện để đoán, vì đổi điện thoại mới nên chưa đồng bộ lịch sử trò chuyện, trong phần "Thông tin thêm" hiện rõ mồn một ID WeChat: NingYe2006.
Một chuỗi chữ cái và số vừa xa lạ vừa quen mắt.
Cái ID đó, tôi từng thấy trong nhóm lớp.
Là ID WeChat của Ninh Dã.
Ngón tay tôi bắt đầu r/un r/ẩy.
Vậy nên hai ngày nay, tất cả những câu "A Ninh tốt bụng", "Yêu chị moa moa", "Em hôn hôn hôn cuồ/ng nhiệt"... cùng với bức ảnh lộ nửa đoạn eo thon do khóa kéo váy bị hỏng, và cả lời mời "lần tới đi tắm chung"...
Tất cả, tất cả đều gửi cho Ninh Dã.
Trời, đất, ơi!
Đại họa lâm đầu rồi!
"Đây không phải là WeChat của chị tôi, là của cậu?" Giọng tôi vỡ vụn.
Biểu cảm của Ninh Dã cũng cứng đờ trong một thoáng.
Rõ ràng cậu ta không ngờ tới hướng phát triển này, nhíu mày: "Cậu coi tôi là chị cậu?"
Cậu ta khựng lại, giọng điệu bỗng nhiên mang theo một tia nguy hiểm: "Vậy nên những lời trên WeChat của cậu, đều là nói với chị cậu sao?"
"Tôi..." Tôi há miệng, định nói đúng rồi chứ còn sao nữa, nhưng nhìn đôi mắt đang tối sầm lại của Ninh Dã, tôi không thốt nổi một chữ.
"Vậy nên," cậu ta tiến lên nửa bước, nhìn xuống tôi, giọng hạ thấp xuống, "Cậu căn bản không có ý đó với tôi?"
Tôi: "..."
Thấy Ninh Dã tiến lại gần, hai cô bạn cùng phòng nhìn nhau, như những con chuột đồng trong ruộng dưa.
Tôi cảm thấy mình đã n/ổ tung tại chỗ thành một đóa pháo hoa.
"Xin lỗi!"
Tôi giãy giụa trong tuyệt vọng: "Tôi không cố ý..."
"Được rồi." Ninh Dã đột nhiên dời tầm mắt, nhét cái hộp vào tay tôi không chút do dự, "Cầm lấy vòng tay đi. Còn chuyện khác... cậu về nhà suy nghĩ kỹ rồi nói sau."
Nói xong cậu ta quay người bỏ đi, bước chân sải nhanh và dài, tấm lưng căng thẳng, trông như đang trốn chạy.
Tôi nắm ch/ặt chiếc hộp nhung lạnh lẽo đứng tại chỗ.
Tôi bị hai ánh nhìn nóng bỏng của bạn cùng phòng găm ch/ặt, chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống.
10
Ăn cơm xong, tôi gần như là bay về ký túc xá.
Bạn cùng phòng vốn dĩ muốn hóng chuyện từ lúc ở nhà ăn, nhưng tôi cứ liên tục c/ắt ngang lời họ.
Giờ về đến ký túc xá, tâm h/ồn hóng hớt của các cô nàng bùng ch/áy dữ dội.
"Dữu Dữu! Cậu vừa được Ninh Dã tỏ tình, lại còn tặng quà đắt tiền? Rốt cuộc là tình hình gì đây! Cậu yêu qua mạng với cậu ta à?"
Tôi đổ ập vào ghế, che mặt phát ra tiếng nức nở sụp đổ: "Đừng hỏi nữa... mình ch*t xã hội rồi..."
Đợi đến khi bình tâm lại một chút, tôi mới kể lại toàn bộ sự việc.
Bạn cùng phòng nghe xong im lặng tròn mười giây, rồi đ/ập bàn cười đến mức suýt ngất.
"Vậy nên cậu đối diện với Ninh Dã gọi suốt ba ngày 'A Ninh tốt bụng', còn gửi cả loại ảnh đó? Ha ha ha ha ha Khương Dữu, cậu đúng là nhân tài!"
"Đừng cười nữa! Mình phải làm sao đây?"
Tôi dở khóc dở cười, "Hôm kia mình còn hỏi chị mình có thể giúp làm bài tập nhóm không, kết quả hôm qua ở phòng thí nghiệm cậu ta chủ động qua dạy mình, mình còn tưởng là trùng hợp, không ngờ là gửi nhầm WeChat."
"Ha ha ha, vậy giờ cậu định làm thế nào?" Bạn cùng phòng vừa lau nước mắt vì cười vừa hỏi.
"Mình..." Tôi khựng lại, nhớ về biểu cảm cuối cùng của Ninh Dã, tôi ôm đầu gào thét.
"Mình cũng không biết, mình phải làm sao đây?"
Bạn cùng phòng nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: "Dữu Dữu... Ninh Dã, cao 1m88, đẹp trai, dáng chuẩn, chẳng phải trước đây cậu từng mê mẩn nhan sắc của cậu ta sao? Giờ người ta chủ động dâng tận cửa mà cậu còn nhát à?"
"Chủ yếu là mình nghe nói hồi cấp ba cậu ta từng là đại ca trường! Mình hơi sợ cậu ta."
"Sợ cậu ta ăn th!t cậu à?"
Bạn cùng phòng cười khẩy, "Cậu ta mà muốn ăn th!t cậu thật, cậu còn toàn vẹn trở về được à?"
"Cậu không thể có định kiến với cậu ta, dù cậu ta có từng là đại ca trường hồi cấp ba, thì giờ cũng đã cải tà quy chính rồi, mình chưa từng nghe nói cậu ta b/ắt n/ạt ai ở đại học cả."
"Hơn nữa quan trọng nhất là, cậu ta có ý với cậu, cậu ta mà không có ý với cậu, mình đứng bằng đầu luôn."
Tôi há miệng định phản bác, nhưng lại thấy mình không còn lời nào để nói.
Đúng vậy, những gì họ nói đều có lý.
Tôi đang do dự thì điện thoại của chị gái đột nhiên gọi tới:
"Được lắm Dữu Dữu, chị không liên lạc mà em cũng không biết liên lạc với chị à? Dạo này thế nào? Có thiếu tiền không?"
Tôi chột dạ: "Vẫn... vẫn ổn ạ."
"Không đúng nhỉ? Dữu Dữu, không phải em đang yêu đương đấy chứ? Lâu thế mà không liên lạc với chị."
Tôi dò hỏi: "Hiện tại thì chưa yêu, nhưng nếu em muốn yêu thì sao ạ?"
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu:
"Chị nói trước nhé, yêu đương thì được, nhưng nhất định phải tìm người tử tế, đừng có tìm mấy tên tóc vàng hoe đấy, em mà dám tìm cái loại tóc vàng đầu gấu đó, chị bẻ g/ãy chân em."
Tôi cầm điện thoại, ánh mắt vô thức liếc về phía chiếc hộp nhung xanh đậm trên bàn.
Tóc vàng.
Đầu gấu.
Mỗi chữ chị tôi nói ra đều giẫm trúng phóc vào Ninh Dã.
"A ha ha..." Tôi nuốt nước bọt, "A Ninh tốt bụng của em, chị thấy em gái chị là loại người đó sao? Em đảm bảo, đảm bảo không tìm tóc vàng đâu ạ, ừm, cái đó, không có chuyện gì nữa thì em cúp máy đây ạ."
"Này, đợi đã, chị thật sự không yên tâm về em, chị sợ quả cải thảo mơn mởn mà chị chăm chút kỹ lưỡng này lại bị heo rừng ủi mất."
"Thế này đi, chị giới thiệu con của người quen cho em, nghe nói cậu ta học cùng trường đại học với em, để chị liên lạc, thứ Bảy các em đi gặp mặt đi."
"Đúng rồi, em sắp hết sinh hoạt phí rồi đúng không? Chị chuyển cho em 5000, ở trường đừng để bản thân chịu thiệt, chị có việc phải bận rồi, cúp máy đây."
Chị gái ở đầu dây bên kia cứ tự nói một mình, không đợi tôi từ chối đã dứt khoát cúp máy.
Nhìn chiếc điện thoại đã tắt, tôi nằm vật ra ghế, nhìn trần nhà vô cảm.
Bạn cùng phòng bên cạnh cười đến mức vỗ đùi bôm bốp: "Xong rồi, xong rồi, ải chị gái này cậu không qua được đâu."
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook