Tặng em một quả chanh cay

Tặng em một quả chanh cay

Chương 5

09/08/2026 00:46

"Chi Chi, dù anh cậu có đẹp trai đến mấy thì tớ cũng không dám hưởng đâu. Tớ gh/ét nhất là mấy tên con trai cứ đi khắp nơi thả thính!"

Tôi c/ắt ngang lời cô ấy. Cô ấy im lặng một lúc rồi kéo tôi ra cổng trường:

"Được, tìm con cóc hai chân thì khó, chứ đàn ông ba chân thì nhiều như quân Nguyên!

"Chị em đây hôm nay sẽ mời cậu đi ngắm trai đẹp! Ngắm cả một hàng luôn!"

Tiểu thư họ Hứa quả nhiên không lừa tôi. Đến club, cô ấy quẹt thẻ tín dụng cái 'cạch', gọi ngay một hàng người mẫu nam. Ai nấy đều vai rộng eo hẹp, chân dài miên man. Không chỉ vậy, lúc họ nhảy, đúng là khiến người ta sôi trào m/áu nóng!

Tôi đã bao giờ thấy cảnh này đâu, chỉ dám hé mắt nhìn qua kẽ tay. Chi Chi thấy bộ dạng không tiền đồ đó của tôi, liền kéo thẳng một anh người mẫu xuống ngồi.

"Cậu lo mà làm cho chị em của tôi vui vẻ! Dỗ dành tốt thì có tiền tip!"

Anh người mẫu tự nhiên nắm lấy tay tôi, giọng nói dịu dàng:

"Chị ơi, để em xem chỉ tay cho chị nhé!"

Tôi sợ đến mức suýt lăn khỏi ghế sofa.

"Dừng tay!"

Đột nhiên một tiếng quát vang lên. Tôi ngẩng đầu nhìn, không biết từ lúc nào, Hứa Mặc đã đứng ngay trước mặt. Mặt anh căng cứng, bước tới hai ba bước, gi/ật mạnh tay tôi ra khỏi tay anh người mẫu kia. Đôi mắt anh trừng trừng nhìn anh chàng, như thể giây tiếp theo là sẽ động thủ đến nơi.

Anh người mẫu sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

"Anh ơi, em nhận tiền làm việc thôi... là chị gái này gọi ạ."

Anh ta r/un r/ẩy chỉ vào Chi Chi đang ngồi cạnh.

Chi Chi tỏ vẻ an nhiên tự tại, khiêu khích nhìn Hứa Mặc.

"Lát nữa về rồi tính sổ với cậu!"

Anh quát lên với Chi Chi.

Hứa Mặc tay trái nắm lấy cánh tay tôi, tay phải túm lấy cổ áo Chi Chi, lôi cả hai chúng tôi ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa, tôi đã vùng mạnh tay anh ra:

"Chúng tôi đang chơi vui vẻ, cậu đến đây làm gì?"

Hứa Mặc trừng mắt nhìn tôi:

"Kiều Chanh, cậu có biết đây là nơi nào không? Hai cô gái đến đây chơi, không sợ nguy hiểm à?!"

Tôi không hề yếu thế, ngẩng đầu hét lại:

"Cậu là anh trai của Chi Chi, cậu có quyền quản cô ấy.

"Xin hỏi cậu là gì của tôi? Cậu dựa vào đâu mà quản tôi?!"

"Tôi..."

Anh sững người. Há miệng định nói gì đó rồi lại thôi.

Chi Chi ở bên cạnh thì thầm:

"Anh à, tất cả là do anh tự làm tự chịu thôi, ráng mà chịu đi..."

Tôi lười chẳng buồn nói thêm, một mình đi thẳng về phía trường.

12

Vừa vào ký túc xá, bên ngoài đã đổ mưa tầm tã. Trong tiếng sấm rền, tôi đổ ập xuống giường. Điện thoại đột nhiên rung lên. Giọng Hứa Mặc lẫn trong tiếng mưa vang lên:

"Kiều Chanh, tôi đang ở dưới lầu, có chuyện muốn nói với cậu."

Tôi cúp máy ngay lập tức. Một lúc sau, Chi Chi về. Cô ấy đứng bên cạnh giường tôi, khẽ nói:

"Chanh Chanh, anh tớ đang đợi cậu dưới lầu đấy."

Tôi giả vờ ngủ.

"Nể mặt tớ, cậu cho anh ấy một cơ hội giải thích đi."

Nghe thấy câu này, tôi đột nhiên ngồi bật dậy.

"Đều tận mắt chứng kiến cả rồi, còn gì mà giải thích nữa?!"

"Chi Chi, từ nay về sau đừng nhắc đến anh cậu trước mặt tớ nữa!"

Nói xong, tôi trùm chăn kín đầu, không thèm để ý đến cô ấy nữa.

Sáng hôm sau huấn luyện quân sự, Hứa Mặc không đến. Trong lòng tôi có chút lo lắng, nhưng lại ngại không dám hỏi Chi Chi. Lúc nghỉ giải lao, nghe thấy Tô Vũ Huyên nói chuyện với bạn cùng phòng của Hứa Mặc:

"Hứa Mặc tối qua dầm mưa, sốt rồi..."

"Hả? Có nghiêm trọng không?"

"Sốt cao 39 độ 2, bò còn không nổi."

Tiêu đời rồi.

Chắc chắn là do anh đợi dưới lầu quá lâu nên mới bị cảm lạnh.

Trong lòng đột nhiên thấy tự trách. Nghe tin anh đã đến b/ệnh viện thành phố, tôi càng thêm sốt ruột. Muốn bảo Chi Chi gọi điện hỏi thăm, nhưng lại nhớ đến thái độ của mình tối qua, thật sự không mở lời nổi. Mãi mới đợi đến lúc tập luyện kết thúc, tôi chẳng buồn thay quần áo, bắt taxi chạy thẳng đến b/ệnh viện. Không ngờ vừa xuống xe đã gặp ngay Tô Vũ Huyên ở cổng.

Cô ta cười ngạo mạn, nói với tôi:

"Kiều Chanh, tôi phát hiện ra cậu thật sự thích tranh giành đàn ông với tôi đấy.

"Hứa Mặc thích tôi, tôi khuyên cậu nên biết điều mà tự động rút lui đi."

Tôi không thèm để ý đến cô ta, đi thẳng vào sảnh. Cô ta túm lấy tôi:

"Không tin cậu tự nhìn điện thoại đi."

Tôi lấy điện thoại ra, thấy cô ta gửi ảnh chụp màn hình đoạn chat với Hứa Mặc:

Tô Vũ Huyên: 【Cậu có thích Kiều Chanh không?】

Hứa Mặc: 【Không thích.】

Tô Vũ Huyên: 【Vậy cậu thích tôi không?】

Hứa Mặc: 【Thích.】

Tôi sững người tại chỗ. Tô Vũ Huyên nở nụ cười đắc thắng. Cô ta hất tóc, bước đi trên đôi giày cao gót về phía khu b/ệnh phòng.

13

Suốt ba ngày liền, Hứa Mặc không hề xuất hiện. Tô Vũ Huyên cố ý vô tình khoe khoang trước mặt tôi:

"Hôm qua tôi đặc biệt hầm canh mang đến cho Hứa Mặc, anh ấy uống sạch cả bát!"

"Anh ấy nói đến ngôi trường này, điều may mắn nhất chính là gặp được tôi."

"Hôm nay tôi phát hiện, anh ấy đang lén chuẩn bị quà! Không lẽ định tỏ tình chính thức với tôi sao? Ngại quá đi!"

Chi Chi trợn ngược mắt lên tận trời. Tôi không biểu cảm gì, nhưng lòng thì đ/au như c/ắt.

Ngày thứ tư, cuối cùng anh cũng đến. Mặt mày trắng bệch, người cũng có vẻ tiều tụy. Anh mấy lần quay người lại, muốn mở lời. Thấy dáng vẻ né tránh của tôi, lại chần chừ.

Tôi có chút mềm lòng, nhưng nhanh chóng tỉnh táo lại.

Người ta sắp công khai đến nơi rồi, mình còn ở đây nghĩ đông nghĩ tây.

Thật là không có tiền đồ mà!

Đây không phải phong cách của Kiều Chanh tôi!

Tôi quyết định, hoàn toàn lật sang trang mới!

14

Sau khi huấn luyện quân sự kết thúc, trường cho chúng tôi nghỉ vài ngày. Chi Chi mời tôi về nhà cô ấy chơi và bảo rằng Hứa Mặc không có ở trường, sẽ không về đâu. Tôi đồng ý.

Nhà cô ấy là căn biệt thự hai tầng, rộng rãi xinh đẹp. Trong sân bày trí rất nhiều hoa tươi và hình trái tim. Chúng tôi chơi ở hồ bơi dưới lầu cả buổi, sau khi xong tôi vào phòng tắm trong phòng ngủ của cô ấy để tắm.

Tắm xong mới phát hiện, quên mang quần áo vào.

"Chi Chi, cho tớ mượn cái váy mặc với..."

Tôi vừa gọi vừa mở cửa phòng tắm.

Đột nhiên đứng hình.

Hứa Mặc đang đứng ngay trước mặt tôi!

Mặt anh hơi đỏ, ánh mắt dán vào xươ/ng quai xanh của tôi.

Lúc này, tôi chỉ quấn một chiếc khăn tắm, chân trần dẫm trên sàn nhà.

Tóc vẫn còn không ngừng nhỏ nước.

"Á! Cậu cậu cậu--"

Tôi không nhịn được hét lên. Cầm lấy chiếc gối ôm bên cạnh ném thẳng vào người anh.

Do dùng lực quá mạnh, chiếc khăn tắm bắt đầu tuột xuống.

Tôi hốt hoảng giữ ch/ặt lại, ngẩng đầu lên.

Thấy Hứa Mặc quay lưng đi, vành tai đỏ đến mức sắp nhỏ m/áu.

Tôi luống cuống thay một chiếc váy khác. Vừa thẹn vừa x/ấu hổ, tức gi/ận đi ra ngoài.

Hứa Mặc túm ch/ặt lấy cánh tay tôi, thì thầm:

"Chanh Chanh, cho tôi hai phút, nghe tôi giải thích được không?"

Được lắm, còn dám gọi tôi là Chanh Chanh à?

Danh sách chương

5 chương
04/08/2026 18:15
0
04/08/2026 18:21
0
09/08/2026 00:46
0
09/08/2026 00:46
0
09/08/2026 00:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu