Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cá diếc cải chua, vịt quay, thậm chí còn có cả một đĩa sushi.
Nhìn bàn đầy ắp thức ăn, Thẩm Lạc D/ao vội vàng chạy tới, bưng bát th!t kho tàu đựng trong hộp nhựa đưa đến trước mặt Tiêu Bạch Diễn: "Diễn ca ca, người xem! D/ao D/ao làm được rồi!"
Tiêu Bạch Diễn nhìn bát th!t, rồi lại nhìn ta.
Hệ thống: 【Độ hảo cảm của Tiêu Bạch Diễn -30.】
Tim ta hơi nhói.
Thấy Tiêu Bạch Diễn không có ý định ăn, Thẩm Lạc D/ao đặt bát th!t xuống, lại đưa điện thoại cho Tiêu Bạch Diễn.
"Diễn ca ca, pháp khí như thế này không phải tiểu nữ tử như ta có thể sử dụng, người là bậc cửu ngũ chí tôn, hay là người giữ đi."
Nhìn chiếc điện thoại, Tiêu Bạch Diễn nhếch môi cười: "Không cần đâu, đã là nàng cầm, thì nàng cứ cẩn thận bảo quản là được."
Nghe Tiêu Bạch Diễn nói vậy, khóe miệng Thẩm Lạc D/ao lại nở nụ cười ngọt ngào.
Họ kẻ xướng người họa, từ đầu đến cuối chẳng hề hỏi qua ta một lời, liền tự quyết định quyền sở hữu món đồ của ta.
Thẩm Lạc D/ao lại chuyển mũi dùi sang phía ta: "Nói đi cũng phải nói lại, thứ này ai cũng dùng được, sao tỷ tỷ nhất định phải xưng là thần nữ? Có lẽ trên người tỷ tỷ còn có pháp khí nào khác?"
"Hết rồi, ta chỉ có mỗi cái điện thoại, chẳng phải bị ngươi tr/ộm mất rồi sao?"
Ta tùy ý tìm một chiếc ghế ngồi xuống, vắt chéo chân, nhìn Tiêu Bạch Diễn: "Ta hỏi lại chàng lần nữa. Người chàng yêu là ta, hay là pháp thuật?"
Tiêu Bạch Diễn không nói gì nữa, thay vào đó là vẻ chán gh/ét trong mắt chàng.
Thẩm Lạc D/ao cười lớn: "Diễn ca ca, trên đời làm gì có thần nữ nào. Thần nữ sao có thể chỉ có bấy nhiêu pháp thuật? Theo ta thấy, kẻ nào sở hữu pháp khí này, kẻ đó chính là thần nữ."
"Vậy kẻ mạo xưng thần nữ thì nên xử trí thế nào?"
Ánh mắt Tiêu Bạch Diễn lạnh dần từng chút một: "Đáng ch/ém."
"Phong tỏa căn phòng này lại."
Giọng chàng không chút cảm xúc.
Ta nhìn Tiêu Bạch Diễn, chẳng làm gì cả.
Ba năm tình nghĩa, chỉ vì một chiếc điện thoại mà giảm tới 50 điểm hảo cảm.
Rõ ràng đêm qua chàng còn nói, trong lễ đăng cơ bảy ngày sau sẽ lập ta làm Hoàng hậu.
Lòng dạ đàn ông thay đổi thật nhanh.
"Lễ đăng cơ bảy ngày sau của trẫm, hãy th/iêu ch*t yêu nữ này để tế trời. Khi đó trẫm sẽ sắc phong tân hậu, Thẩm Lạc D/ao chính là thần nữ mới, nàng ấy xuất thân danh môn, nhất định có thể mẫu nghi thiên hạ."
Nói đoạn, chàng ôm Thẩm Lạc D/ao vào lòng, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng.
Thẩm Lạc D/ao đỏ mặt: "Hoàng thượng, như vậy không hay lắm đâu? Tỷ tỷ dù sao cũng..."
"Không cần nói nhiều." Tiêu Bạch Diễn ngắt lời ả, "Tội khi quân, ch*t không đáng tiếc."
Thị vệ bắt đầu dán niêm phong lên căn phòng này, Thẩm Lạc D/ao đã cầm điện thoại lên bắt đầu đặt đơn thứ hai.
Nhìn động tác dần trở nên thuần thục của ả, tim ta như đang rỉ m/áu.
Hệ thống: 【Độ hảo cảm của Tiêu Bạch Diễn -10.】
Hệ thống: 【Độ hảo cảm của Tiêu Bạch Diễn -10.】
Hệ thống: 【Độ hảo cảm của Tiêu Bạch Diễn -10.】
"Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi, cả hai tai ta đều nghe thấy rồi. Vừa nãy không đáp ngươi, chẳng phải vì có người ngoài sao?" Lúc này bốn bề vắng lặng, ta mới lên tiếng với hệ thống.
【Gì cơ, không phải bị lỗi đâu, là độ hảo cảm của nam chính đối với ngươi cứ liên tục giảm xuống đấy. Nói chuyện một lúc mà đã về con số không rồi kìa.】
Về không thì về không, dù sao phần thưởng tăng hảo cảm cũng chỉ là hạn mức m/ua sắm trên ứng dụng thôi.
Mà vừa rồi Thẩm Lạc D/ao tiêu xài hoang phí một trận, chắc hạn mức ta vất vả tích góp đã bị ả tiêu sạch bách rồi.
Ta cười khẩy một tiếng: "Về không thì về không, còn ai có thể về không nhanh hơn hắn? Lúc ta còn điện thoại, hắn h/ận không thể quỳ xuống làm cún con cho ta. Còn nói vì ta mà nguyện ý cả đời chỉ có một người."
"Kết quả thì sao? Quay đầu lại đã dẫn theo một đám chị em họ, còn nói vào cung là để bầu bạn với mẹ hắn, sợ mẹ hắn cô đơn. Rốt cuộc là ai cô đơn? Thật sự sợ mẹ chàng cô đơn thì sao không biết tìm vài gã đàn ông tráng kiện cho bà ấy đi?"
【Ôi chao, đừng nói nữa, x/ấu hổ ch*t mất. Nếu đã vậy, nhiệm vụ này ngươi còn làm không?】
Ta lắc đầu, giọng kiên quyết: "Làm cái quái gì nữa, ta muốn về nhà!"
"Vậy ngươi định khi nào thì về?"
Nhớ lại cuộc đối thoại giữa Tiêu Bạch Diễn và Thẩm Lạc D/ao vừa rồi, ta không chút do dự đáp.
"Bảy ngày sau, tại lễ đăng cơ của tên lang sói Tiêu Bạch Diễn."
"Đến lúc đó, hãy trải cho ta một con đường thông thiên."
02
Bảy ngày sau, ta bị hai thị vệ áp giải đến lễ đăng cơ.
Chúng đại thần vừa nhìn thấy ta liền xôn xao bàn tán.
"Ơ, đây chẳng phải thần nữ sao? Sao lại bị trói thế kia?"
"Phải đó, hôm nay chẳng phải nói là phong thần nữ làm Hoàng hậu sao? Như vậy liệu có kinh động đến thượng thiên, chịu thiên khiển không?"
"Mau người đâu, cởi trói cho thần nữ đi!"
Ngay khi mấy vị đại thần định cởi trói cho ta, giọng Tiêu Bạch Diễn vang lên: "Hừ, thần nữ gì chứ? Ả ta chính là một yêu nữ! Trẫm xem kẻ nào dám cởi trói cho ả!"
Các đại thần nhìn Tiêu Bạch Diễn bước tới, đều có chút khó hiểu.
Một đại thần bước lên hỏi: "Năm xưa Khâm Thiên Giám đêm quan tinh tượng, phát hiện 5 năm tới thiên hạ sẽ gặp đại nạn, nhưng khi thần nữ giáng thế, tai ương tiêu tan, dân an vật thịnh. Hoàng thượng, người quên rồi sao!"
Chỉ thấy Tiêu Bạch Diễn hừ lạnh một tiếng: "Lời nói nhảm nhí! Thiên giáng đại nạn gì chứ? Yêu nữ từ trên trời rơi xuống chẳng phải chính là ả sao? Ngoài ả ra còn có kẻ nào xuất hiện từ hư không?"
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào ta, ta nhìn những vị đại thần quen thuộc này, trong lòng cũng đang hoài nghi.
【Hệ thống, ngươi nói ta từng c/ứu mạng họ, cũng từng trò chuyện với họ về nhân sinh và lý tưởng. Ngươi nghĩ có mấy kẻ sẽ đứng về phía ta?】
【Ký chủ, ngươi đang c/ầu x/in sự công nhận đấy à, chính ngươi còn biết câu trả lời mà, đừng làm phiền ta được không? Ta còn đang bận xây dựng con đường theo yêu cầu của ngươi đây.】
Trong giọng nói máy móc của hệ thống truyền đến sự mất kiên nhẫn.
Ta nhếch môi cười, không làm phiền hệ thống nữa.
Mà lúc này, ta đã đoán chắc rằng trong số những người này, không một ai sẽ đứng về phía ta.
Quả nhiên, sau khi đám đại thần này bàn bạc, sắc mặt thay đổi, giọng nói cũng nhỏ đi.
Còn có kẻ do dự, khuyên Tiêu Bạch Diễn cởi trói cho ta.
"Hoàng thượng, thần nữ có công với thiên hạ, liệu có hiểu lầm gì chăng?"
"Năm xưa kinh thành xuất hiện b/ệnh lạ, nếu không phải thần nữ ra tay, tạo ra thần dược từ hư không, sao có thể khiến bá tánh an khang!"
Nghe những lời này, Tiêu Bạch Diễn hừ lạnh: "Đó chẳng qua chỉ là vài trò tiểu xảo mà thôi. Ả đã đá/nh cắp pháp lực của thần nữ thực sự, lừa gạt thiên hạ."
Chương 7
Chương 15
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook